Đọc Truyện theo thể loại
TaeHyung định gọi JungKook dậy, nhưng nghĩ thế nào lại không nỡ. Nghĩ đến việc hắn vẫn luôn làm sạch cho Minguk sau khi làm xong, JungKook cũng là người yêu của hắn, thôi thì làm giúp y một lần vậy.
Khi ôm lấy y, TaeHyung ngạc nhiên vô cùng - JungKook cao hơn Minguk nửa cái đầu, nhưng lại nhẹ hơn cậu nhiều lắm! Xương quai xanh kia nhìn đúng là rất gợi cảm, nhưng ở một góc nhìn khác, nó có nghĩa là chủ nhân của nó thực sự rất gầy.
Bị động tác của TaeHyung làm tỉnh, JungKook mở mắt ra. Thấy mình đang nằm trong ngực TaeHyung, y hơi ngẩn ra, rồi nhớ đến chuyện vừa xảy ra, nói: "Để tôi tự làm."
"Cậu đang mơ thôi!" TaeHyung hôn lên trán y, nhẹ nhàng nói.
JungKook ngây ra, sờ lên trán mình, xác định đây không phải là chuyện hắn thường làm, lẩm bẩm vài tiếng rồi lại thiếp đi.
TaeHyung thấy vậy mà buồn cười - sống cùng nhau lâu như thế, đây là lần đầu hắn thấy dáng vẻ mơ màng của y, không hiểu sao lại thấy nó rất... đáng yêu.
Trong quá trình tẩy rửa, JungKook có tỉnh lại mấy lần, lần nào TaeHyung cũng dùng câu kia để dỗ y ngủ tiếp - cậu đang mơ thôi. Có lẽ hành động của hắn đúng là quá quái lạ, nên JungKook thực sự tin rằng mình đang mơ - nhưng giấc mơ này cũng chân thật quá đi!
Lần cuối cùng tỉnh lại, JungKook nghiêng đầu, khó hiểu nhìn TaeHyung. Đôi mắt mơ màng mở lớn, có thể thấy rất rõ là y vẫn chưa tỉnh hẳn. Hắn sợ y tỉnh lại sẽ tiếp tục bận rộn làm mấy chuyện tào lao của HoSeok, liền vụng về ôm y vào lòng, như an ủi vỗ lên lưng y, miệng rầm rì một khúc hát ru nào đó.
Tự TaeHyung cũng thấy buồn cười chứ đừng nói là JungKook- y gục đầu lên vai hắn, bật cười khúc khích.
"Khó nghe thật đấy." Im lặng nửa ngày, y lại bổ sung: "Đúng là mơ thật mà!"
"Phải, cậu mau ngủ đi." TaeHyung nhẹ giọng dỗ dành.
"Kỳ lạ, sao tôi lại mơ thấy anh?" JungKook lẩm bẩm.
Hơi thở nong nóng phả vào cổ TaeHyung, ngứa ngứa, cảm giác ấm áp cũng theo đó lan khắp toàn thân. Đó là một loại cảm giác hắn không thể nào hình dung, một cảm giác ,,, hắn chưa từng biết.
"Vì cậu yêu tôi!" TaeHyung thốt lên.
"Ha!" JungKook thở hắt ra: "Không thể nào..."
Lời phủ nhận thẳng thừng đó làm TaeHyung khựng lại, thực sự rất muốn lay người trong lòng dậy để hỏi - không thể nào nghĩa là sao? Thích hắn là chuyện tồi tệ lắm à?
Nghĩ lại , hắn thấy suy nghĩ của mình đúng là buồn cười, Nếu hai người muốn đến với nhau thì đã xong chuyện từ tám trăm năm trước rồi, còn lần lữa đến bây giờ làm gì.
-
Lau khô tóc và người cho JungKook xong, TaeHyung đặt y lên giường, Sau khi tắm rửa, hơi nước vấn vít làm khuôn mặt lạnh nhạt xa cách ngày thường của y nhu hòa hơn nhiều.
Dù đã gầy đi nhiều, nhưng da thịt trắng nõn của y vẫn vô cùng trơn nhẵn, vài nốt tàn nhang nhàn nhạt trên khuôn mặt hoàn mỹ ấy làm y thêm vài phần đáng yêu và gần gũi. Đôi mắt của y không lớn nhưng rất đẹp - vừa mảnh vừa dài, mang theo vẻ đẹp cổ điển, khóe mắt kéo dài như muốn kéo theo cả linh hồn của người ta. Lông mi của y không quá dài hay quá cong, nhưng kết hợp với mí mắt mỏng manh kia thật hài hòa. Cái mũi cao thẳng, nhưng không đến nỗi quá đáng như người phương Tây, mà đường cong từ sống mũi đến cánh mũi đều rất ưu nhã. Chỉ có đôi môi cánh hoa hơi dày với viền môi không quá rõ ràng đang hơi mấp máy kia là có vẻ bình thường nhất trên gương mặt y, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác đặc biệt mềm mại.
Không thể phủ nhận rằng, JungKook thậm chí còn tuấn tú hơn cả Minguk. Khí chất của y cũng không tồi, nhưng sao y không thể kiêu ngạo hơn một chút, có khí phách hơn một chút?
Hắn đã từng rung động với người này chưa? Hẳn là từng có, nếu không, khi đó người có thể cùng hắn nếm trái cấm nhiều như vậy, sao hắn lại chỉ chọn mình y. Nhưng sau khi biết, để hầu hạ mình tốt hơn, y đã chủ động cầu xin cha mình để y đi học khóa dạy dỗ đó... Vào giờ phút ấy, sự coi thường đã thế chỗ tình cảm mới nảy sinh trong lòng hắn.
Người tình nguyện vứt bỏ lòng tự tôn của mình thì có tư cách gì để được tôn trọng? Cho nên, y chỉ có thể làm bạn giường cho hắn thôi, không hơn...
Khi TaeHyung đứng dậy định đi thì JungKook trở mình, nhíu mày nói mớ một đống số liệu - hắn nghe thoáng qua liền biết đó là case của ai.
Đến cả khi ngủ cậu ta cũng nghĩ đến HoSeok- đúng là tiện lợi cho nó quá! TaeHyung đạp giầy, lại bò lên giường lần nữa, ôm lấy JungKook rồi lặp đi lặp lại: chỉ là cậu đang mơ thôi, ngủ nào ngủ nào~
Nói ra cũng lạ, khi tìm được một vị trí thoải mái, người trong lòng lập tức ngủ yên.
Nhìn khuôn mặt yên lặng ngủ trước mắt, TaeHyung không biết lý giải tâm trạng của mình bây giờ ra sao. Chắc là giận dỗi phải không, giận cái thằng HoSeok kia, vì sao ngay cả giấc ngủ của JungKook mà nó cũng không tha?
🍀
(N: chứ không phải mi bắt em ấy làm việc cho người ta sao 😭)

«  C3

C5 »

Loading...
#hiệnđại #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm