Chương 32

Tùy Chỉnh

( cuộc sống hạnh phúc thường ngày của đôi trẻ)


Tại Hưởng buông tay, ôm lấy Tuấn Chung Quốc làm cho chân của cậu cách mặt đất, anh rất cao nên luôn thực dễ dàng ôm cậu như vậy.

"Tiểu Quốc thật tốt." Anh cười lớn, cười đến thực vui vẻ. Anh yêu cầu không nhiều lắm, chỉ cần ăn no là được. Hơn nữa anh cũng biết Tuấn Chung Quốc kiếm tiền rất vất vả, cho nên cậu làm cái gì anh liền ăn cái gì, huống chi món nào cậu làm cũng ngon, anh quả thực thích vô cùng.
Tuấn Chung Quốc bị anh làm cho choáng váng, nhưng là nhìn đến nụ cười trong sáng của anh thì cậu lại cảm giác được một loại thư thái chưa từng có. Cuộc sống bây giờ thật sự tốt lắm, tốt đến mức cậu dường như quên hết tất cả những chuyện đã qua.
'Để anh xuống.' Tuấn Chung Quốc kéo tay anh, không tiếng động nói, còn tiếp tục như vậy cậu thật sự sẽ choáng váng. Từ lúc sảy thai đến giờ vẫn chưa lúc nào được nghỉ ngơi tốt, hơn nữa công việc vất vả khiến thể chất của cậu kém cực kì, chẳng qua cậu không muốn để Tại Hưởng nhìn ra mà thôi.
Cậu vẫn tin bản thân có thể chăm sóc chính mình, cũng có thể chăm sóc anh.
"Được." Tại Hưởng ngoan ngoãn thả Tuấn Chung Quốc xuống, trong mắt có một chút thực hiện được ý cười. Anh biết, Tiểu Quốc tuyệt đối sẽ không giận anh.
Tuấn Chung Quốc ổn định thân mình một chút, sau đó vươn tay nhẹ nhàng nhéo mặt Tại Hưởng. Trải qua mấy ngày ăn ngon ngủ tốt, hiện tại anh đã béo lên rất nhiều, trên mặt cũng có một ít thịt, mà hình như người lại càng tuấn mỹ hơn một chút. Vốn đã có ngũ quan thâm thúy của con lai, hiện tại thoạt nhìn hình như anh lại càng thêm quý khí (khí chất quý tộc), đây không phải là điều mà một bộ quần áo có thể làm ra được.
Quần áo của Tại Hưởng đều do cậu mua, tuy không phải là hàng hiệu gì nhưng mặc trên người anh lại cực kì dễ nhìn, loại tao nhã trời sinh này, có lẽ, mặc gì cũng sẽ đẹp.
"Hừ, lại nhéo em." Tại hưởng xoay mặt đi, nhìn như tức giận nhưng khóe môi lại thấy cong cong.
Tuấn Chung Quốc cười nhẹ, lại nhéo thêm một chút. Bọn họ trao đổi thực ra rất đơn giản,Tuấn Chung Quốc ko có giọng nói, cho nên nơi này chỉ có giọng của Tại hưởng. Cậu thích nghe anh nói cực kì, mặc dù có thời điểm anh cũng sẽ cáu kỉnh, nhưng sau đó lại rất nhanh quên.


Rõ là một đứa nhỏ không thể trưởng thành.
Tuấn Chung Quốc vỗ tay anh một chút: 'anhđi nấu cơm, ngồi đây chờ một lúc nhé!'
Có khi bọn họ sẽ giao tiếp như vậy, nhưng cho dù dùng phương thức khác thì Tại Hưởng cũng luôn dễ dàng biết được ý tứ của cậu. Người mất đi trí nhớ có tâm hồn đặc biệt thuần khiết, cũng có lẽ do thiên phú của Tại hưởng cực cao nên học hỏi nhanh hơn nhiều so với người khác. Hiện tại anh biết được rất nhiều, thậm chí còn có thể giúp Tuấn Chung Quốc làm vài món ăn, nhưng cậu cũng không phải thực nguyện ý để anh hỗ trợ, bởi vì chỉ cần anh đụng vào, phòng bếp của cậu nhất định sẽ biến thành bãi chiến trường. Cho nên, vì cái bụng mà suy nghĩ, cửa phòng bếp đã phải đính sẵn một tờ giấy.
Kim Tại Hưởng dừng lại.
Tại hưởng trợn to hai mắt nhìn chằm chằm tờ giấy, cuối cùng đành phải ngồi lại vào sô pha. Sao lại cấm anh đi vào, anh mới chỉ làm vỡ ba cái bát, hỏng hai cái đĩa thôi mà?
Nhưng là anh phải biết rằng phòng bếp của bọn họ cũng chỉ có ba cái bát cùng hai cái đĩa. Bởi vì ít người, Tuấn Chung Quốc cũng không sắm nhiều lắm, cho nên khi người nào đó làm hỏng hết đồ đạc thì bọn họ đành phải ăn mỳ ăn liền, ăn nhiều đến mức Tại hưởng đều cảm giác mình sắp nôn. Anh không thích mỳ ăn liền. Những món khác dù có khó ăn, nhưng chỉ cần là Tiểu Quốc làm anh đều sẽ thích, trừ bỏ mỳ ăn liền, anh bài xích cực kì.
Bởi vì nó không có hương vị mà anh muốn, không có hương vị của gia đình.
Tuấn Chung Quốc ở phòng bếp làm mấy món đơn giản. Qua khe cửa, câuuj nhìn thấy được vẻ mặt không tình nguyện của Tại Hưởng thì đột nhiên muốn cười, Tại Hưởng rất đáng yêu!
Nhưng anh vẫn tuyệt đối không được vào phòng bếp, bằng không, cậu lại phải mua bát mới.
Lực phá hoại Tại hưởng thật sự còn vượt qua những gì cậu tưởng tượng.
Dạo này tớ ra chương tùm lum quá ko đúng như tưởng tượng>.<