Đọc Truyện theo thể loại
Aizzz dạo này đầu óc tớ loàng xoàng quá.... Ngày hôm nay 2 chap nữa là xog tuần này nhá.... 💄 nói nà. Bâyh mà xin cái cmt để nhai có đứa nào cho ko nhể.😇
...
.
.
.
Nói xong, ông thở dài một hơi, quả thật không biết thời gian ấy sẽ là bao lâu, nhưng có lẽ sẽ xuất hiện kỳ tích. Nam nhân này nhất định không phải là một người đơn giản, ông có thể cảm giác được quá khứ không tầm thường của anh ta, bị thương nặng như vậy vẫn có thể sống sót thì ai lại biết được về sau sẽ xảy ra chuyện gì đâu?
Tuấn chung Quốc nghe bác sĩ nói xong thì nhắm hai mắt lại, khi mở ra lần nữa thì chỉ thấy trong mắt cậu một sự tin tưởng cùng kiên định mà chính cậu cũng không hiểu rõ.
Cậu đi về phía Tại Hưởng, Tại Hưởng cũng đang nhìn cậu, nét mặt vui vẻ hơn vừa rồi rất nhiều. Dường như trong mắt anh, nơi này trừ Tuấn Chung Quốc ra thì cái gì cũng không thích.
'Tại Hưởng, anh sẽ chăm sóc cho em, bất kể sau này em có bình thường trở lại hay không'. Cậu giữ chặt tay Tại Hưởng viết mấy chữ này vào trong lòng bàn tay anh. Cậu sẽ không để mình anh phải sống cô đơn như trong cái đêm mưa lạnh như băng kia nữa, giờ đây thế giới này đã không còn tồn tại một người nam nhân như vậy.
Anh không thông minh, không bình thường, nhưng anh là người thân của cậu, chỉ cần cậu còn một miếng cơm thì nhất định sẽ không để anh bị đói. Cậu có thể chăm sóc anh cả đời, kể cả khi anh mãi mãi ngốc như vậy.
Đi qua một lần hôn nhân thất bại khiến cậu không còn muốn dành tình cảm cho ai. Cậu rất tham lam, tham lam được nam nhân kia yêu, cũng vẫn cho rằng anh yêu cậu. Kết quả, cậu không có tình yêu, cũng không có gia đình.
Nhưng hiện giờ cậu có một gia đình khác, gia đình có Tại Hưởng.
Nắm chặt tay Tuấn Chung Quốc, cảm giác được bàn tay nhỏ bé trong tay anh ấm áp cực kì. Anh chớp nhẹ hai mắt, nhẹ nhàng như hồ nước vi ba, phá lệ trong suốt.
Về tới nhà, Tuấn Chung Quốc thu dọn lại quần áo của Tại Hưởng. Cậu muốn kê thêm một chiếc giường nữa nhưng nơi này quá nhỏ, Tại Hưởng cao lớn như vậy sẽ không thể ngủ trên sô pha, cuối cùng cậu chỉ có thể nhường giường cho anh, còn bản thân thì ngủ sô pha vậy.
Dọn dẹp xong, cậu thấy Tại Hưởng đang ngồi xem tivi, khuôn mặt thực bình tĩnh, tuyệt đối không giống một người trí lực có vấn đề.
Anh chuyển hết kênh này đến kênh khác, cuối cùng bực mình ném điều khiển xuống. Hiện giờ cái tivi này là thứ giải trí duy nhất của anh, nhưng anh luôn có cảm giác trước đây mình không có thói quen làm những việc như vậy. Chỉ là bây giờ một việc để làm cũng không có, trừ ăn cùng ngủ ra anh thật không biết về sau mình muốn làm cái gì?
Tuấn Chung Quốc lấy tay xoa bóp bả vai, cậu đã phiên dịch xong rất nhiều tư liệu, nhìn đồng hồ, thì ra cậu đã ngồi lâu như vậy. Xoay người, cậu thấy được vẻ mặt ủy khuất của Tại Hưởng thì đành cười thật có lỗi, cậu chỉ lo làm việc, để anh ngồi một mình ở chỗ này lâu quá.
Thật ra, anh chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.
Tại Hưởng thấy cậu rốt cục cũng để ý đến mình thì đứng lên, đi nhanh về phía cậu. Khoảng cách giữa hai người vốn không xa, có lẽ do phòng này rất nhỏ, hoặc là chân anh quá dài, mới đi hai ba bước đã tới, rất là thói quen khoác vai Tuấn Chung Quốc, trong ánh mắt màu nâu đen tràn đầy ý cười sạch sẽ.
"Tiểu Quốc, em đói bụng." Anh cong khóe môi lên một chút, cảm thấy 'Tiểu Quốc' nghe hay hơn, cũng dễ gọi hơn 'anh'.
'A, anh quên', Tuấn Chung Quốc cười thật có lỗi. Cậu đã quên mất là phải nấu cơm, bây giờ nghe đến cũng cảm thấy chính mình cũng có chút đói bụng.
"Anh đi làm bây giờ." Không tiếng động nói xong, nhưng cậu biết Tại Hưởng có thể hoàn toàn hiểu được, anh đọc khẩu hình ngày càng tốt. Thời gian ở cùng nhau khiến hai người dần dần trở nên ăn ý hơn, bọn họ sống nương tựa lẫn nhau, là người thân của nhau.
Người thân quan trọng nhất.
.
.
.
Cmt cmt đuê

«  Chương 30

Chương 32 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm