Đọc Truyện theo thể loại
TaeHyung không cách nào thích thằng nhóc nhà họ Cha kia được – bảo để tiện học tập nên sang WINGs làm thì thôi, đằng này có phòng làm việc riêng lại không ở mà suốt ngày cứ bám dính lấy JungKook, gần như là làm tổ trong phòng y luôn.
Y cũng thật là, cái phòng bé như cái lỗ mũi ấy, thêm một người vào không thấy chật hả? Rõ ràng là không thích người khác tiếp cận mình nhưng lại chưa từ chối thằng nhóc kia bao giờ!
Hôm nay bị mất điện nên điều hòa trong cả công ty không chạy được – phòng của boss là TaeHyung thì không sao, nhưng JungKook ở cách đó một bức tường thì lại không được như vậy.
Y rất sợ nóng, người cũng dễ chảy mồ hôi, điều hòa vừa tắt một cái là y cởi áo ra ngay, tay áo cũng xắn lên đến khuỷu, cuối cùng thì cà vạt cũng bị cởi ra, lộ ra hai chiếc cúc áo chẳng mấy khi thấy. Vì mồ hôi nên tóc y ướt nhẹp dính lên trán, lên cổ, nhìn qua đúng là… vừa trong sáng vừa gợi cảm.
Thằng nhãi họ Cha kia… Thật cmn tu mấy kiếp rồi!
Tức giận nhìn chằm chằm khung cảnh sau chiếc gương, TaeHyung càng lúc càng bực.
Thằng nhóc kia thế mà lại dám nhìn chằm chằm vùng ngực hơi lộ ra của JungKook! Hừ, mày mới thấy có hai cúc áo mở ra thôi đấy, ông đây đã nhìn y từ trong ra ngoài rồi…
Chết tiệt! Giờ không phải lúc nghĩ mấy thứ thế này! TaeHyung đóng cửa kính trong suốt lại rồi nhấc máy gọi y vào.
Một lúc sau JungKook mới đến – quần áo đầu tóc y đã chỉnh trang y như ngày thường, cà vạt cũng đã thắt lại.
Hắn lại càng cáu. Hừ hừ hừ, sao hắn lại không được nhìn cái vẻ khêu gợi vừa nãy hả? Tức thì tức, nhưng hắn không dám nói ra, thế có khác gì hắn thừa nhận mình đang nhìn trộm người ta đâu chứ.
“Nhiều mồ hôi vậy?” Hắn lấy khăn tay thấm mồ hôi trên trán cho y.
“Không cần đâu.” JungKook lập tức rút khăn của mình ra: “Không có điều hòa nên hơi nóng.”
Nhìn cái khăn đáng thương của mình bị người ta bơ, hắn hơi hụt hẫng, rút nó về: “Vậy vào phòng tôi làm việc đi, ở đây mát hơn ở ngoài.”
“Không cần.” Y lịch sự từ chối: “Chỉ là ngắt điện trong khu vực thôi, nửa tiếng nữa sẽ có lại ngay mà.”
Hắn liếc mắt nhìn y: “Nhìn cậu mồ hôi đầy người thế kia, chỉ sợ chút nữa ra gió sẽ dễ bị cảm, hay là cứ vào phòng tôi đi.”
“Không…” Đang muốn cự tuyệt thì bị hắn ngắt lời: “Cậu luôn từ chối lòng tốt của người khác như thế à?”
“A… Cảm ơn.” Vô thức nói cảm ơn xong, y mới giật mình tỉnh ra: “Nhưng  Eunie vẫn đang ở bên ngoài…”
“Eunie?” Thân đến mức ấy rồi hả? (_
“À, là cậu chủ của DARK&WILD ấy.” Nghĩ hắn không biết đó là ai, y vội vàng giải thích.
Đương nhiên là hắn biết chứ, liền hừ lạnh một tiếng: “Lão già họ Cha kia, lười không chịu dạy con mình nên mới ném sang đây cho bớt việc!”
Thấy vẻ mặt hắn không được tốt lắm nhưng y vẫn công bằng đáp: “Tuy EunWoo không có kinh nghiệm nhưng lại rất chăm chỉ, chờ dự án này xong, cậu ấy cũng học được không ít việc rồi.”
Ai cho cậu khen nó như thế!
TaeHyung tức giận trừng mắt nhìn y: “Lần này ba nó hời lớn rồi – tiền là chuyện nhỏ, thằng con nhà ông ta được cậu dắt tay chỉ việc như thế mới là chuyện lớn!”
Nghe lời khen rõ ràng như vậy rồi, khuôn mặt y vẫn không có vẻ gì là vui sướng, lạnh nhạt nói: “Đó là việc phải làm. EunWoo mà học việc được rồi thì sẽ có thêm một người hiểu rõ dự án này, tôi có đi cũng yên tâm.”
Tâm trạng của hắn lập tức rơi xuống đáy vực – quyết tâm rời đi của y làm hắn khó chịu mà chẳng biết làm sao cho phải.
                           ____🍀

«  C25

C27 »

Loading...
#hiệnđại #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm