Chương 4

Tùy Chỉnh

Vò nhẹ tóc của mình, đứng lên,một lần nữa trở về phòng ngủ. Tuấn Chung Quốc vẫn đang ngủ say, nhưng nhìn hai quầng thâm ở mắt cậu hắn biết, đêm qua có lẽ cậu không ngủ.
"Tiểu Quốc..." hắn thở dài, ngồi ở bên giường, nhẹ tay vỗ về khuôn mặt cậu, vẫn là khuôn mặt thanh thuần năm ấy, nhưng là, cũng không thể khiến hắn tâm động nữa.
"Rốt cuộc anh phải đối xử với em như thế nào bây giờ?" hắn buông tay ra, nhìn cậu thật lâu, sau đó mới xoay người rời đi.
Lúc Tuấn Chung Quốc tỉnh dậy, Vô Quý Thần rời đi đã lâu, cậu vỗ vỗ mặt mình, nhìn đến bộ quần áo để bên cạnh, chỉ biết đêm qua hắn có về, nhưng lại không biết là lúc nào.
Đã một ngày cậu không nhìn thấy hắn, xuống giường cầm lấy quần áo đặt ở một bên. Nhìn cánh hoa hồng rơi ở đầu giường, trong mắt cậu hiện lên một chút mất mát mơ hồ. Trong phòng khách vẫn còn nguyên chiếc bánh ngọt cùng thức ăn hôm qua, cậu ngồi xuống, cắt một miếng, bơ ngọt ngào như vậy, ăn đến miệng lại dường như biến thành đắng ngắt.
Thật sự rất đắng, nhưng vì sao không chỉ có đắng, lại có cả mặn? Cậu quay đầu, không ai nhìn đến, trên mặt khuôn mặt kia đã chảy dài hai hàng nước mắt.
Tầng thứ mười tám của tòa nhà Vô thị là văn phòng tổng tài, cầm lấy tập tư liệu vừa ký xong, nhìn về phía bạn tốt thủ trưởng đang xuất thần.
"Thần, hôm nay cậu suy nghĩ điều gì vậy, lạ thật, khó mà nhìn thấy một người cuồng làm việc như cậu lại ngây người?" hắn buông tư liệu, hai tay chống tại trên bàn, gần đây Thần cực kì khác thường, không giống như người bạn anh vẫn quen biết.
"Không có gì." Vô Quý Thần bỏ bút xuống, điều chỉnh một chút tâm tư của mình, rốt cục lại trở về bộ dáng thần bí khó lường.
"Thần, cậu chuẩn bị xử lý chuyện Tố Như như thế nào?" Sắc mặt Vũ Văn Thần đột nhiên nghiêm túc, tuy rằng là bạn nối khố của nhau, nhưng là anh vẫn là không thể chấp nhận được việc bạn tốt đi ngoại tình. Tại sao có một người vợ tốt như vậy rồi lại vẫn cảm thấy không đủ đâu?
"Thần, Chung Quốc là một chàng trai tốt, cậu không nên làm tổn thương cậu ấy." Anh nói ra lời nói từ tận đáy lòng, sẽ có một ngày mọi chuyện vỡ lở, khi đó, tổn thương sẽ là càng nhiều.
"Tôi biết, tôi đang suy nghĩ biện pháp." Vô Quý Thần cũng không ngẩng đầu, chính là chuyên chú giải quyết tài liệu trong tay. Vũ Văn Thần thấy anh như vậy, đành phải nhún nhún bả vai rồi đi ra ngoài.
Thần lại đang trốn tránh, nếu cứ tiếp tục như vậy, vấn đề sẽ càng ngày càng nhiều. Anh thở dài một hơi, tất cả mọi người đều đã biết, chỉ có cậu ấy không biết. Cậu trai kia thật sự rất đáng thương...
Lúc Vũ Văn Thần đã ra ngoài, Vô Quý Thần mới dừng bút lại, cầm điện thoại.
"Thư ký Hứa, đặt giúp tôi hai bó hoa..."
Sau khi hết giờ làm, anh đến chỗ Tố Như đầu tiên, lại tặng cô nhất một bó hoa hồng lớn màu đỏ, hai người lại thân mật một hồi, mới lái xe về nhà.
Tuấn Chung Quốc nghe thấy tiếng mở cửa, quay đầu, thấy được Vô Quý Thần đang đi vào.
"Chồng, anh đã về rồi." Cậu hơi hơi cười, còn chưa kịp đến gần thì một bó hoa sao lớn đã ở trong mắt cậu.
"Chồng, đây là..." Cậu nhẹ nhàng chớp hai mắt, trong mắt đã nhìn ra hơi nước.
"Tặng cho em, khóc cái gì, ngốc chết." Vô Quý Thần nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

"Ngày hôm qua thực xin lỗi, anh quên, sang năm nhất định anh sẽ nhớ kỹ."
"Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Quốc" Anh đem hoa đặt ở trong lòng cậu, quả nhiên thư ký Hứa rất có con mắt, cậu thật hợp với loài hoa như vậy, nho nhỏ, cũng là tinh tế.
"Chồng à, cám ơn anh."Tuấn Chung Quốc ôm lấy thắt lưng hắn, nếu như sự đợi chờ hôm qua làm cậu héo mòn, thì sự kinh hỉ hôm nay hắn mang đến đã làm cậu sống lại. Cái cảm giác vừa vui vừa buồn ấy, có lẽ cậu không thể nhận thêm được nữa rồi.
"Ngốc ạ, em là vợ của anh, cảm ơn cái gì." Vô Quý Thần nhẹ nhàng vỗ lưng của cậu, trong miệng tuy nói lời an ủi, ánh mắt lại liên tục nhìn đồng hồ, giống như là đang chờ đợi cái gì.
"Anh đi tắm rửa trước, một lúc nữa gọi anh." hắn vỗ nhẹ mặt cậu, xoay người tránh ra, mà Tuấn Chung Quốc vẫn ôm chặt bó hoa trong lòng, trên mặt là một chút mỉm cười hạnh phúc
Vô Quý Thần quay đầu, nhìn thấy ý cười ngây ngốc kia, hơi hơi nhếch môi, dường như gần đây hắn rất không quan tâm đến cậu
Cuộc sống của bọn họ vẫn tiếp tục như trước đây, anh mỗi ngày đều về nhà, không biết là vì nguyên nhân Tuấn Chung Quốc luôn cảm giác thời gian hắn trầm tư càng ngày càng nhiều, thời gian về nhà cũng bắt đầu ít đi.
Ngày hôm nay cậu dậy rất sớm, sờ sờ bên kia giường, mặt trên đã không còn độ ấm, hắn dậy còn sớm hơn cậu, cậu mặc quần áo vào, chuẩn bị đi ra ngoài.
Chuẩn bị xong tất cả, cậu mới cầm lấy điện thoại gọi một dãy số.
Đến tận lúc bên kia truyền ra một tiếng nói trầm thấp sau, cậu mới đem phone đặt ở bên tai: "Chồng à, hôm nay em phải đi ra ngoài một chuyến, có thể sẽ về khuya, anh ăn cơm ở bên ngoài được không?" Giọng nói của cậu thật nhẹ, tay cũng là vô ý thức đặt ở trên bụng mình.
Nơi này, liệu sẽ có một tin vui chăng?
"Ừ, anh biết rồi." Giọng nói lưu loát vô cùng, sau đó chỉ còn tiếng gác máy. Cậu nhìn chằm chằm điện thoại thật lâu, thật ra cậu còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng thôi quên đi, buổi tối rồi nói sau. Cậu buông điện thoại, sau đó đi ra ngoài.
Trên đường cái, ngẫu nhiên có người gọi tên cậu.
"Chung Quốc, Chung Quốc..."
Cậu quay đầu, hình như có người đang gọi cậu. ai vậy?
Một người nam nhân rất cao đang đi tới, vẻ mặt cười ôn nhu, trên mặt đeo một cái kính mắt gọng vàng.
"Vũ Văn Thần." Tuấn Chung Quốc đối anh cười nhẹ nhàng, đây là bạn tốt cũng là cấp dưới của chồng cậu.
"chung Quốc, em muốn đi đâu?" Vũ Văn Thần cười lộ ra hai hàm răng trắng tinh, anh cười trông rất đẹp, nhưng lại luôn làm cho người ta nghĩ đến hồ ly, bởi vì hai mắt của anh dài nhỏ trông rất giống hồ ly. Con người anh rất khôn khéo nhưng tính cách lại khá tốt. Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, ở trong mắt Tuấn Chung Quốc, anh là một người tốt, ánh mắt có lẽ lộ ra khôn khéo, nhưng là lúc nào cũng có một loại đơn giản tùy ý.
"Em chỉ là muốn đi dạo thôi, một người ở nhà rất buồn." Cậu mỉm cười, cố ý nói xong, cũng không nói cho hắn biết cậu sẽ đi bệnh viện.
Cậu muốn bất ngờ cho nên không thể nói