C6

Tùy Chỉnh

“Sao lại cáu rồi?” TaeHyung coi nữ đầu bếp này không khác gì người thân của mình, nên hắn cũng không tức giận, chỉ cười nói: “Cô biết cháu không thích ăn bánh ngọt mà.”      
“Đã không thích sao còn bắt người ta phải làm.” Seo Hee lạnh lùng: “Nướng bánh ngọt có phải năm ba phút là xong đâu.”
“Hả? Hôm qua cháu có nhờ dì nướng bánh à?” Bị mắng, TaeHyung sờ sờ đầu – hắn thực sự chẳng hiểu gì cả.
“Tôi già rồi, tay nghê không còn tốt, thiếu gia thích thì cứ đổi người khác, không cần phải làm khổ JungKook như thế. Nghe vị Lee Minguk kia nói muốn ăn đồ Hàn tự tay cậu ấy làm là tôi đã thấy lạ, kỹ năng nấu nướng của JungKook đều do tôi chỉ dạy, tôi nấu với cậu ấy nấu thì khác gì nhau chứ?” Seo Hee xả một tràng dài, tóm lại là cực kỳ bất mãn, mà nguyên nhân chính là – bà đau lòng vì JungKook.
TaeHyung đã sớm biết Minguk đang cố ý chĩa mũi nhọn vào y – hắn đã ăn đồ hai người làm cả hai chục năm nay, vẫn không cảm thấy có gì khác biệt giữa họ thì làm sao Minguk nhận ra được. Nhưng thế thì sao? Để Min vui vẻ, có hy sinh JungKook cũng đáng.
Nghe Seo Hee mắng mỏ, TaeHyung chỉ có thể cười khổ.
Hắn càng im lặng, Seo Hee càng hăng: “Xin cậu đừng có xoay cậu ấy vòng vòng như thế nữa. Sáng nay chưa đến 5 giờ cậu ấy đã lọ mọ nướng bánh trong bếp, tôi bảo là cậu không đời nào lại ăn đồ ngọt đâu, không phải làm làm gì. Cậu ấy liền nói – cậu ấy phải thỏa mãn mọi yêu cầu của cậu, dù cậu nói mớ cũng phải làm theo, có khi nào cậu lại muốn ăn thật. Cậu ấy còn dặn tôi không được nói với cậu, nếu cậu không ăn thì cứ vứt đi. ”
“Thật sao?” Hắn thực sự đã bảo cậu làm thế à? Nghe Seo Hee nói, hắn láng máng nhớ lại – hình như hắn đã nói thế thật.
“Làm gì có ai rãnh rỗi mà tự tìm việc cho mình làm. Tôi thấy hai mắt JungKook đỏ ngầu, tinh thần rất tệ, đến tám phần là thiếu ngủ rồi. Sáng ngày ra đã phải nướng bánh cho cậu, rồi còn làm bữa sáng cho cậu Lee kia nữa, đúng là…”
TaeHyung biết, đôi khi hắn hơi khắc nghiệt với JungKook, tuy là hắn không cố ý làm thế. Nhưng y cứ như cục bông vậy, có bị đâm lún vào cũng không biết phản kháng, đến khi không thể kiểm soát hết mọi chuyện y cũng không dừng lại, làm người ta càng ngày càng có thói quen chèn ép y. JungKook luôn ôm đồm tất cả mọi việc, tất cả – nên trên vai y có rất nhiều gánh nặng, mà phần lớn là vì hắn.
“Mang bánh lên đây đi.” TaeHyung nói: “JungKook chưa đi phải không, gọi cậu ta đến ăn cùng tôi.”
“Cậu ấy đã đi từ lâu rồi!” Nhắc đến chuyện này, Seo Hee lại càng bất bình: “Lúc ra cửa trùng hợp gặp cậu Lee kia. Chẳng biết cậu ta tức giận cái gì, hất tay một phát đổ hết bữa sáng JungKook tỉ mỉ làm cho, phí công phí sức không nói, còn đổ hết bát súp mới nấu lên người cậu ấy. Bị bỏng là cái chắc!”
Nghe vậy, TaeHyung nhíu mày – lần này Min tùy hứng quá rồi. Chẳng qua, hắn cũng không tiện nói xấu người yêu trước mặt người khác.

Seo Hee bưng bánh ngọt đến đặt trước mặt TaeHyung, nói: “JungKook có làm thừa một ít, tôi nghĩ cậu không thích ăn nên đem cho rồi. Mấy cô gái kia nghe bánh này là do cậu ấy làm liền tranh nhau lấy, có người lấy được còn không nỡ ăn. Chẳng bù cho ai kia, có phúc mà không biết hưởng.”
Nghe câu cuối ám chỉ rõ ràng, TaeHyung lại càng cười khổ. Nghĩ đến việc bánh JungKook tự tay nướng lại rơi vào bụng người khác, chẳng hiểu sao hắn thấy không cam lòng.
Hắn nếm thử một miếng – ăn cũng được, chẳng qua không có gì đặc biệt. Nhưng khi nghĩ tới bóng dáng kia bận rộn trong bếp nướng bánh cho mình, hương vị bình thường trong miệng nháy mắt trở nên ngon hơn nhiều.

Ăn xong, TaeHyung lững thững đi dạo trong vườn. Hôm nay là ngày nghỉ, thường thì hắn sẽ thấy JungKook tưới nước giúp bác làm vườn, chơi với con cún trông nhà, hoặc ngồi dưới gốc cây đằng kia đọc sách… Bây giờ bóng hình ấy không còn ở đây nữa, dường như một phần trong tim hắn cũng biến mất theo.
Hẳn là vì vừa cãi nhau với Min nên lúc này hắn mới đa sầu đa cảm như vậy, phải không? Vì trong khu vườn này đâu đâu cũng là hình bóng JungKook, nên giờ hắn mới nhớ về y như thế!
JungKook quan hệ rất tốt với người hầu trong nhà. Dù khí chất của y rất lãnh đạm, nhưng tính tình lại rất dịu dàng nhã nhặn, khuôn mặt ấy nhìn qua thì lạnh lùng, nhưng chỉ cần cười một cái là ấm lòng người vô cùng.
Có thể là vì người ở nhà hắn ai ai cũng bảo vệ JungKook, nên Min mới cảm giác mình bị bài xích chăng? Vì vậy em ấy mới gây phiền toái cho y, giống như con nhím tự vệ vậy, đúng là đáng yêu mà… Không biết lần này mất bao lâu em ấy mới hết giận nhỉ?

Tuy TaeHyung đã đặc biệt nhấn mạnh, nhưng JungKook biết chắc Minguk đã rời đi, y sẽ không phải mát xa nữa, về nhà bây giờ chỉ để ngủ thôi – vì thế, tối đó 12 giờ đêm y mới về đến nhà.
Người đang chờ đợi ở phòng khách đang cực kỳ không vui, hắn cảm tưởng như mình bị xem nhẹ vậy; nhưng khi nhìn thấy bộ dáng mệt rũ hai vai của người mới về, cơn giận của hắn cũng tan biến.
                                    🍀