Đọc Truyện theo thể loại
Tuấn Chung Quốc mua rất nhiều đồ ăn, xách theo túi lớn túi nhỏ trở về, còn chưa chạm đến nắm cửa thì bên trong đã có người đẩy ra. Sau đó, một đôi tay thay cậu đỡ lấy tất cả.

Tại Hưởng...

Ánh mắt của cậu cong lên, sức nặng trên tay hoàn toàn biến mất, cảm giác thực thoải mái.

"Em rất thông minh phải không?" Tại Hưởng nâng cao đồ ăn trên tay, ánh mắt chợt lóe chợt lóe, cực kì sáng ngời.

Thông minh? Tuấn Chung Quốc không hiểu nhìn về phía anh.

"Tieur Quốc ngốc!" Tại hưởng đi vào, khóe môi xinh đẹp cong lên như một đứa nhỏ: "Em nghe thấy tiếng bước chân của Tiểu Quốc, cho nên biết Tiểu Quốc đã trở lại." Anh xoay người, chỉ vào mặt mình nói: "Tiểu Quốc nói em có thông minh không?"

Tuấn Chung Quốc cười nhẹ, thông minh, quả thật là thông minh, cậu không tiếng động khen ngợi làm cho Tại Hưởng đắc ý cong lên khóe môi. Đương nhiên rồi, anh vốn dĩ là cực kì thông minh.

Tuấn Chung Quốc đem tất cả đồ ăn đều bỏ vào phòng bếp mới đi ra, cậu lấy bộ quần áo, sau đó đi tới ngồi bên cạnh Thanh.

Vươn tay, đưa nó cho anh.

Tại Hưởng sửng sốt một chút, nhìn quần áo trong tay cậu, trong mắt có một chút ánh sáng chợt lóe mà qua.

"Là tặng cho em sao?" Anh có chút sung sướng hỏi, tuy quần áo của anh đều do cậu mua, nhưng cái này vẫn rất đặc biệt. Anh từng thấy trên tivi có người mặc nó, sau đó nói cho Tiểu Quốc anh thực thích, không thể nghĩ được Tiểu Quốc thật sự mua nó cho anh.

Tuấn Chung Quốc gật đầu một cái, nhà này chỉ có mỗi anh, không cho anh thì cho ai?

"Thật sự là quá tốt, em đi thử xem." Tại hưởng cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng cầm quần áo đi thay. Phải nói, anh thật đúng là một cái trời sinh giá áo, mặc gì cũng đẹp, bộ quần áo nào được khoác lên cũng nhiều thêm một chút tôn quý, hấp dẫn khiến người khác phải đui mù.

"Có đẹp không?" Tại Hưởng chỉnh lại vạt áo, ánh mắt màu nâu đen chỉ có một mảnh ý cười nhẹ nhàng. Anh rất thích bộ quần áo này, thật mềm, mặc thực thoải mái, đương nhiên quan trọng nhất vẫn là bởi vì nó là quà Tiểu Quốc tặng cho anh.

Tuấn Chung Quốcgật đầu một cái: 'Đẹp, đương nhiên là đẹp rồi, thật ra Tại Hưởng có thể đi làm người mẫu được đấy."

Được cậu khen ngợi, Tại hưởng tựa như một đứa nhỏ, tiến lên ôm cậu thật chặt: "Cảm ơn Tiểu Quốc, em thật sự rất thích."
Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng vỗ lưng anh, đã muốn quen thuộc với kiểu cảm ơn này. Nhưng đột nhiên tay cậu ngừng lại, ngón tay gắt gao nắm chặt, ánh mắt xẹt qua một tia chua sót.

Ăn cơm tối xong, Tuấn Chung Quốc ở phòng bếp rửa bát, mà Tại hưởngngồi trước máy tính bắt đầu giúp cậu phiên dịch tư liệu.

Tuấn Chung Quốc rửa sạch tay, vốn muốn đi ra ngoài, cuối cùng lại dừng bước. Cậu tựa đầu vào mặt tường lạnh như băng, một giọt nước mắt yên lặng chảy xuống từ khóe mắt, theo gò má tái nhợt rơi xuống mặt đất. Cậu không dám khóc lớn, chỉ dám đè nén cảm xúc thật chặt, tại sao, ngay cả nước mắt của mình cũng phải giấu đi?

Không phải không đau, chính là rất đau. Đau đến mức không thể chịu đựng được nữa.

Vô Quý Thần, từ hôm nay trở đi em sẽ không còn muốn anh nữa, cũng sẽ không lại yêu anh, tình yêu ấy đã chết đi ngày em mất đứa bé.

Nhưng là, tại sao quên một người lại đau khổ đến vậy.

Bởi vì quá yêu, vẫn là bởi vì không tha thứ được?

Cậu đưa tay đặt dưới mũi, tiếp tục im lặng khóc, đã thật lâu cậu không thể khóc to, khóc cho thỏa thích, cậu chỉ biết dồn nén, áp lực, dù cho, bây giờ cậu đã không còn giọng nói.

"Tiểu Quốc ở trong này làm gì lâu vậy?" Tại hưởng đột nhiên bước vào phòng bếp, nhìn đến động tác có chút kỳ quái của Tuấn Chung Quốc thì thân thể hơi khựng lại.

"Tiểu Quốc..." Anh giật giật môi, Tuấn Chung Quốc vẫn là áp lực khóc, nước mắt trào ra như muốn xát muối lên tất cả miệng vết thương trong lòng cậu. 'Tiểu Quốc...' Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cậu khóc, hơn nữa lại khóc thương tâm đến như vậy. Tiểu Quốc chưa bao giờ khóc, ở trước mặt anh cậu vẫn luôn cười, có lẽ là sợ tổn thương một người điều gì cũng không hiểu như anh. Cậu sẽ luôn kiên nhẫn với anh, sẽ dạy anh rất nhiều điều, sẽ cho anh ấm áp anh chưa từng nhận được.

Chưa từng biết, thì ra cậu cũng có lúc yếu ớt như vậy, anh cảm giác hốc mắt của mình cũng bắt đầu cay cay, anh không phải là người thích khóc, cho nên không thể rơi lệ được, anh phải mạnh mẽ, phải bảo hộ Tiểu Quốc thật tốt.

"Tiểu Quốc, không khóc, không khóc..." Tại Hưởng đi lên, gắt gao ôm chặt lấy thân thể đang không ngừng run rẩy của Tuấn Chung Quốc vào trong lòng. Cậu như vậy làm cho anh rất khó chịu, cảm thấy lòng mình giống như bị ai đó tàn nhẫn xé mở.

"Ai bắt nạt Tieru Quốc? Em đi đánh nó!" Nếu anh gặp được kẻ làm cho Tiểu Quốc khóc, nhất định anh sẽ đánh nó, hơn nữa, sẽ là đánh chết nó. Khuôn mặt anh đột nhiên trở nên lạnh như băng, ánh mắt nâu sắc trở nên sâu thẳm, lúc này đây đã không còn là hồ nước êm đềm, mà tựa như đại dương dậy sóng. Sự lạnh lùng là từ linh hồn đi ra, không có chút ấm áp nào, cảm xúc không nên xuất hiện ở anh, lại dường như vốn thuộc về anh.

Mà Tuấn Chung Quốc cũng không nhìn đến Tại Hưởng thay đổi, cậu vẫn luôn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, ngón tay lôi kéo vạt áo của anh, run rẩy không ngừng.

"Tiểu Quốc, bé ngoan thì sẽ không khóc phải không?" Tại Hưởng có chút ngốc vỗ vỗ lưng của cậu, Tiểu Quốc cứ khóc như vậy thật đúng là làm cho chân tay anh luống cuống cả lên.

Thời gian qua đã thật lâu, đến bây giờ bọn họ đã không còn biết là ai cần ai nhiều hơn một chút.


hê lô tui đã ngoi lên duồi đêy >.<

«  Chương 46

Chương 48 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm