Đọc Truyện theo thể loại
  Một chiếc xe hơi cao cấp đỗ ở ngã tư đường chật hẹp, nam tử trên xe thỉnh thoảng nhíu mày, đưa mắt đánh giá toàn bộ nơi này một lần lại một lần, rốt cuộc đây là nơi quỷ quái nào, nhìn như thế này mà là dành cho người ở sao?
Ngay cả chỗ dừng xe cũng không có, anh dùng sức nhấn còi, một con chó đang nghênh ngang đứng trước mũi xe của anh, thế nào cũng không chịu đi chỗ khác.
"Con chó chết tiệt, con đường chết tiệt, chết tiệt địa phương quỷ quái." Anh thấp rủa một tiếng, lại tiếp tục dùng sức nhấn còi. Thật sự không biết bản thân chạy đến chỗ này làm gì? Anh điên sao, hay là ngu ngốc, nhưng nói về phần nói, dù trong lòng có bao nhiêu oán giận, anh vẫn không muốn quay trở về lúc này.
Mà con chó kia lúc này chậm rãi lại gần xe anh, vung vung cái đuôi, dừng lại một chút, sau đó làm ra một loại tư thế kỳ quái. Vô Quý Thần trừng lớn hai mắt, không thể tin được mình đang nhìn thấy gì, cái đuôi nho nhỏ của nó nâng lên, sau đó một khối vàng vàng đen đen gì đó hạ xuống, đó là...
Phân chó...
Anh đập mạnh vào tay lái, sau đó xoa xoa mi tâm, cảm thấy bản thân có xúc động muốn hộc máu. Xuống xe, anh dùng sức đóng sập cửa, thật sự không thể chịu nổi con chó này.
Bước nhanh về phía trước, anh lấy ra một tờ giấy ghi địa chỉ vừa cho người điều tra được. Không thể tin lại có lúc Vô Quý Thần này phải chủ động vung một đống tiền lớn để tìm ra vợ cũ.
Nhưng, thứ anh đang nhìn thấy là gì đây? Híp hai mắt lại, quá nhỏ, cũng quá rách nát.
Tuấn Chung Quốc, không phải cậu rất cốt khí sao, không cần thứ gì của tôi, bây giờ lại nguyện ý sống ở một nơi như vậy. Thế nào, chẳng lẽ hắn ta không nuôi nổi cậu? Hay là, cậu nuôi gã tiểu bạch kiểm đó ở trong này (tức là nuôi trai) 
Siết chặt bàn tay, ánh mắt anh hiện lên một mảnh hàn quang, tốt nhất đừng để anh thấy được hắn ta ở trong này, nếu không, anh sẽ không bỏ qua cho cậu. Tuấn Chung Quốc, tốt nhất đừng khiến anh lại thất vọng.
Anh có thể cho cậu một cuộc sống tốt, dù sao cũng từng vợ chồng với nhau hai năm, anh sẽ không keo kiệt đến vậy.
Buông lỏng tay, anh bắt đầu gõ cánh cửa nhìn như sắp đổ đến nơi này.
Tiếng đập cửa 'bang bang' truyền đến, Tại Hưởng có chút bực mình chạy ra, chỉ chút nữa thôi là anh sẽ được cùng Tiểu Quốc =))) chơi trò chơi hôm qua, là tên nào đến phá đám vậy, anh thật muốn một cước đá văng hắn ra khỏi cửa.
Dùng sức mở cửa, Tại Hưởng có chút giật mình, kỳ quái nhìn nam nhân trước mặt. Anh chưa từng gặp hắn, nhưng xuất phát từ bản năng của nam nhân, ngay từ ánh nhìn đầu tiên anh đã cảm thấy bọn họ là kẻ thù, không kiêng nể gì cho nhau trừng mắt.
Vô Quý thần mắt lạnh nhìn nam nhân đứng trước cửa, là hắn, là kẻ được Tuấn Chung Quốctự tay thay giầy cho, không thể nhầm được.
"Anh là ai?" Tại Hưởng lạnh lùng hỏi, bộ dáng cao cao tại thượng làm cho Vô Quý Thần không thể nhìn ra đây là một nam nhân có vấn đề về trí lực.
Vô Quý Thần lạnh lùng nâng khóe miệng, anh là ai? Hỏi hay lắm, Tuấn Chung Quốc, cậu thật đúng là khiến tôi phải thất vọng, thế nhưng ở cùng với nam nhân này.
Đi lên trước trực tiếp bước qua Tại Hưởng, anh không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi của hắn, ghen tị sắp khiến anh nổ tung rồi.
"Không được vào." Động tác của Tại Hưởng còn nhanh hơn, dùng thân thể cao lớn chắn trước người Vô Quý thần. Nhà của anh không cho phép người lạ tiến vào.
Bất luận kẻ nào cũng không được!
"Không được?" Vô Quý Thần trào phúng nhìn Tại Hưởng, gằn từng tiếng chất vấn: "Anh... Dựa vào cái gì?"
"Dựa vào cái gì?" Tại Hưởng sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh lại cong lên khóe môi hoàn mỹ, cười so với Vô Quý Thần còn lạnh lùng. "Đây là nhà của tôi, cho nên, tôi sẽ không cho để anh đi vào."
"Nhà của anh?" VÔ Quý Thần để hai tay vào túi quần: "Như thế nào, anh thích đi nhặt lại thứ hàng hóa cũ rích tôi không cần à?" Giọng nói mang theo đùa cợt, rõ ràng là đầu óc nam nhân này đã bị ghen tị làm cho choáng váng.
"Cái gì hàng hóa cũ rích?" Tại Hưởng khó hiểu nhìn Vô Quý Thần, đồ đạc trong nhà bọn họ tuy không mới, nhưng cũng không đến nỗi cũ như vậy a? Anh thật sự không rõ ý tứ của hắn ta, nam nhân này nói chuyện kỳ kỳ lạ lạ, làm cho người ta chán ghét cực kì.
"Anh bảo Tuấn Chung Quốc ra đây sẽ biết. Như thế nào, đã làm chuyện gì mất mặt hay sao mà không dám xuất hiện?" VÔ Quý Thần dùng sức hấp khí, cảm thấy lồng ngực bị đè ép đến khó chịu, chỉ cần nghĩ đến chàng trai kia bị khác nam nhân nhìn ngắm mỗi ngày là anh lại có loại xúc động muốn hủy diệt tất cả, thế nào cũng không thể giữ được bình tĩnh.
Tại Hưởng mím chặt môi, hắn ta muốn gặp Tiểu Quốc, màTiểu Quốc, hình như có rất nhiều quan hệ với hắn.
Vô hình trung, ánh mắt hai nam nhân bắt đầu mạnh mẽ va chạm, sau đó tóe ra tia lửa đáng sợ, bọn họ cố gắng kiên trì, ai cũng không muốn chịu thua.
Tuấn Chung Quốc sửa sang lại quần áo, xoay người đi ra phòng ngoài. Tại Hưởng đi mở cửa hơi lâu, không biết lại đang làm gì? Chẳng lẽ là người đưa báo đến?
Nhưng khi tận mắt nhìn thấy thân ảnh đang đứng trước cửa kia, cậu không khỏi bản năng run run, cậu mở to hai mắt, không thể tin người gõ cửa lại là anh...
VÔ Quý Thần, dĩ nhiên là Vô Quý Thần, làm sao anh lại tới nơi này? Làm sao có thể...
Đôi chân muốn chạy trốn, nhưng lý trí lại kéo cậu trở về.
Cậu đang sợ hãi, thật sự rất buồn cười, là bắt đầu từ khi nào, gặp anh, cậu lại chỉ cảm thấy lo sợ?
Bước lên phía trước, cậu nắm chặt lấy tay Tại hưởng, tùy ý đón nhận ánh mắt lạnh như băng của Vô QUý Thần. Chỉ cần có Tại Hưởng ở bên cạnh, cậu sẽ không sợ hãi, cũng không cần tránh né.
Vô Quý Thần nhìn bọn họ mười ngón tương giao, lốc xoáy trong mắt chậm rãi tăng lên, khuôn mặt vốn bình tĩnh không dễ thể hiện ra cảm tình lúc này lại tức giận đến vặn vẹo.
Quả nhiên là ở cùng nhau, không phải nói yêu anh sao? Như thế nào mới mấy tháng đã ở cùng với nam nhân khác?
Cậu thật đúng là rất yêu anh a!
"Như thế nào, không mời tôi vào nhà à? Vợ cũ... Của tôi." Anh đem hai chữ 'vợ cũ' cắn rất nặng, bộ dáng thống hận như muốn ăn tươi nuốt sống Tuấn Chung Quốc. Ánh mắt anh mang theo châm chọc thẳng tắp bắn về phía cậu, chẳng qua, bên trong trừ sự trống rỗng, anh đã không còn tìm được cảm tình dành cho anh ngày trước.
Cậu thế nhưng có thể lạnh nhạt với anh đến mức này, tốt, thật sự tốt lắm!
Tuấn Chung Quốc cúi đầu, hơi hơi rung khởi lông mi, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến giúp cậu bức hồi nước mắt đang muốn trào ra. Vợ cũ, đúng vậy, cậu là vợ cũ của anh, mà anh là chồng cũ của cậu. Quan hệ của bọn họ chỉ thế, không hơn.
"Tiểu Quốc, anh ta là ai vậy?" Tại hưởng cúi đầu nhìn cậu, mơ hồ đã đoán ra được quan hệ của bọn họ, sắc mặt bắt đầu trở nên lạnh lùng. Anh cực chán ghét loại cảm giác bị bài trừ ở bên ngoài này.
Tuấn Chung Quốc lắc lắc đầu, có một số việc không phải trốn tránh là có thể chấm dứt.
Cậu kéo tay Tại hưởng tránh ra, mà VÔ Quý Thần không khách khí gì đi vào, ánh mắt lại vẫn gắt gao nhìn chằm chằm tay của hai người mà bực tức, liệu bọn họ muốn nắm tới khi nào đây, có phải nên buông ra rồi hay không?
Vô Quý Thần chậm rãi bước vào phòng, quét mắt đánh giá toàn bộ nơi này. Căn nhà quá nhỏ, thậm chí còn không bằng một gian phòng của

«  Chương 55

Chương 57 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm