Chương 21

Tùy Chỉnh

anh có tên, cũng có Anh trai Nhưng là, anh cúi đầu nhìn sườn mặt phá lệ ôn nhu của Tuấn Chung Quốc , ánh sáng từ màn hình đang chiếu vào khuôn mặt cậu, trong nháy mắt dường như có chút phá lệ mơ hồ: "anh, sao anh lại không nói lời nào?" Anh thì thào như đang tự hỏi, Anh trừ bỏ gật đầu cùng lắc đầu sẽ chưa từng nói với anh bất cứ một câu nào. Anh đẹp như vậy, giọng nói nhất định cũng rất êm tai.
Tuấn Chung Quốc sửng sốt một chút, chính là nhìn chằm chằm màn hình máy tính, khóe miệng lộ ra thản nhiên chua sót, giọng nói của cậu, đã không còn.
Tay cậu hơi nắm một chút, sau đó màn hình xuất hiện vài chữ.
Anh không thể nói chuyện.
Mà nam nhân ngây ngốc này, không, từ giờ anh tên là Hưởng,Kim Tại Hưởng, Hưởng thấy được vài chữ kia, mím chặt đôi môi xinh đẹp, không nói điều gì, bàn tay đặt trên vai Tuấn Chung Quốc lại dùng sức nắm chặt. Nhưng là rất nhanh, hai mắt anh cong lên, giống như trăng non mới nhú, xinh đẹp cực kì.
"Không nói được cũng không sao, về sau Hưởng chính là giọng nói của anh." Hưởng híp híp ánh mắt xinh đẹp, ngữ khí có chút ngây thơ, nhưng trên mặt anh cũng là một loại kiên định sẽ không nói dối.
Tuấn Chung Quốc quay đầu lại, lúc này, cảm xúc của Hưởng ở dưới ánh sáng nhàn nhạt của ngọn đèn, dường như mang theo vài phần tinh tế nhu hòa, trong mơ hồ, cậu hình như còn thấy được vài phần bí hiểm.
Cậu đột nhiên cười một chút, nếu đầu óc Hưởng là bình thường, như vậy, anh nhất định sẽ là một người thực xuất sắc, nhưng là đáng tiếc...

Tuâms Chung Quốc đóng máy tính, soạn lại tập tài liệu phiên dịch ngày hôm qua, cậu nở nụ cười với Hưởng, lại chỉ một chút vào quần áo trên người anh. Tuy rằng Hưởng vừa mới nhận thức cậu, nhưng có lẽ là vì trí lực hiện tại của anh làm cho tâm linh bọn họ phá lệ tinh thuần, có thể rất dễ dàng hiểu điều Tuấn Chung Quốc muốn biểu đạt. Càng có khả năng là, trước kia thật sự anh là một người cực kì khôn khéo.
Hưởng cúi đầu, nhíu mày, thật ra anh cũng không cảm thấy quần áo của mình có vấn đề gì, so với trước kia nó đã sạch sẽ hơn rất nhiều, anh thực thích. Chẳng qua, anh hơi dẫm dẫm chân, cảm giác đôi giày này hôm nay có chút là lạ, đi vào không thoải mái.
"Giày không thoải mái." Anh hơi cong môi lên, thật ra rất muốn vứt ngay đôi giày này đi, nhưng hiện tại gia sản duy nhất của anh là bộ quần áo cùng với đôi giày này, vứt nó đi anh sẽ phải đi chân trần, như vậy rất xấu.
Tuấn Chung Quốc khoác túi xách lên vai, hướng Hưởng vươn tay, bàn tay rất nhỏ, nhưng là trong mắt Hưởng, dường như là có thể giúp anh che chắn cả một khoảng trời. Có lẽ do trí lực của anh không đủ, cho nên cảm giác Tuấn Chung Quốc mang lại cho anh giống như cảm giác của một người mẹ vậy, làm cho anh muốn ỷ lại, cũng làm cho anh cảm thấy được an toàn.
Anh cao hứng cầm tay Tuấn Chung Quốc, mặt mày hơi hơi cong lên, tay anh mềm quá!
Cầm lấy tay Hưởng, Tuấn Chung Quốc hơi sửng sốt một chút, tay anh rất lớn, nhưng dường như lại có chút lạnh lẽo. Khóe miệng thản nhiên tươi cười, sợi tóc màu nâu nhạt xoã tung, ánh mắt màu nâu đen xinh đẹp hơi hơi cong lên, khuôn mặt này vốn là của một người nam nhân hoàn mỹ, chỉ là mạt cười nơi khóe miệng quá mức cho hồn nhiên khiến cho anh tựa như một đứa nhỏ, cũng tốt, anh hiện giờ khiến người ta thực muốn lại gần.