Đọc Truyện theo thể loại


Chữ hàn viết tay thử đấy 😂😂 nhìn ngáo vleeu tớ đi học về muộn nên up truyện trễ một tiếng lận hehe -----------------------
Lúc Tuấn Chung Quốc mang đồ ăn ra thì Tại Hưởng đã ngoan ngoãn ngồi ở ghế trên, gắt gao nhìn tay cậu, nuốt một chút nước miếng. Rốt cục đã được ăn cơm, anh cũng sắp chết đói.
Tuấn Chung Quốc nhìnaij Hưởng thì không khỏi bật cười. Tính cách anh thực đơn giản, có lẽ là vì anh không có trí nhớ trước kia nên phá lệ đơn thuần, luôn dễ dàng làm cho người khác hiểu mình muốn gì. Nam nhân cậu tiếp xúc thân thiết không nhiều trừ Vô Quý Thần ra có lẽ cũng chỉ có Tại Hưởng .
Nhưng dường như hai người nam nhân này lại thuộc hai thái cực hoàn toàn trái ngược. Vô Quý Thần quá mức thâm trầm, hai năm hôn nhân cũng không giúp cậu vào được lòng anh, không có được tình yêu của hắn cho nên mới xảy ra tất cả những sự tình sau này.
Nhưng tại Hưởng thì khác, đối mặt anh cậu không cảm thấy nặng nề, không cần đi lo lắng, tuy anh thật sự phiền toái, nhưng lại là một phiền toái làm ấm áp lòng cậu. (Vâng anh có cả nghìn người muốn có sự phiền toái đó đấy ạ)
Cậu đặt đồ ăn lên bàn, Tại Hưởng trông mong nhìn chiếc bát trước mặt, chờ được cậu gật đầu mới bắt đầu ăn, tuy rất đói nhưng động tác lại không hề thô lỗ.
Dù chỉ có mấy thứ đồ ăn sáng đơn giản nhưng bọn họ đều ăn rất vui vẻ, trong căn phòng im lặng thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười của Tại Hưởng , còn Tuấn Chung Quốc chỉ nhìn anh, thỉnh thoảng trên môi cong lên mấy ý cười nhẹ nhàng.
Ăn xong, Tuấn Chung Quốc dọn bát vào phòng bếp, Tại Hưởng ngồi trên ghế xoa xoa bụng, thật là no. Anh thỏa mãn thở dài một tiếng, rất thích một ngày cứ qua đi như vậy, nhưng là đột nhiên, mắt anh hơi hơi trầm xuống. Hiện tại dường như Tiểu Quốc ngày càng bận rộn, mỗi sáng cậu đều đi lấy rất nhiều tư liệu, sau đó sẽ ngồi gõ chữ cả một ngày. Có khi anh thức dậy vào đêm vẫn thấy cậu đang làm việc.
Anh đến gần máy tính, nhìn mấy dòng chữ trên màn hình. Màu xanh đạm đạm từ máy tính dừng trên mặt anh, chiếu ra vài phần trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào màn hình máy tính, không biết vì sao những hình ảnh kỳ quái như vậy luôn hiện lên trong đầu anh. Anh trầm hạ hai mắt, không tự chủ được ngồi xuống, có lẽ anh có thể, anh thật sự có thể. Anh không muốn nhìn đến Tiểu Quốc vất vả như vậy, anh thấy rất khó chịu.
Tay anh lướt nhanh trên bàn phím, hai mắt thẳng tắp nhìn vào màn hình, tập tài liệu tiếng Anh nhanh chóng được chuyển thành tiếng Trung dưới tay anh.
Anh học động tác của Tuấn Chung Quốc, nhưng dường như còn làm tốt hơn cậu .

Nhăn hai hàng lông mày lại, sườn mặt của anh đột nhiên trở nên lạnh lùng.
Tuấn Chung Quốc rửa bát xong cẩn thận đặt vào ngăn tủ, sau đó tựa lưng vào tường, nhắm hai mắt lại. Rất muốn nghỉ ngơi một lúc... Đêm qua hơn mười hai giờ cậu mới đi ngủ, sáng nay lại phải dậy rất sớm nên cảm thấy mệt mỏi cực kì. Chậm rãi mở hai mắt ra, trong mắt cậu đã
có chút tơ máu, hiển nhiên là do không được nghỉ ngơi tốt.
Vỗ vỗ mặt tự động viên tinh thần một chút rồi mới đi ra ngoài, cậu tìm kiếm người nam nhân lẽ ra phải đang ngồi lười trên sô pha nhưng lại không thấy đâu, anh đi đâu sao? Xoay người, ngoài ý muốn cậu thấy được Tại Hưởng đang ngồi trước máy tính.
Tại Hưởng làm gì ở đó? Tuấn Chung Quốc đi qua đứng sau lưng anh, nhưng là, sắc mặt của cậu thay đổi một chút, trong mắt cũng tràn ngập khó hiểu.

«  Chương 32

Chương 34  »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm