Đọc Truyện theo thể loại
  Chậm rãi buông tay ra, cô gái tóc vàng bị anh kháp cổ rốt cuộc không thể chống đỡ được thân thể của chính mình, ngã ngồi xuống dưới đất, hai tay ôm chặt cổ, từng ngụm từng ngụm hô hấp. Cô chưa từng trải qua chuyện gì đáng sợ như vậy, vừa rồi tại trong nháy mắt kia, cô cảm giác bản thân như đã cận kề cái chết.
Nam nhân ngày rõ ràng là kẻ ngốc, tại sao lại có thể đáng sợ như vậy?"Tiểu Quốc..." Môi của Tại Hưởng mấp máy nửa ngày mới dám phát ra tiếng âm, anh như đứa nhỏ làm sai chuyện, chỉ dám cúi đầu, sợ Tuấn Chung Quốc sẽ trách anh, nam nhân hung ác nham hiểm vừa rồi trong nháy mắt đã trở thành một chú cừu ngoan ngoãn.Thực xin lỗi, anh xin lỗi, anh biết mình sai rồi, anh làm cho Tiểu Quốc khóc, nhưng thật sự anh không kiểm soát được bản thân, cũng không kiểm soát được tay mình.
 Anh không ngu ngốc, tất nhiên có thể nghe ra được cô gái kia là ở mắng Tiểu Quốc, mà anh tuyệt đối sẽ không cho chuyện như vậy xảy ra được!Tuấn Chung Quốc hít sâu một hơi, lắc đầu, nắm chặt lấy tay Tại Hưởng. Cậu không trách anh, thật sự không trách, có trách thì trách chính mình đã khiến anh phải chịu những điều không hay này.'Không sao đâu!' Cậu viết vào tay anh: 'Tiểu Quốc không sao, đừng để ý người khác nói gì, chúng ta biết chính mình đang làm gì là được, chúng ta không trộm không cướp, không thẹn với lương tâm. Hơn nữa, Tại Hưởng tuyệt đối không ngốc, Tại Hưởng chỉ quên chính mình mà thôi.' Viết xong, cậu ngẩng đầu nhìn Tại Hưởng, cậu không quá để ý những người khác nghĩ gì, cậu không quen bọn họ, với cậu, bọn họ chỉ là người xa lạ mà thôi. Cậu quan tâm, chỉ có một người là Kim Tại Hưởng.


Gật nhẹ đầu, Tại Hưởng nghĩ, về sau anh sẽ không dễ xúc động như vậy, sẽ khiến Tiểu Quốc mất hứng ."Các người... khụ...khụ..." Cô gái tóc vàng vẫn ngồi trên mặt đất, một tay ôm cổ, tay kia chỉ vào bọn họ, trên mặt vẫn còn chút e ngại, bộ dáng muốn nói lại thôi.Tuấn Chung Quốc vươn tay muốn đỡ cô ta dậy, lại bị Tại Hưởng gắt gao cầm chặt, cậu hiểu được ý của anh, kiên quyết lắc đầu.Buông lỏng ra tay Tại Hưởng, Tuấn Chung Quốc cúi người thật thấp về phía cô gái, đây là lời xin lỗi của cậu. Tuy rõ ràng cô ta là người gây chuyện trước, cậu cũng không cảm thấy mình làm sai điều gì, nhưng cậu vẫn xin lỗi, bởi vì Tại  Hưởng đã sai.Mà cô gái kia chính là vặn vẹo khuôn mặt, vừa định nói gì, nhưng nhìn thấy đám người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ thì lựa chọn im miệng. Bộ dạng bây giờ đã đủ xấu hổ, nếu tiếp tục so đo cùng một thằng ngốc để người khác biết được thì cô thật đúng là không còn cái lỗ nào mà chui.
Tuấn Chung Quốc ngẩng đầu lên, kéo tay Tại Hưởng rời đi nơi này. Bọn họ đi không nhanh, nhưng cả hai lại đều không nói gì. Có chút trầm mặc quá mức.'Tại Hưởng đang tức giận?' Tuấn Chung Quốc nghiêng mặt, viết vào tay Tại Hưởng. Cậu thấy khuôn mặt anh không được tự nhiên, bắt đầu có chút đăm chiêu tự hỏi. Tuy Tại Hưởng không phải người nói nhiều, nhưng dường như đây là lần đầu tiên anh trầm mặc lâu như vậy."Không có." Tại hưởng chớp nhẹ hai mắt: "Em chỉ sợ Tiểu Quốc tức giận." Tại Hưởng trầm mặc nửa ngày mới hộc ra được mấy từ. Nếu không phải anh mất bình tĩnh, Tiểu Quốc sẽ không phải xin lỗi người kia, sẽ không bị bọn họ bắt nạt, cho nên tất cả đều là lỗi của anh.
Tuấn Chung Quốc dừng lại bước chân, nghiêm túc nhìn khuôn mặt có chút ảo não của Tại Hưởng, trong mắt dâng lên một tia ấm áp'Kia không phải là lỗi của Tại hưởng.' Tuấn Chung Quốc viết vào tay anh. 'Tiểu Quốc không thể nói, cô ấy nói không sai, hơn nữa, Tiểu Quốc sẽ không bao giờ giận Tại Hưởng.'"Thật sao? Vậy thì chúng ta ngoắc tay đi, nói dối là sẽ phải làm cún con." Lúc này Tại Hưởng mới thoải mái nở nụ cười, anh vươn ngón út khua khua trước mặt cậu. 


 Tuấn Chung Quốc đối với cử chỉ trẻ con của anh chỉ biết cười bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay ra. Ngón tay của hai người giao triền tại cùng nhau, liệu có được coi là một lời hứa hẹn, vĩnh viễn cả đời hứa hẹn?Gió nhẹ thỉnh thoảng thổi qua, hai người vẫn tay trong tay bước đi. Bọn họ không phải tình nhân, đối với một người tâm trí không được đầy đủ , có lẽ ngay cả tình nhân anh không hiểu là gì. Không muốn buông ra, bởi vì bọn họ là thân nhân, thân nhân duy nhất.Tại hưởng vụng trộm nhìn thoáng qua Tuấn Chung Quốc, thấy cậu bần thần nhìn về phía trước, không biết đang suy nghĩ điều gì."Tiểu Quốc đang nghĩ gì vậy?" Nghĩ đến là phải hỏi ngay. Anh luôn không giấu được tò mò của mình.Tuấn Chung Quốc kéo qua tay anh, viết: 'Đang nghĩ xem trước kia Tại Hưởng là người như thế nào?' 


Cậu nở nụ cười một chút, có khi thật sự rất tò mò, tự hỏi không biết trước lúc mất trí nhớ Tại Hưởng là như thế nào đâu? Khi phiên dịch thì khôn khéo, khi tức giận thì lạnh lùng, thường thường lại bày ra mấy hành động trẻ con, không biết, dưới ánh mắt nâu đen kia là một quá khứ như thế nào?Mà cậu cũng cảm giác được ngón tay Tại Hưởng hơi hơi nắm chặt.Thật ra, anh cũng rất để ý."Không biết nữa..." Tại Hưởng lắc đầu, hiện giờ tất cả trong anh đều là trống rỗng, hơn nữa anh cũng chưa từng nghĩ muốn tìm hiểu. Lúc làm ăn mày anh không nghĩ, lúc sắp đói chết đói anh không nghĩ, lúc có một gia đình anh càng không nghĩ, nhưng hiện tại, anh đã có chút suy nghĩ, bởi vì, nam nhân thần bí trong mộng kia vẫn quanh quẩn trong đầu anh, làm anh có chút rối loạn.Hắn ta là ai vậy, mà anh có như vậy đâu?Nhưng anh cũng không muốn nói chuyện này cho Tiểu Quốc, sợ cậu phải lo lắng.'Vậy chúng ta cứ từ từ suy nghĩ.' 


Tuấn Chung Quốc cũng không ép buộc, tiếp tục cầm tay anh bước về phía trước.Thỏa mãn xuyên qua từng ngón tay đang xiết chặt, cậu muốn cả đời cứ như vậy, có được không? Khóe môi cong lên một nụ cười thản nhiên, ấm áp cực kì.Thứ gọi là hạnh phúc, thực ra, luôn ở rất gần.Mà bọn họ cũng không biết, cách đó không xa có hai đôi mắt không có hảo ý nhìn chằm chằm vào mình, thậm chí, ở bên trong còn mang theo một chút ác độc."Là bọn họ?" Nam nhân hỏi cô gái đứng bên cạnh. 


Vết sẹo dài trên mặt hiển cực kì âm ngoan, tay hắn kẹp một điếu thuốc lá, thỉnh thoảng phun ra một ngụm khói, thoạt nhìn có chút thô tục khiến người ta thực không thoải mái."Là bọn họ!" Giọng nữ nghiến răng nghiến lợi nói ra, dường như có oán hận thật lớn, không thể nào phát tiết."Cô thật sự muốn như vậy à, dù sao anh ta cũng có làm chuyện gì nghiêm trọng đâu?" Nam nhân lại hỏi, ánh mắt nhìn về phía trước, bên môi có chút thản nhiên trào phúng, đàn bà, thật đúng là cảm tính!Hơn nữa, cũng đủ độc ác."Tôi xác định, anh cứ làm theo những gì tôi bảo là được, yên tâm, sẽ không thiếu của anh một phân tiền nào." Cô gái đưa tay lên cổ, xoa nhẹ dấu tay vẫn còn đỏ lựng. 


Tên ngốc chết tiệt, dám làm cô bẽ mặt trước nhiều người như vậy, còn kém chút nữa liền bóp chết cô, thử hỏi,làm sao cô có thể buông tha bọn họ dễ dàng như vậy được? Đương nhiên còn cả Tuấn Chung Quốc nữa, nếu không vì cậu ta, cô đã không gặp phải chuyện vớ vẩn này, hừ!Nam nhân rít mạnh một hơi, thong thả phun ra làn khói thật lớn, sau đó đem điếu thuốc ném xuống đất, hung hăng dùng chân dẫm lên."Đây là lần cuối cùng, làm xong tôi sẽ không còn nợ nần gì nhà họ Uông ( các mem nhớ rõ cái họ

«  Chương 50

Chương 52 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm