Đọc Truyện theo thể loại
Bên ngoài cửa dường như là một thế giới khác. Mưa đã nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng mưa đánh vào cửa sổ. Không biết, mưa đã làm mơ hồ tầm mắt bao nhiêu người, chỉ biết bóng đêm vẫn là một mảnh mê ly thần sắc.
Trời đã dần sáng, không khí được cơn mưa tẩy rửa mà phá lệ tươi mát. Tuấn Chung Quốc khẽ mở hai mắt, không quá thích loại ánh sáng đột nhiên tới này, Lý trí nói với cậu giờ đã là lúc rời giường.
Nhưng thật sự cậu rất mệt mỏi, xoay người, nhắm hai mắt lại lần nữa, thật ra rất muốn ngủ thêm chút nữa, nhưng cậu biết còn nhiều việc phải làm, bằng không cậu sẽ phải ăn không khí.
Đột nhiên cậu mở to hai mắt, dường như nhớ tới cái gì, rất nhanh nhìn về phía bên kia giường, thấy được một khuôn mặt đang gần sát, một đôi mắt màu nâu đen đang nhìn chằm chằm cậu, đây là người nam nhân cậu nhặt được đêm qua.
Nam nhân bình tĩnh nhìn cậu, không biết tỉnh lúc nào, cũng không biết đã nhìn cậu bao lâu, ánh mắt mauf nâu đen thâm u, cực kì sạch sẽ trong sáng, không giống ánh mắt một người nam nhân đang nhìn nữ nhân, càng giống như là ánh mắt một đứa nhỏ đang xem trưởng bối.
"Anh." Tiếng nói thành thục
giọng mang theo một ít khàn khàn, lúc nói ra câu xưng hô này lại làm cho Tuấn Chung Quốc ngây ngốc một lúc, anh đang gọi cậu là gì, anh?
"anh ơi, em đói bụng." Nam nhân chu môi một chút, ánh mắt màu nâu đen óng ánh ủy khuất nhìnTuấn Chung Quốc, hai tay xoa xoa bụng, Tuấn Chung Quốc dường như còn nghe thấy bụng anh đang kêu.
Cậu không khỏi chớp chớp hai mắt, ngồi dậy, vươn tay đặt trên trán nam nhân, anh đã hạ sốt, nhưng biểu hiện của anh dường như là...
Nhược trí?
Cậu há to miệng, nhưng lại vẫn giống như trước đây, không thể phát ra thanh âm gì.
"Anh." Nam nhân cũng ngồi dậy, nửa thân trần hiện ra da thịt màu đồng cổ khỏe mạnh, khuôn mặt anh có dấu hiệu của con lai, tuấn mỹ cực kì, so với model trên tivi không thua kém chút nào, mà hiện tại anh ai cũng không biết, chỉ bản năng muốn giữ lấy phần ấm áp này.
Tuấn Chung Quốc nhấp môi một chút, vỗ vỗ vai anh, mà nam nhân hình như hiểu được điều gì, có chút khẩn trương ngồi ở trên giường.
Cậu rời giường, vào phòng tắm thay quần áo, lúc đi ra lại phát hiện ánh mắt nam nhân vẫn theo cậu từ lúc đi vào, không biết IQ hiện tại của anh là bao nhiêu, nhưng Tuấn Chung Quốc có cảm giác anh đang cực kì khuyết thiếu cảm giác an toàn, không khỏi đối anh thêm vài phần đau lòng.
Người nam nhân co ro trong mưa kia, có lẽ, cũng chỉ là một đứa nhỏ mà thôi.
Đứa nhỏ, cậu vuốt ve bụng mình, nếu con của cậu vẫn còn, hiện tại đã được hơn năm tháng... Nhưng trên đời này cũng không có 'nếu' cho cậu, mất đi, vẫn là mất đi.
Tuấn Chung Quốc lại đi vào phòng tắm, lấy ra bộ quần áo nam nhân mặc đêm qua. Quả thật là loại vải tốt nhất, có lẽ nam nhân không đủ trí lực, nhưng có thể mặc bộ quần áo này thì chắc chắn không phải là ăn xin.
Đôi giầy của anh đã bị mưa làm hỏng, không thể đi được nữa, cậu cầm quần áo đi ra ngoài, đặt ở trên giường, sau đó chỉ vào bộ quần áo, mỉm cười, không biết anh có hiểu hay không.
Cậu cũng không quên, hiện tại cậu là một người câm, một một người không thể nói.
Nam nhân có chút mê mang, tuy rằng đây vẫn là bộ quần áo anh quen thuộc, nhưng lại đã được giặt rất sạch sẽ. Anh vươn tay chạm vào nó, ngón tay tiêm dài cực kì, khớp xương lại rõ ràng, cảm giác giống như một nghệ thuật gia, thứ này thực mềm mại, không giống như là đồ của anh.
Anh đột nhiên ngẩng đầu lên. "anh muốn em mặc cái này?" Anh hỏi, không biết vì sao chàng trai ôn nhu tuấn mỹ này lại không nói với anh một câu nào.
Tuấn Chung Quốc gật đầu một cái, xoay người, cái này gọi là có tật giật mình, ngày hôm qua thật ra anh đã bị cậu xem hết, bất quá, đó là bởi vì bất đắc dĩ. Tuy rằng hiện tại hành vi cùng ngôn ngữ của anh đều như là một đứa nhỏ, nhưng rốt cục thì anh vẫn là một người nam nhân.

«  Chương 17

Chương 19 »

Loading...
#btscoupl #fanfiction #jeonjungkook #junghoseok #kimtaehyung #minyoongi #radley #taekook #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm