Đọc Truyện theo thể loại
Hắn có hai tình nhân. Một người đặt hắn trong lòng, một người được hắn đặt trong lòng.
Người được hắn đặt trong lòng kia đương nhiên là được cưng chiều vô cùng, tuy rằng càng được chiều thì cậu càng ngang ngược, nhưng mà – hắn thích thế. Dáng vẻ kiêu ngạo như mặt trời, tràn ngập sức sống thanh xuân ấy thực sự vô cùng quyến rũ.
Người mà hắn phải vất vả lắm mới theo đuổi được, nỗ lực lắm mới đổi được một cái liếc mắt của người ta, thì sao hắn lại không cưng chiều được chứ?
Còn người đặt hắn trong lòng kia… à, thực ra thì không thể coi y như tình nhân của hắn được. Y chỉ là món quà ba hắn tặng khi hắn còn nhỏ, nói là để làm bạn, mãi đến bây giờ thì trở thành trợ lý đắc lực của hắn – mà nói toạc ra thì chỉ là người làm ấm giường kiêm chân sai vặt thôi.
Hai người lớn lên từ nhỏ bên nhau, dù không có tình cảm gì thì cũng sinh ra thói quen. Vào thời niên thiếu nổi loạn đầy hiếu kỳ, đối tượng cùng hắn nếm trái cấm lần đầu tiên cũng là y. Sau khi chuyện này bị ba hắn phát hiện, y liền biến mất một thời gian – thì ra y đã yêu cầu được học kỹ xảo giường chiếu để có thể tùy thời thỏa mãn hắn! Cảm giác hư vinh khi được người khác thuần phục khi ấy làm hắn quyết định ban cho y một thân phận khác – bạn giường cố định.

“TaeHyung.” Thanh âm này luôn vang lên đúng giờ mỗi sáng.
“Xuỵt.” Hắn ra dấu giữ im lặng.
Người mới tới thấy trên giường còn một người khác, gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi bước ra khỏi phòng.
TaeHyung nhẹ nhàng bước xuống giường, chỉ sợ sẽ đánh thức bảo bối đang say ngủ. Hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn lại trống trơn để lộ ra thân hình mạnh mẽ, rắn chắc, mà người anh em phía dưới – không biết vì người yêu đang ngủ bên cạnh hay vì sinh lý buổi sáng – đã sớm ngẩng cao đầu.
Khi hắn bước ra ngoài, JungKook đã chuẩn bị bữa sáng đâu vào đấy, quần áo hắn phải mặc hôm nay cũng đã được xếp gọn một bên.
Nhìn túp lều lồ lộ ở thân dưới của TaeHyung, y nhướn mày, ánh mắt như muốn hỏi. Ngay khi hắn gật đầu tỉnh bơ, JungKook liền cúi về phía trước, nửa quỳ trên đất, cởi quần hắn ra, một hơi ngậm lấy dục vọng của TaeHyung vào miệng.
—- Đây là khung cảnh rất thường xuyên vào buổi sáng. Hai người đã sớm có thói quen này, giống như sáng nào cũng phải đánh răng rửa mặt vậy.
Minguk– người yêu bé nhỏ của hắn – nhất định không chịu làm chuyện này cho hắn, nên đành phải nhờ đến người này thôi. Nhìn người đàn ông có khí chất thoát tục ấy ngoan ngoãn quỳ dưới háng mình làm loại chuyện tục tĩu này, cảm giác chinh phục còn làm hắn thỏa mãn hơn dục vọng cơ thể nữa.
Với sự am hiểu về cơ thể TaeHyung cũng như kỹ xảo thuần thục của mình, chỉ một chốc, JungKook đã làm hắn bắn ra.
Vỗ vỗ đầu y, nhìn y nuốt chất dịch đậm đặc của mình xuống, TaeHyung mới hài lòng bước vào phòng tắm.
Sau khi bóng TaeHyung biến mất sau phòng tắm, khuôn mặt lạnh nhạt của JungKook mới hiện lên một sự chán ghét. Đúng vậy – y không hề thích loại chuyện dơ bẩn này. Chẳng qua, ai buồn để tâm đến cảm xúc của y chứ? Lấy thân phận và những gì cái nhà này đã ban cho y mà nói, hắn có bắt y làm thế này hay kinh tởm hơn nữa, y cũng phải chấp nhận.
Y mãi mãi sẽ không quên được lần đầu tiên mình cố gắng phản kháng – vì không muốn bị dạy dỗ thành công cụ tiết dục của đàn ông mà y đã chống lại đến cùng. Kết cục là, y bị cưỡng hiếp tập thể …
Khuôn mặt vốn hiền lành của cha TaeHyung nay lại trở nên lạnh lùng, đến khi y bị đông cứng bởi cái nhìn tàn nhẫn ấy, ông ta mới mỉm cười: “Con ngoan, nghe lời ta đi. Con đứng ở đây là để thỏa mãn tất cả mọi nhu cầu của TaeHyung, nếu con không làm được, còn rất nhiều đứa trẻ khác có thể thay thế con. Nhưng nếu vậy thì mẹ con phải làm sao bây giờ?”
Cho nên, y chỉ có thể chấp nhận, cho đến khi TaeHyung không cần y nữa. Hẳn là sắp rồi, nhìn TaeHyung thương yêu Minguk như thế… Chỉ cần nhẫn nhục một chút nữa thôi, y sắp thoát khỏi cơn ác mộng này rồi!
TaeHyung làm vệ sinh cá nhân rất nhanh, hắn để JungKook chải đầu, mặc áo tắm cho mình rồi mới ngồi xuống bàn dùng bữa sáng.
Như nghĩ ra cái gì đó, hắn nói với JungKook: “Min thích ăn bữa sáng kiểu Hàn cậu làm, mau đi làm cho em ấy đi, thịnh soạn một chút.”
“Vâng.” JungKook đáp, rồi lui ra ngoài.
Khóe mắt TaeHyung liếc về bóng lưng vừa rời đi. Tuy đã thành thói quen rồi, nhưng hắn vẫn phải thành thật khen một câu – JungKook thực sự là một người đàn ông rất đẹp. Cái đẹp của y khác hoàn toàn vẻ đẹp son phấn thô tục của phụ nữ – với  khung xương cao gầy tinh tế kia, với khuôn mặt tuấn tú cao quý kia, cộng thêm khí chất thoát tục không dính chút bụi trần ấy nữa, JungKook có thể làm bất cứ người phụ nữ nào phải điên đảo vì y. Còn với đàn ông… y đương nhiên vẫn rất gợi lên ham muốn chinh phục của họ. Nếu không có thái độ ngoan ngoãn vâng lời đến đáng khinh kia, cũng có khả năng TaeHyung sẽ yêu y lắm chứ.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn lại nhớ đến con mèo nhỏ đáng yêu lại bướng bỉnh đang nằm trên giường mình, nhất thời cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Khi TaeHyung đọc hết tờ báo buổi sáng cũng là lúc JungKook làm xong bữa sáng cho Minguk– thực sự là rất phong phú. Đây là điểm hắn coi thường JungKook nhất – bảo gì làm nấy, đúng là chẳng có chính kiến gì cả.
Hẳn là TaeHyung nên khen ngợi vài câu, nhưng không hiểu sao lại thấy phát chán. Hắn nói bừa chỗ này không tốt chỗ kia không tốt, tóm lại là không hài lòng chút nào.
“Tôi sẽ đi làm lại phần khác.” JungKook cung kính nói, không hề tỏ ý khó chịu.
“Thôi đi.” TaeHyung không kiên nhẫn phất phất tay: “Chờ cậu làm lại xong, Min đã chết đói rồi!”
“Vô cùng xin lỗi.” JungKook khom lưng, lùi sang một bên.
“Đúng rồi, hôm qua Min nói bị đau nhức toàn thân, cậu đi mát xa cho em ấy đi, tiện thể gọi em ấy dậy luôn.”
“Vâng.”

JungKook nhẹ nhàng mở cửa, thấy Minguk đang nằm ườn giữa giường, ngủ rất say. Đắp chăn mỏng lên người cậu rồi, JungKook mới nắm lấy vai cậu, chuẩn bị mát xa.
Mỗi sáng rời giường, Minguk luôn rất cáu kỉnh; nay đang ngủ ngon lại bị người quấy rầy như thế thì ai mà chịu được!
“Làm cái quái gì thế!” Cậu gầm một tiếng, xoay người tát một phát, mà cái tát này – chuẩn xác rơi vào mặt JungKook.
Một tiếng Bốp!! thật lớn vang lên, JungKook ngẩn người, mà người đang ở phòng khách là TaeHyung cũng sững sờ. Hắn lao vào phòng, buột miệng mắng: “Cậu làm gì vậy? Mát xa cho Min làm cậu khó chịu đến thế à? Cố ý làm em ấy đau phải không?”
“Tôi xin lỗi.” JungKook cúi đầu. Thực ra y không mạnh tay tí nào… nhưng thôi, nói ra mà làm gì, có khi còn mắc thêm tội cãi chày cãi cối nữa ấy chứ.
Nhìn vẻ mặt rũ mắt ngoan ngoãn của y, TaeHyung rất khó chịu, quát lớn: “Cút!”
JungKook đi rồi, TaeHyung mới đỡ Minguk dậy, dịu giọng an ủi: “Sao rồi, đau ở đâu?”
“Không có.” Minguk đang mớ ngủ nên cũng thành thật hẳn: “Em đang ngủ mà anh ta cứ làm phiền ~~”
Véo nhẹ cái mũi của Minguk, TaeHyung cười nói: “Cũng đến giờ dậy rồi. Đồ Hàn em thích đã chuẩn bị xong rồi đấy, để nguội không ngon đâu. Không phải sáng nay em còn có lịch đấy à?”
“Ừm ~” Minguk dụi dụi vào ngực TaeHyung, há to miệng ngáp: “Diễn cổ trang mệt thật đấy ~~”
“Thế lúc em về anh bảo JungKook xoa bóp cho em nhé? Kỹ thuật của cậu ta không kém gì nhân viên mát xa chuyên nghiệp ngoài phố

C2 »

Loading...
#hiệnđại #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm