Chương 10

Tùy Chỉnh

"Tôi cực kì chán ghét cậu, cho nên cậu đi chết đi." Tố Như nghiến răng nghiến lợi nói xong, đột nhiên cầm tay Tuấn Chung Quốc đánh vào chính mặt cô ta, lực đánh rất mạnh, lực cầm tay Tuấn Chung Quốc còn lớn hơn nữa.
Tuấn Chung Quốc còn chưa kịp hiểu chuyện là thế nào, 'ba' một tiếng, má phải của cậu đã tê rần lên, cậu ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn nam nhân vừa đánh mình xong đã ôm lấy Tố Như, ánh mắt hung dữ nhìn cậu chằm chằm.
Thì ra, đây là 'đi tìm chết' theo ý của cô ta, Tuấn Chung Quốc bụm mặt, kẽ ngón tay ẩm ướt những giọt nước mắt vốn không muốn trào ra, nếu mục đích của cô ta chính là như vậy, không bằng làm cho cậu thật sự chết đi. Một cái tát mà thôi, cách chết còn rất xa.
"Tuấn Chung Quốc, giấy ly hôn tôi đã ký rồi, cậu tốt nhất biến thật xa cho tôi, tôi không muốn phải nhìn đến cậu nữa." hắn lạnh lùng nhìn cẬU giống như cậu là một kẻ điên vậy, nếu không phải hắn vừa vặn chạy tới, có khi cậu ta còn đánh Tố Như thêm mấy bàn tay.
"Chúng ta đi." Vô Quý Thần ôm chặt lấy thắt lưng Tố Như, không ngừng an ủi cô, chính là bàn tay hắn đặt ở trên lưng cô lại dường như đau đớn không ngừng.
Một bàn tay kéo góc áo hắn lại, anh quay đầu, thấy được một đôi ánh mắt mang theo đau khổ.
hắn hơi nhếch môi, không nói một câu.
"Thần em rất đau." Tố Như ghé vào trong lòng hắn, đáng thương nói. Hai mắt Vô Quý Thần híp lại một chút, nhớ tới cái tát kia, cánh tay dùng sức bỏ tay Tuấn Chung Quốc ra.
"Chúng ta không còn quan hệ gì nữa." Bỏ ra tay cậu, hắn tuyệt tình nói xong, lại một lần nữa xoay người quyết tuyệt rời đi.
Tay Tuấn Chung Quốc vẫn ở giữa không trung, cậu mấp máy môi, lại không phát ra âm thanh nào.
Lần đầu tiên hắn đẩy ra, cậu mất đi đứa nhỏ, còn lần này đẩy ra, cậu đánh mất gia đình.
Cậu nhìn chằm chằm bóng dáng của bọn họ, chậm rãi xoay người đi về phía căn nhà đã không còn thuộc về cậu. Đúng vậy, qua hôm nay, nơi ấy sẽ không là tổ ấm của cậu nữa rồi.
Gia đình của cậu, đã không có.
Cậu mở cửa đi vào, có một lá thư từ khe cửa rơi xuống, cậu nhặt lên cầm trong tay, nhưng không nhìn nó lấy một lần. Trong phòng giờ đây chỉ còn sự im lặng, thực im lặng, tất cả vẫn y như hai ngày trước, thậm chí bộ nội y màu đen kia vẫn đang ở trên sàn nhà, làm cho lòng cậu giống như bị nhiều nhát dao cứa vào.

Bọn họ cũng không trở về đây, cậu mất đi đứa nhỏ hai ngày, hôn mê bất tỉnh hai ngày, không biết bọn họ lại đang ở nơi nào? Ân ái cùng triền miên? Cậu cúi đầu nhẹ nhàng hô hấp, dường như trừ bản năng này ra cũng đã không thể làm điều gì khác.
Cậu ngồi trên sô pha, đặt lá thư lên bàn, mở ra, ngón tay run run một chút. Bên trong là giấy ly hôn, phần bên nam đã ký tốt lắm, chữ viết như rồng bay phượng múa, lúc này, lại đang trát đau ánh mắt cậu.
Cầm bút trong tay, vài lần muốn hạ xuống, nhưng cuối cùng vẫn luyến tiếc, cậu luyến tiếc nhiều lắm, phải làm sao bây giờ? Cậu đứng lên, nhìn lại nơi mình đã ở hai năm, nhưng hiện tại nó đã không còn là nhà của cậu nữa rồi. Mở ra cửa phòng ngủ, bên trong là thật lộn xộn, trên giường chăn gối nhăn nhúm xộc xệch, nhưng cậu cũng chỉ đứng nhìn, không có ý đi dọn dẹp lại.
'Thật bẩn thỉu.' Cậu giật giật môi, lại không có giọng nói.
Cậu đi vào, lấy ra vài bộ quần áo trong ngăn tủ, trừ quần áo ra cậu không muốn mang thêm thứ gì khác, tất cả mọi thứ ở nơi này về sau sẽ không là của cậu.
Đi về phòng khách, cậu ngồi trên sô pha, lại cầm lấy bút, run run ký tên, làm cho chữ ký của cậu cực kì khó coi, khác một trời một vực so với chữ ký của nam nhân. Buông bút ra, cậu nhìn chiếc nhẫn đang đeo trên tay, lông mi vừa chớp, một giọt nước mắt đã trào ra, vừa vặn rơi xuống đầu ngón tay.
Cho dù luyến tiếc thì thế nào, nhiều luyến tiếc hơn nữa cũng đổiđược một cái quay đầu của hắn, hắn không thương của cậu, không thương. Dùng sức tháo xuống chiếc nhẫn, ngón tay rất đau, nổi lên một lằn đỏ thật sâu. Thật ra cậu vẫn chưa từng nói với hắn nhẫn cưới của cậu quá nhỏ, mang trên tay rất đau, nhưng là cậu vẫn đeo nó hai năm... Đem nhẫn đặt ở trên bàn, cậu đứng lên, nhìn nơi này một lần cuối cùng, sau đó cầm lấy vali, đi ra ngoài.
Cậu không có người thân, bởi vì cậu là một đứa trẻ mồ côi, cho nên cậu cũng không cần người khác an ủi. Đương nhiên, cũng không có người đi an ủi cậu... Nhắm hai mắt lại, gió bên ngoài thỉnh thoảng thổi đến trên mặt cậu, làm khô nhanh những giọt nước mắt, trong giấy thỏa thuận ly hôn nói rằng ngôi nhà này sẽ thuộc về cậu, hắn thật đúng là hào phóng, chẳng qua cậu không muốn cũng dám muốn.
Rời đi cần có dũng khí, dù chỉ là một cái xoay người thôi cũng cần. Cậu đi rất nhanh, trái tim đau đớn vô cùng, nhưng cậu cũng đã không thể quan tâm đến nó, đau đi, liệu có phải đến khi quá đau sẽ không còn thấy đau đớn?
Buông vali xuống, cậu ngồi xuống chiếc ghế đá ven đường. Thế giới rất lớn, nhưng lại có nơi nào cho cậu dung thân? Một đêm này cậu ôm chính mình, người bạn duy nhất là chiếc vali, trên đường đèn sáng cả đêm, mà cậu cả đêm cũng không ngủ.
Cố sức kéo vali, cậu đứng ở dưới một ngôi nhà cũ nát dường như có thể sập bất cứ lúc nào. Hẳn là nơi này có thể ở được đi, tuy rằng cũ một chút nhưng tiền thuê phòng lại rất thấp, mà hiện tại cậu cũng chỉ đủ tiền để thuê nơi này.
Quan trọng nhất là, nơi này cách Vô gia rất xa, rất xa.
Cậu ngẩng đầu nhìn căn phòng cũ nát, quả nhiên bên trong càng thê thảm so với bên ngoài, nhưng là vẫn có thể ở được, có cũ hơn nữa cũng tốt hơn so với ô uế. Cậu thích sạch sẽ, nhất quyết sẽ không ở một nơi bẩn thỉu.
Từ nay cậu sẽ ở một mình tại nơi này, ăn một mình, ngủ một mình, khóc một mình. Cậu không có thân nhân, cũng không có bạn bè, chỉ có một vali nhỏ với vài bộ quần áo, đây là tất cả tài sản của cậu, dường như thế giới này chỉ còn lại mình cậu. Đây là bắt đầu, hay đã là kết thúc?