Chương 30

Tùy Chỉnh


ờm chuyện là đáng ra em nó phải lên sàn từ tối qua nhưng mị quên mất nên.........
-------------------------------------------------------------------------
.
.
Hai người chỉ ăn uống nghỉ ngơi một lúc rồi đi bệnh viện ngay. Tuấn chung Quốc muốn biết rốt cục Tại Hưởng bị làm sao? Là trời sinh hay vì ngoài ý muốn?


Trong bệnh viện, bác sĩ không ngừng hỏi Tại Hưởng rất nhiều vấn đề.
"Được rồi" Ông gật đầu một cái, khép lại bệnh án, xoay người nhìn về phía Tuấn chung Quốc.
"tuấn Thiếu gia, trải qua chẩn đoán sơ bộ tôi cho rằng đầu của Tại hưởng từng bị va chạm rất mạnh, hình thành một khối máu tụ chèn ép đến thần kinh nên mới tạo thành tình trạng như hiện tại. Có lẽ trí lực hiện tại của anh ta chỉ tương đương với một đứa trẻ mười tuổi mà thôi."
Tuấn chung Quốc nhìn Tại hưởng, môi động một chút, cũng không nói gì. Đầu từng chịu va chạm mạnh đến nỗi mất đi trí nhớ, chắc hẳn khi đó Tại Hưởng rất đau...
Tại Hưởng cũng quay đầu nhìn cậu, trông bộ dáng giống như đang giận dỗi. Anh không thích mùi ở nơi này, cả màu sắc ở nơi này nữa, khoanh hai tay trước ngực đứng ở nơi đó, hiển nhiên là có chút tức giận.
Tuấn chung Quốc không để ý đến anh, tiếp tục nhìn bệnh án trong tay bác sĩ, không ngừng suy nghĩ về mấy điều vừa rồi.
Cậu nhấp miệng một chút, cầm lấy bút trên bàn, sau đó viết ra một câu. Không phải ai cũng giống Tại Hưởng dễ dàng hiểu được cậu muốn nói điều gì, cậu biết bản thân hiện tại đã không còn như trước kia, cậu biết nói, nhưng là, lại không thể nói.
'Như vậy, xin hỏi bác sĩ có biện pháp nào không?' Tuấn chung Quốc dừng bút, mở to hai mắt nhìn vị bác sĩ trước mặt.
Vị bác sĩ hơi sửng sốt một chút, thế này mới để ý từ đầu tới giờ chàng trai này vẫn không nói điều gì, thì ra không phải không muốn nói, mà là không thể nói. Thật đáng tiếc, ánh mắt ông không khỏi lộ ra một chút thương hại, chàng trai thì câm, nam nhân thì ngốc, hai người thật đúng là đồng mệnh tương liên đáng thương.

Tuấn chung Quốc nhìn đến thương cảm trong mắt ông thì chỉ biết cúi đầu, trong lòng chua sót không ngừng. Thì ra cũng sẽ có người cảm thấy cậu đáng thương.
Ly hôn, mất con, mất giọng nói, hiện tại cậu còn không đáng thương sao?
Nhưng là, cậu ngẩng đầu, nhìn nam nhân tuấn mỹ vẫn trầm mặc đứng ở bên kia. Tại Hưởng, một nam nhân không còn quá khứ, một nam nhân cậu nhặt được ở ven đường, so với anh, có lẽ cậu vẫn hạnh phúc hơn một chút. Bởi vì dù quá khứ kia là hạnh phúc hay đau thương, nó cũng là một phần nhân sinh trong cuộc đời, cậu nhớ được toàn bộ, nhưng là, anh lại quên.
Mỉm cười, giống như vừa có ngọn gió thản nhiên thổi qua, chỉ vương lại mấy tia đau buồn ở trên mặt, chuyện quá khứ với cậu đã không còn quan trọng nữa.
'Bác sĩ', cậu gõ nhẹ lên bàn, lúc này ông mới thu hồi suy nghĩ vừa lệch khỏi quỹ đạo của mình. Nhẹ nhàng hít một hơi, ông chậm rãi nói:"Chứng bệnh này cũng không phải không có cách, tôi đã kiểm tra não bộ của anh ta, thật ra cũng không cần phẫu thuật, chỉ cần huyết khối tan hết là được. Qua một khoảng thời gian nó sẽ chậm rãi biến mất, nhưng là..." Nói tới đây, ông lại ghé mắt nhìn nam nhân tuấn mỹ quá đáng kia, thật sự cảm thấy hai người này rất đáng tiếc.
'Nhưng là' cái gì, Tuấn chung Quốc mở to hai mắt, gắt gao nhìn vị bác sĩ, hai tay nắm chặt vạt áo.
"Nhưng là..." Ông lên tiếng lần nữa, nhìn ra Tuấn chung Quốc khẩn trương nên cũng không quanh co lòng vòng: "Tôi cũng không thể cam đoan huyết khối trong đầu anh ta sẽ tan hết, trí nhớ sẽ khôi phục, cũng không biết liệu anh ta có thể trở về bình thường được nữa hay không. Cho nên, 'một khoảng thời gian' này cũng không biết sẽ là bao lâu."
''Khoảng thời gian này?'' 1 năm, 2 năm, 3 năm,.... không sao cả cậu đã quyết định rồi,......cậu sẽ bảo vệ anh
.
.
.
.