Chương 34

Tùy Chỉnh

( mấy đứa bây nghe tên chương là quắn tờ quéo rồi nha!!!!!)
Tại hưởng tiếp tục lấy ra một tờ giấy khác, sau đó nhìn thoáng qua, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím. Tốc độ của anh cực kì nhanh, khiến người ta có cảm giác anh không cần phải suy nghĩ, chính là phản ứng theo thói quen mà thôi.
'Tại Hưởng...' Môi của cậu khẽ nhúc nhích, gắt gao nhìn tập tài liệu trên bàn đang không ngừng vơi đi. Đây là công việc cậu phải làm xong trong hôm nay, ít nhất cũng mất nửa giờ, nhưng Tại Hưởng có lẽ chỉ cần 10 phút. Rốt cục là chuyện gì đang xảy ra vậy, cậu không nằm mơ phải không? Dùng sức chớp hai mắt một chút, tốc độ của Tại Hưởng dường như càng lúc càng nhanh, hiển nhiên là đã thuần thục với việc này.
Trí lực của anh thật sự có vấn đề sao? Nếu đúng như vậy thì sao anh lại làm được việc này, sao lại thông minh như vậy?
Tại Hưởng cảm giác sau lưng mình có người, khi anh nhìn đến Tuấn Chung Quốc thì có chút đắc ý cong lên khóe môi: "Tiểu Quốc, anh xem, em cũng biết làm cái này, chơi vui thật." Anh đứng lên, dường như thực vui vẻ: "Tiểu Quốc xem em làm có đúng không?" Anh kéo tay Tuấn Chung Quốc, khoe ra thành quả vừa làm được.
Tuấn Chung Quốc nhìn chằm chằm màn hình máy tính, thế nhưng không có một lỗi nào. Cậu gật đầu một cái, ánh mắt đột nhiên hồng hồng, Tại Hưởng thực thông minh, anh không hề ngốc, cũng không phải là nhược trí.

Tại Hưởng nhìn chằm chằm khuôn mặt rõ ràng mang theo mỏi mệt của Tuấn Chung Quốc, đột nhiên cầm tay đưa cậu đến bên giường, nhất quyết muốn cậu nằm xuống, hơn nữa còn kéo chăn thật cẩn thận. Tuấn Chung Quốc mở to hai mắt, khó hiểu nhìn anh.
Tại Hưởng đưa tay đặt trên vai cậu, cực kì kiên trì: "Tiểu Quốc buồn ngủ rồi. Tivi nói, người khỏe phải bảo vệ người yếu, Tại Hưởng rất khỏe, cho nên phải bảo vệ Tiểu Quốc." Ngữ khí tuy trẻ con, nhưng anh nói lại cực kì kiên định. Hôm qua anh xem thấy tivi nói câu này, tuy không thực sự hiểu, nhưng là, anh sẽ cố gắng học tập.

'Tại Hưởng.' Tuấn Chung Quốc nhẹ nhàng chớp mắt, nhìn ánh mắt mang theo kiên định của anh, nó vẫn là cực kì sạch sẽ... Không có trí nhớ gì khiến tâm hồn anh vô cùng hồn nhiên, nhưng đôi khi như vậy lại khiến lòng cậu đau nhói.

Chưa từng có người nào nói như vậy với cậu, dù là Vô Quý Thần cũng không, nhưng Tại Hưởng lại nói. Cậu vươn tay nắm chặt tay Tại Hưởng, nam nhân có tâm tư như một đứa nhỏ này thật sự làm cậu đau lòng.
"Tiểu Quốc ngủ ngon nha, một lúc nữa em sẽ làm xong." Tại hưởng vỗ nhẹ vai Tuấn Chung Quốc, đứng lên, lại đột nhiên quay đầu, dường như nhớ tới điều gì. Khóe môi anh cong lên, mang theo một tia hàm sức khó hiểu.
Anh cúi người xuống, đột nhiên đem môi đặt lên môi Tuấn Chung Quốc, Xung quanh mọi không khí như bị sự ôn nhu trong người anh tỏa ra lấn chiếm.
Cảm giác thật mềm, anh nhẹ nhàng ma sát, bản năng muốn càng nhiều, mà Tuấn Chung Quốc lại trừng lớn hai mắt, không thể tin được anh đang làm cái gì.
Anh đang hôn môi, nhưng lại là môi của cậu, khuôn mặt cậu đột nhiên đỏ bừng lên, trời ạ, không thể nào, Tại Hưởng đơn thuần của cậu rốt cục còn học được những gì nữa đây.
Tại hưởng ngẩng đầu, dưới ánh đèn hàm răng của anh nhìn trắng lạ thường, thậm chí còn cảm thấy có chút chói mắt: "Tiểu Quốc, đây cũng là thứ em mới học được nha, về sau em sẽ biết càng nhiều." Anh gật gật đầu, hiển nhiên cực kì vừa lòng với biểu hiện vừa rồi của mình.