Đọc Truyện theo thể loại
Hối hận,hắn chưa từng nghĩ tới, Vô Quý Thần này chưa bao giờ phải hối hận, bởi vì hắn chưa từng làm những chuyện để mình phải tiếc nuối. Nhưng là, hình như bây giờ hắn đã có một ít, chỉ là vẫn đang cố chấp không muốn đi thừa nhận.

"Không hề." Giọng nói của hắn cực kì trầm thấp, nhưng Tố Như vẫn có thể nghe ra được áp lực ở trong đó, điều này chưa từng xảy ra, ít nhất là chưa từng xảy ra trước mặt cô. Thời gian bọn họ ở cùng nhau mới được mấy tháng ngắn ngủn, đương nhiên không so được với hai năm của Tuấn Chung Quốc, nhưng cô tin có một ngày hắn sẽ hoàn toàn trở thành của cô. Ở thương trường có lẽ Vô Quý Thần là người vô tình lãnh khốc, nhưng trong cuộc sống hắn cũng là một người nam nhân cực kì cẩn thận, không bao giờ thích bày tỏ rõ ôn nhu.

Mà hắn cũng không phải là một người nam nhân xấu. Sau khi kết hôn rất ít khi tiếp xúc cùng các cô gái khác, tin đồn xấu cũng ít cực kì, ngoại trừ một người vợ điệu thấp ở trong nhà ra (tức là không để cho nhiều người biết) thì bên người hắn không còn ai khác.

Nhưng đây cũng chỉ là trước khi Cô xuất hiện.

Nếu thật sự hắn phải cảm thấy hổ thẹn với người nào, thì đó nhất định chính là vợ cũ của hắn, Tuấn Chung Quốc. hắn thừa nhận mình là một người đàn ông ích kỷ, có vợ, cũng muốn có người tình, nhưng thực sự hắn vẫn không hiểu vì sao lúc cậu trông thấy sự tình kia bản thân lại đưa ra yêu cầu ly hôn.

Thực ra đơn ly hôn hắn đã chuẩn bị xong từ lâu, nhưng mỗi khi nhìn đến khuôn mặt dịu dàng, giọng nói ôn nhu gọi anh là 'chồng' của chàng trai kia thì hắn lại không thể nhẫn tâm được.hắn có thể tàn nhẫn với bất luận kẻ nào trừ hai người, một là vợ hắn, một là người hắn yêu nhất.

Nhưng đến khi phải đứng giữa hai người này này, cuối cùng hắn vẫn chọn người hắn yêu. Chẳng qua, mọi việc lại không giống như hắn tưởng tượng, hắn vẫn thấy hổ thẹn với chàng trai ấy...

Thì ra hắn cũng không hề muốn cậu biết được tất cả, thì ra, cảnh tượng thân mật giữa cậu và nam nhân kia lại chói mắt đến thế, làm cho hắn cảm thấy lòng mình như bị đè nặng, phá lệ khó chịu, thậm chí, còn nhói đau.

Nhưng hắn biết, thế giới của hắn đã không có Tuấn Chung Quốc, mà hắn cũng không muốn mất đi Tố như.

"Thần, em yêu anh." Nghe được hắn đáp lại, tố như nở nụ cười, trong lòng lại cảm thấy hơi đau nhức, bởi vì anh vẫn đang do dự, do dự đến rõ ràng. Cô đột nhiên ôm chặt Vô Quý Thần, chủ động hôn môi hắn. 'Quan hệ' của bọn họ vẫn luôn là tốt đẹp, cũng cực kì kịch liệt, nam nhân này thật sự là một người quá tuyệt vời, nhất là tinh lực của anh, luôn dùng không hết, làm cho cô thật sự vui vẻ cùng thỏa mãn cực kì.

Vô Quý Thần hơi hơi nhíu mi, để tùy cô gái hôn môi, không lâu sau hắn bắt đầu chuyển từ bị động thành chủ động, động tác cũng từ từ kịch liệt lên. Loại cảm giác này là thứ Tuấn Chung QUốc không thể cho hắn, quan hệ giữa hắn và cậu luôn đạm mạc như nước, ngay cả việc 'thân mật' cũng sẽ không quá mức kịch liệt. Nhưng Tố Như thì khác, cô có thể nhận tất cả tinh lực của hắn, loại phối hợp này làm hắn vô cùng thỏa mãn.

Hai người bắt đầu điên cuồng lôi kéo quần áo của nhau, tạm thời quên tất cả, gắt gao dây dưa.

Chiếc giường lớn xa hoa lúc này đã bị hai khối thân thể làm cho xộc xệch, căn phòng dường như cũng không còn hơi thở của người nào đó, có lẽ, không lâu sau sẽ hoàn toàn biến mất.

Dưới sàn, là quần áo vương vãi.

Trên giường, là hai người phập phồng thân ảnh, đang tiến hành động tác nguyên thủy nhất của nhân loại. Bọn họ giống như là dã thú, kịch liệt cướp lấy hoan dụ trên thân thể đối phương.

Trong phòng, có tiếng thở dốc kịch liệt của nam nhân cùng cô gái, mà ngoài cửa sổ, chỉ còn là một mảnh im lặng hư không.

«  Chương 36

Chương 38 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm