Chương 52

Tùy Chỉnh

  Nhìn ánh mắt chuyên chú của Tuấn Chung Quốc, vừa rồi lại được nghe cậu khen ngợi, Tại Hưởng thấy mặt mình có chút nóng lên. Cảm giác mặt đỏ tim đập này thật đúng là không sai, nhưng anh lại muốn nó kịch liệt hơn một chút, nhưng là, phải làm như thế nào đây, anh chẳng có chút kinh nghiệm nào cả.
Đúng rồi, hỏi Tiểu Quốc đi, cậu nhất định sẽ biết. Anh vừa định mở miệng, nhưng lại theo bản năng ôm lấy Tuấn Chung Quốc, xoay người đem cậu đứng ở phía sau. Đây là một loại trực giác, anh không biết nó là cảm giác gì, nhưng có thể chắc chắn rằng nguy hiểm ở ngay gần đây.'Tại Hưởng...' Tuấn Chung Quốc nắm chặt tay anh, dường như sự khẩn trương của anh khiến cậu cũng lo lắng theo, lòng bàn tay bắt đầu có một tầng thản nhiên mồ hôi. Rốt cuộc là làm sao vậy, sao sắc mặt anh lại trầm trọng như vậy, còn có thân thể anh, khẩn trương ngay cả cơ bắp đều bắt banh lên.


"Ba ba ba..." Rất nhanh, bọn họ nghe được một tràng vỗ tay, âm thanh như vậy đột nhiên vang lên làm không khí có chút nặng nề."Không thể nghĩ được một tên ngốc lại có độ cảnh giác cao như vậy, thật sự khiến cho người ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa."Nam nhân khoanh tay trước ngực đứng ở dưới tàng cây, trên mặt có một vết sẹo kéo từ khóe mắt xuống dưới gò má. Kể ra nếu như không có vết sẹo này trông hắn sẽ bình thường hơn một chút, nhưng bởi vì có, cho nên khuôn mặt vốn thô kệch càng phát ra nguy hiểm cùng âm ngoan, nhất là nụ cười của hắn, thực lạnh lùng!Tuấn Chung Quốc không hiểu nhìn nam nhân này, cậu chưa từng gặp hắn, cho nên hẳn là không có xích mích gì đi? Vậy chẳng lẽ là ăn cướp?Tuấn Chung Quốc trầm mặc một chút, cuối cùng lấy ra hết tiền lẻ tiền lẻ trong người, vươn tay, đưa cho nam nhân."A..." Mà hắn ta chỉ nở nụ cười, vết sẹo trên mặt run lên, càng phát ra hung ác. "Tiểu câm điếc, cậu thật đúng là tên ăn mày." 


Hắn có chút châm chọc nhìn mấy tờ tiền lẻ trong tay cậu. Một đứa câm đi với một thằng khờ, dùng đầu gối nghĩ cũng biết bọn họ nghèo kiết xác, hơn nữa nhìn chiếc quần bò cậu ta đang mặc, không biết đã giặt đến bao nhiêu lần, gấu quần đều có chút rách nát. Bọn họ có tiền? Điên mới tin.Tuấn Chung Quốc nắm chặt tay, cảm thấy càng lo lắng, hắn không cần tiền, vậy muốn cái gì?Nam nhân không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm bọn họ, âm thầm suy tư, ánh mắt của tên ngốc kia không sai, đủ lạnh lùng, đủ ngoan độc.Mặt sẹo đứng một hồi cũng cảm giác có chút nhàm chán. Phải ra tay với một đôi như vậy thật đúng là hạ thấp tiêu chuẩn của hắn, nhưng cũng đâu còn lựa chọn khác.Chậm rãi rút ra một thanh côn gỗ dài chừng 30 cm, phải biết rằng bình thường 'dạy dỗ' người khác hắn đều dùng côn sắt, hôm nay như vậy đã là rất nhân từ với bọn họ, nếu không về sau tên ngốc này sẽ càng ngớ ngẩn.


 Về phần Tuấn Chung Quốc, chàng trai kia cũng không nói rõ là phải ra tay thế nào, cho nên hắn chỉ cần đánh một chút được, nhưng 'một chút' của hắn cũng không phải người bình thường có thể chịu được."Anh muốn làm gì?" Giọng nói của Tại Hưởng tự nhiên trở nên lạnh lùng.Mặt sẹo không khỏi sửng sốt một chút, hơi híp lại hai mắt nhìn Tại Hưởng, không phải nói nam nhân này là một tên ngốc sao, như thế nào một chút cũng chẳng thấy giống? Hơn nữa ánh mắt của Tại Hưởng khiến hắn cảm thấy áp lực, dường như không khí xung quanh đều bị rút đi, ngay cả hô hấp đều thấy khó khăn. Lần đầu tiên đứng trước trước một người, trong mơ hồ, hắn thế nhưng cảm thấy sợ hãi


.Chần chừ nửa ngày, cuối cùng hắn dùng lực nắm chặt mộc côn trong tay, mặc kệ nói như thế nào cũng chỉ là hai người thôi, cho dù bọn họ là người bình thường hắn cũng chẳng để vào mắt, huống chi một một đứa câm với một thằng khờ? Thật đúng là thần hồn nát thần tính, hắn không khỏi phỉ nhổ chính mình một chút."Muốn làm gì?" Hắn ngẩng đầu, thỉnh thoảng dùng mộc côn đánh đánh vào lòng bàn tay: "Tao có làm gì đâu, chẳng qua muốn đánh bọn mày một gậy thôi, suy nghĩ đi, đứa nào cũng được, tao chỉ đánh một gậy duy nhất, ai tới?"Hắn nói thực nhẹ nhàng, nhưng khuôn mặt lại phá lệ lạnh lẽo, ánh mắt phát ra từng đợt âm hiểm. Tại hưởng  không nói gì thêm, mà Tuấn Chung Quốc bối rối cắn chặt môi, cậu xem như hiểu được. Nam nhân mặt sẹo này rõ ràng là muốn gây rắc rối, tuy vẫn không hiểu bọn họ đắc tội hắn khi nào, nhưng cậu biết, chắc chắn hắn sẽ không dễ dàng buông tay. 


Ngẩng đầu nhìn Tại Hưởng nam nhân này vẫn luôn đứng trước cậu, bảo vệ cậu, nhưng là, anh không thể lại bị thương, hiện tại anh chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.Cậu dùng sức bỏ tay Tại hưởng ra, sau đó bước lên đứng trước mặt anh, lấy tay chỉa chỉa chính mình.Cậu đến.Thân thể của cậu tốt lắm, dạo gần đây cũng béo lên chút ít, chỉ là một gậy mà thôi, cậu có thể chịu được.Mặt sẹo cảm thấy ngoài ý muốn một chút, cuối cùng vẫn nhếch lên khóe môi nứt nẻ, hắn không muốn đánh chàng trai nhỏ nhắn này, nhưng nếu cậu ta tự đưa lên cửa thì cũng chẳng có vấn đề gì. Dù sao, hắn chỉ muốn một gậy mà thôi, cái khác không quan trọng, nhưng chàng trai này, thật đúng là...Không biết nên nói là rất thiện lương, vẫn là vô cùng ngu xuẩn."Nghĩ cho kĩ vào, một gậy này của tao hạ xuống khả năng mày sẽ gẫy vài cái xương đấy!" Hắn nắm chặt mộc côn, có chút cảnh cáo nói xong.


Tuấn Chung Quốc lắc đầu, mở ra hai tay giống như gà mẹ che chở con gà con, ánh mắt gắt gao theo dõi hắn. Cậu cũng sợ hãi, thậm chí, thân thể của cậu vẫn đang còn run rẩy, nhưng cậu không thể bỏ lại Tại Hưởng, nếu nhất định một trong hai người phải thừa nhận đau đớn, như vậy cậu nguyện ý, Tại Hưởng đã không thể lại chịu thêm thương tổn .Mặt sẹo lạnh lùng cười, hắn giơ lên mộc côn đánh đi qua, đương nhiên hắn sẽ không lưu tình, bởi vì, hắn cũng chẳng phải người lương thiện gì.Mà Tại Hưởng chính là mím môi, đột nhiên đẩy Tuấn Chung Quốc sang một bên, cũng trong nháy mắt này cây mộc côn trong tay mặt sẹo đánh vào không khí. Hắn nhíu mày, phản ứng của thằng ngốc này quá nhanh, dường như nhìn trước được hành động của hắn, không thể nào, chắn chắn là do trung hợp! Lại lần nữa giơ mộc côn lên, đánh thằng ngốc có lẽ tốt hơn là đánh chàng trai này dù sao chỉ cần 'xử' một đứa, là ai đều được.


Lại là một côn hạ xuống, Tại Hưởng híp hai mắt, nghiêng đầu một chút, mộc côn vừa vặn sượt qua sợi tóc của anh. Tuấn Chung Quốc gắt gao nắm chặt góc áo, giọng nói vẫn bị mắc ở trong yết hầu, cậu chưa từng khao khát có lại giọng nói của mình đến vậy, cho cậu nói được không, một tiếng, chỉ cần một tiếng thôi! Chính là, đôi môi không ngừng hé ra hợp lại vẫn không thể phát ra thanh âm nào.Mặt sẹo đánh hụt vài lần càng thêm dùng sức vung mộc côn, chẳng qua lại luôn bị Tại Hưởng dễ dàng tránh né. Hắn kỳ quái nhìn thân thủ của Tại Hưởng, luôn có cảm giác anh là người luyện qua võ, hơn nữa còn rất lợi hại, mấy động tác vừa rồi dường như là một loại phản ứng bản năng, như vậy, liền rất có ý tứ.


Vết sẹo trên mặt hắn lúc này như một con sâu róm xấu xí đang ngọ nguậy, trông quỷ dị vô cùng, mà sức lực của hắn lại dường như dùng mãi cũng không xong, một côn lại một côn hạ xuống.Tại Hưởng nhẹ nhàng tránh né mặt sẹo công kích, cũng không biết đây là vì sao, dường như anh có thể đoán trước được động tác kế tiếp của hắn, này quả thật là phản ứng đến từ bản năng.Góc áo không ngừng dương lên, anh chuyên tâm nhìn theo từng động tác của nam nhân mặt sẹo, loại đấu pháp như liều mạng này thật khiến anh có chút chịu không nổi.Tuấn Chung Quốc sốt ruột nhìn hai người lại không có cách gì giúp đỡ được, việc đang xảy ra không phải chuyện cậu có khả năng ngăn cản, hơn nữa, cậu sợ sẽ mang lại phiền toái cho anh.


Mặt sẹo đánh nửa ngày vẫn không đụng tới được góc áo của Tại Hưởng, trên trán chậm rãi chảy xuống một ít mồ hôi, hắn biết, mình đang dần mất sức. Lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như vậy hắn cũng chưa từng gặp qua ai như tên ngốc này, mặc kệ hắn dùng phương pháp gì người này cũng có thể bình tĩnh tránh né, thực quỷ dị.Chậm rãi cong lên khóe môi, tuy có khó đối phó hơn so với tưởng tượng, nhưng hắn cũng chưa từng nói mình chỉ đến có một người.Hắn thừa nhận mình là ti bỉ, là khốn nạn, thế nên có vô lại thêm một chút cũng là việc bình thường thôi.Tuấn Chung Quốc đột nhiên xoay người, mở to hai mắt, thấy được một người khác chạy đến,chậm rãi áp sát Tại Hưởng, mà trong tay hắn cũng là cầm một thanh mộc côn."Hưởng..." Mang theo khàn khàn một chữ, một chữ, chỉ có một chữ, sau đó không còn thanh âm gì khác. Nghe được tên mình, lại ý thức được là giọng nói của ai, Tại hưởng giật mình nhìn về phía Tuấn Chung Quốc. Anh vừa rồi nghe thấy, đó là giọng nói của TIểu Quốc, cậu có thể nói!Lúc này, anh chợt quên đi tất cả nguy hiểm, trong đầu chỉ có một giọng nói không ngừng vang vọng, Hưởng, Hưởng, Hưởng.


 Đó là tên anh, đó là Tuấn Chung Quốc đang gọi anh.Mà ở trong nháy mắt này, hai nam nhân ánh mắt giao nhau, cuối cùng nam nhân vừa đi ra kia đem mộc côn giơ cao, sau đó hung hăng hạ xuống.Một tiếng kêu rên, sau đó là 'phịch' một tiếng, dường như là có thể nghe được tiếng xương cốt ai đó gãy ra, Tại hưởng không dám tin trợn to hai mắt, bàn tay vẫn đang đặt ở không trung không cách nào hạ xuống.Bên tai anh chỉ có một trận giọng nói ong ong, cái gì cũng không nghe được.Tiểu Quốc... Tại Hưởng nhìn Tuấn Chung Quốc chậm rãi ngã xuống đất, khóe miệng của cậu đang không ngừng trào ra máu tươi, nhiễm đỏ vạt áo, trát đau ánh mắt anh."Tiểu Quốc..." Anh ngồi xổm xuống, dường như là ngay cả sức lực để nắm chặt ngón tay cũng không có .


Vươn tay, anh lau đi máu bên khóe miệng của cậu, nhưng lau thế nào cũng không sạch sẽ, vì sao, vì sao lại như vậy? Nhìn khuôn mặt cơ hồ không còn chút huyết sắc nào của cậu, ánh mắt anh bắt đầu đỏ lên, ngẩng đầu, anh hung hăng trừng mắt nam nhân cầm mộc côn. Hắn thế nhưng làm Tiểu Quốc của anh bị thương, làm cậu bị thương, anh muốn giết hắn, muốn giết bọn họ, anh không quan tâm thứ gì khác, anh muốn giết bọn họ.Loảng xoảng một tiếng, mộc côn trong tay nam nhân kia mới hạ xuống, thân thể bản năng từng bước lui về phía sau. Cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng gặp qua ánh mắt như vậy. Đáng sợ gần như là vô tình lãnh khốc cùng tàn nhẫn.
Tại Hưởng đứng lên, nhưng là, một bàn tay nhỏ bé gần như đã lạnh như băng nắm chặt tay anh, lạnh như không còn độ ấm, cũng làm lạnh lòng anh: 'Tại Hưởng, không cần...' Tuấn Chung Quốc giương môi, không tiếng động thỉnh cầu, vừa rồi tên "Hưởng"kia dường như chỉ là ảo giác của anh, anh chưa từng được nghe qua giọng nói nào tuyệt vời như vậy, nhưng có lẽ cũng sẽ không thể nghe lại lần nữa.Tại Hưởng gắt gao mím môi, hai mắt nhìn thẳng tắp chằm chằm nam nhân kia, cuối cùng lại vẫn là lập tức ngồi xổm xuống ôm chặt Tuấn Chung Quốc.
 Tơ máu bên miệng cậu thấm vào áo anh, chiếc áo cậu bỏ qua tôn ngiêm để có được, chiếc áo anh thích nhất ."Sợ cái gì, thực không có tiền đồ." Mặt sẹo nghiêng đầu, nhổ một bãi nước bọt, mục đích hoàn thành, bọn họ có thể đi rồi. Hắn đi về phía nam nhân vừa đánh Tuấn Chung Quốc, cúi đầu nhìn cai nhỏ trong lòng Tại Hưởng, đánh tới đánh lui vẫn là đánh vào cậu ta, không tính vừa lòng, nhưng cũng chẳng sao."Nhưng đại ca ơi, ánh mắt của thằng kia đáng sợ lắm." Nam nhân thật cẩn thận nhìn mặt sẹo, cẩn thận nói: "Đại ca nhìn thấy không? Vừa rồi ánh mắt của nó biến thành màu đỏ, là màu đỏ a." 


Hắn đi theo đại ca đã lâu, quả thật chưa từng gặp ai có thể nhẹ nhàng né tránh chiêu thức liều mạng của đại ca như vậy. Này còn không đáng sợ thì cái gì mới đáng sợ, hơn nữa, anh còn nghe đại ca nói qua, đầu óc nam nhân này có vấn đề, hiện tại lợi hại như vậy, nếu hắn bình thường, kia không phải bọn họ chết chắc rồi?Nam nhân này, không phải kẻ dễ chọc!"Đáng sợ đến mức nào, đáng sợ bằng tao không?" Mặt sẹo ném mộc côn, hai tay hoài ngực, có chút khinh thường thằng đàn em này. Đúng là nhãi ranh chưa trải sự đời, một thằng ngốc mà sợ thành như vậy thì sao làm đại sự được.Hắn thản nhiên nhìn thoáng qua hai người, đối với hành động của mình không có chút cảm giác nào, dù sao loại chuyện này làm nhiều, máu cũng gặp qua không ít, tự nhiên là chết lặng.


Nhưng là phía sau, Tại Hưởng ngẩng đầu lên, trong mắt anh có một loại hận ý lộ ra linh hồn làm mặt sẹo cảm thấy sợ hãi. Lắc lắc đầu, đá văng đi loại cảm giác kỳ quái này, từ lần đầu tiên gặp Tại Hưởng hắn đã thấy cực kì áp lực, hắn đột nhiên có một loại cảm giác, có lẽ, chuyện này vẫn chưa hề kết thúc, thậm chí, sẽ có một ngày bọn họ còn gặp lại.Mà quả thật, cảm giác này của hắn lại thật sự linh nghiệm, nhưng tại thời điểm kia, điều hắn phải gánh chịu còn đau đớn hơn vài lần, thậm chí, cả chục lần.Ra hiệu cho đàn em, mặt sẹo xoay người rời đi không lưu tình, để lại một chàng trai bị thương, cùng một nam nhân không có bao nhiêu trí lực."Tiểu Quốc, đau lắm không?" Tại Hưởng gắt gao ôm chặt Tuấn Chung Quốc, hi vọng có thể truyền một chút ấm áp cậu. Sao cơ thể cậu lại lạnh như vậy, vì sao, vì sao anh lại không cách nào khiến cậu ấm áp trở lại?Tuấn Chung Quốcdùng sức nháy hai mắt, dường như muốn ghi tạc hình ảnh của anh vào tận đáy lòng. 


Tại Hưởng, nếu không có anh, em sẽ phải phải làm sao bây giờ? Đầu cậu đau quá, bả vai cũng rất đau, bên môi tơ máu ra càng nhiều, cậu khó chịu ho khan vài tiếng, cuối cùng, rơi vào khôn cùng hắc ám.'Tại Hưởng, thực xin lỗi, thật sự thực xin lỗi.' Tay cậu gắt gao nắm chặt tay anh, trừ bỏ tiếng hít thở như có như không chứng minh sinh mệnh vẫn còn đang tồn tại, lúc này cậu giống như là một cái thoát phá oa nhi (tức là con búp bê rách nát bị hỏng bla bla).Vết máu trên người cậu nhiễm đỏ hai mắt Tại Hưởng, đồng tử của anh đột nhiên co rút lại, một loại cảm giác sợ hãi lan tràn trong đầu óc, khiến lòng anh dần lạnh như băng.Tại Hưởng gắt gao nhìn chằm chằm hai người kia, khắc sâu khuôn mặt của bọn họ vào trong đầu. Có một ngày, nhất định có một ngày nào đó, anh sẽ đòi lại món nợ này.  
úm ba la dài chưa tuôi mỏi lưng quá các ông ơi =.=