Đọc Truyện theo thể loại
Chap này dành tặng bạn @Ji_un97.
__________________________

Jung Hoseok vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh liền thở mạnh một tiếng, từ khi nào mà hắn với Taehyung lại không thích những nơi ồn ào trai gái như thế này nhỉ.
Cũng đã rất lâu rồi mà hôm nay Hoseok và Taehyung mới lại đặt chân vào quán bar, nếu không phải vì Taehyung đang có tâm sự thì Hoseok chắc chắn sẽ vùi đầu ở tập đoàn tăng ca xử lý cho xong công việc để về nhà ăn cơm với vợ với con.
-"Jungkook vẫn chưa đến à, hay quản gia nhà cậu quên đường tới đây rồi?" Hoseok quay trở về chỗ ngồi bên cạnh Taehyung hỏi han.
-"Từ nhà tớ đến đây cũng mất gần 30 phút, cậu cố đợi thêm chút nữa đi" Taehyung nhâm nhi ly rượu trên tay trả lời.
-"Ban nãy gọi điện cho Jungkook tớ nghe thấy giọng của cậu ấy khá lo lắng đấy. Mấy chuyện hờn dỗi vặt vãnh như vậy thì vợ chồng cứ đóng cửa mà bảo ban nhau là được, hà cớ gì lại bắt cậu ấy phải tới tận đây để rước cậu về!" Hoseok nói xong lập tức cầm ly rượu của Taehyung đặt xuống bàn.
Taehyung lắc đầu thở dài.
-"Cậu không hiểu đâu"
Hoseok nhếch môi cười.
-"Ừ, tớ không hiểu, và cũng không muốn hiểu làm gì cho mệt người"
Quán bar càng về đêm lại càng thêm náo nhiệt, Taehyung và Hoseok mệt mỏi nhìn nhau, cả hai xem chừng cũng chẳng thể chờ lâu hơn được nữa thì đột nhiên Hoseok quay sang lay mạnh cánh tay của Taehyung.
-"Jungkook, Jungkook đến rồi"
Hoseok kéo Taehyung tới gần để anh nhìn theo hướng mà ngón tay hắn đang chỉ trỏ, Taehyung thoáng cái cũng đã trông thấy được Jungkook, anh vội vàng quay trở lại chỗ ngồi, đầu gục xuống bàn giả vờ như mình say rượu thật, còn Hoseok ngay sau đó đã chạy rất nhanh về phía của Jungkook trong khi cậu vẫn ngơ ngác tìm kiếm Taehyung trong cái mớ hỗn độn toàn là người với người ra sức thi nhau múa may quay cuồng đủ các động tác.
-"JUNGKOOK" Hoseok hắng giọng gọi.
Jungkook liền xoay người lại, đôi mắt đã mở to gấp gáp hỏi Hoseok.
-"Taehyung nhà tôi đâu?"
Hoseok không nói gì, chỉ ra hiệu cho Jungkook đi theo, bước gần tới chỗ của Taehyung thì hắn mới cất tiếng.
-"Quản gia đưa cậu đến đây hả?"
Jungkook gật đầu trả lời.
-"Ừm, ông ấy đang chờ ở bên ngoài"
-"Được rồi, vậy tôi về đây, thanh toán hết rồi nhé, à mà Taehyung hôm nay thực sự đã rất cố gắng trông nom Tiểu Bối giúp cậu đấy" Hoseok nói với vẻ mặt cực kì nghiêm túc, còn đẩy Jungkook tới đứng sát vào người Taehyung rồi mới yên tâm rời khỏi quán bar.
Jungkook im lặng nhìn anh vài phút, sau đó cúi người ghé sát vào tai anh nói rất nhỏ.
-"Kim Taehyung.....em xin lỗi..."
Khóe môi Taehyung khẽ cong, chỉ vì một câu xin lỗi của cậu mà trong lòng đã nhộn nhạo hết cả lên rồi.
-"Này, anh say thật đấy à?"
Jungkook vỗ nhẹ xuống lưng Taehyung, tự dưng bản thân cậu lại cảm thấy buồn đến nao lòng, anh cũng quá đáng lắm, uống say như vậy nhỡ có xảy ra chuyện gì thì cậu biết phải làm sao.
-"Nếu anh không chịu dậy, em sẽ đi về trước"
Jungkook vừa nói xong, còn chưa kịp quay người thì cổ tay đã bị Taehyung nắm chắc lấy.
-"Vợ, em đừng đi, anh say lắm, đỡ anh dậy được không?"
Taehyung từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt nâu mạnh mẽ cuốn hút của anh ngay trong giây phút ấy đã chạm đến trái tim mềm yếu của cậu.
Jungkook chủ động ôm chặt một cánh tay của Taehyung rồi đỡ anh đứng dậy, không lâu sau cả hai cũng bước ra được khỏi quán bar X, quản gia thì đứng thủ sẵn ở bên ngoài mở cửa sau cùng giúp Jungkook đỡ Taehyung ngồi vào trong xe. Cậu vội vàng sờ hai bên túi quần anh tìm chìa khóa đưa cho vệ sĩ để vệ sĩ còn lái xe của anh về nhà.
Quãng đường về nhà cũng không hẳn là ngắn, nhưng Jungkook vẫn chịu khó để Taehyung tựa vào người mình, cậu có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh và mùi rượu đang nhẹ nhàng lan tỏa.
Jungkook bất chợt đưa tay chạm nhẹ lên ngực Taehyung chỉ là muốn kiểm tra thân nhiệt của anh một chút, Taehyung liền dụi đầu sâu vào hõm cổ cậu mà cắn chặt môi lại.
Cơ thể anh vốn dĩ đã nóng vì trong người có ít hơi men, giờ còn thêm sự động chạm mềm mại ân cần ấy của cậu càng khiến thứ nam tính trong quần anh trở nên khó kiềm chế.
Taehyung vẫn cố gắng chờ đợi cho tới khi xe đỗ vào tận trong sân, quản gia vừa mở cửa định giúp cậu đỡ anh bước xuống thì Taehyung đã nhanh chóng nháy mắt với ông một cái, quản gia liền cúi đầu như hiểu ý, quay người chạy đi và phớt lờ tiếng gọi của Jungkook làm cậu khổ sở mãi mới đỡ anh tới được cửa nhà.
-"Aissssh...chồng với chả con, sao mà đổ đốn thế cơ chứ"
Jungkook vừa than, vừa thở, ngay sau đó cả người cậu bỗng chốc nhẹ bẫng, Taehyung bất ngờ bế bổng Jungkook lên khiến cậu không khỏi giật mình ngạc nhiên.
-"Ôi trời...anh...anh...làm...cái gì..."
Taehyung cười nửa miệng, bế cậu đi dần đến cầu thang.
-"Em nghĩ anh đang làm cái gì?"
Jungkook vẫn giữ khuôn mặt khó hiểu mà hỏi.
-"Anh không say?"
Taehyung bật cười thành tiếng.
-"Em nghĩ người say liệu có biết mình say hay không?"
Jungkook chớp mắt nhớ lại chuyện ở quán bar, cái gì mà anh say lắm, cái gì mà em đỡ anh dậy có được không.
-"AAA...đồ đáng ghét, anh dám lừa em, mau thả em xuống, thả xuống, Kim Taehyung..."
Jungkook liên tục giãy giụa quẫy đạp nhưng cuối cùng vẫn bị Taehyung bế lên phòng rồi khóa trái cửa lại. Anh ôm gọn cậu trong lòng khiến cậu chẳng thể nhúc nhích nổi, nhưng sau một hồi như vậy thấy người thương dù đã ở trong vòng tay của anh mà thậm trí còn cố chấp làm loạn hơn khi nãy nên Taehyung phải đành cúi đầu cắn thật mạnh vào xương quai xanh của Jungkook.
-"A...ưm..."
Cậu ngửa cổ lên vừa hé miệng kêu được một tiếng nhỏ thì anh đã thay cậu nuốt hết những tiếng kêu còn lại ấy vào trong. Taehyung hôn Jungkook với từng cảm xúc mãnh liệt đến lạ thường, sức lực cậu cũng vì thế mà nhanh chóng cạn kiệt, sau khi rời môi Jungkook anh vẫn còn giữ được tỉnh táo, dù hơi men trong người đã làm cho nụ hôn này có chút hung hăng.
Jungkook gục đầu xuống vai Taehyung, hai cánh môi sưng mọng không ngừng thở gấp, đầu lưỡi nhỏ cũng bị anh vờn tới tê rần, trạng thái vẫn chưa hết mơ mơ màng màng thì nghe được chất giọng trầm khàn của anh thoảng nhẹ qua tai.
-"Jungkook, đừng giận anh nữa"
Jungkook chưa kịp phản gì, cả cơ thể đã bắt đầu nóng dần lên khi chiếc lưỡi nóng ẩm của anh đang cuốn lấy vành tai mẫn cảm của cậu mà đùa nghịch.
-"Ahh~ Tae..." Jungkook vòng tay ôm chặt anh mở miệng rên khe khẽ, bởi vì loại cảm giác này thực sự là quá kích thích.
Taehyung ngập ngừng dừng lại rồi quyết định đưa tay nâng cằm Jungkook lên, hơi thở của cậu vẫn còn chưa ổn định hẳn, bờ môi ngọt ngào nhẹ nhàng mấp máy.
-"Em không giận anh"
Lời nói vừa dứt thì Jungkook liền nhận được một trận hôn khác cuồng nhiệt hơn lúc nãy, đầu lưỡi nhỏ bạo dạn tách hai cánh môi mỏng của anh tiến sâu vào trong khoang miệng như muốn hòa mình với cái hương vị nồng nàn cay cay một cách quyến rũ ấy.
Chẳng cần phải uống rượu, Jungkook đêm nay dường như đã say trong lòng anh mất rồi.
Cậu vừa hôn lại vừa cầm lấy tay anh đặt vào cặp mông tròn trịa của mình, Taehyung cũng thuận thế xoa nắn nhưng hình như hôm nay anh cảm thấy có điều gì đó không giống với mọi ngày.
Chúa ơi, Jungkook đang mặc quần lót chữ T

«  Chap 10. Chuyện bé đừng xé ra to.

Chap 12. Điều chưa nói. »

Loading...
#bts #fanfic #fanfiction #jungkook #leeminhtam99 #nc-17 #taehyung #taekook #vkook

Mục lục

Chap 1. Gặp kẻ biến thái.

Chap 2. Bị ăn!

Chap 3. Bị ăn thật rồi.

Chap 4. Đưa về nhà.

Chap 5. Khái niệm yêu của Taehyung.

Chap 6. Có chút cảm tình.

Chap 7. Tha cho tôi đi.

Chap 8. Quyết định.

Chap 9. Cậu là bạn của tớ.

Chap 10. Chocolate.

Chap 11. Mua em.

Chap 12. Tâm sự đến sáng.

Chap 13. Anh bị ốm, cậu cũng bị ốm.

Chap 14. Khi Kim Taehyung và Min Yoongi gặp nhau.

Chap 15. Làm tình ở suối nước nóng pt 1.

Chap 16. Làm tình ở suối nước nóng pt 2.

Chap 17. Nhận ra tấm lòng của anh.

Chap 18. Không cần đợi đến hai tuần.

Chap 19. Tổn thương.

Chap 20. Đứa con đầu lòng.

Chap 21. Chưa bắt đầu sao có thể nói kết thúc.

Chap 22. Sự thật.

Chap 23. Điều dũng cảm nhất.

Chap 24. Đính hôn.

Chap 25. Một điều ước.

Chap 26. Lời tỏ tình, lạnh hơn tuyết!

Chap 27. Khoảng cách.

Chap 28. Xa ở lý trí, gần ở con tim.

Chap 29. Em chỉ cần anh.

Chap 30. Điều gì đến, cũng sẽ đến.

Chap 31. Bất ngờ.

Chap 32. Thương nhiều.

Chap 33. Quyết không buông.

Chap 34. Không sao đâu.

Chap 35. Ngày đặc biệt.

Chap 36. Bắt cóc.

Chap 37. Người thứ ba.

Chap 38. Hiểu ra mọi chuyện.

Chap 39. Trọn vẹn.

Chap 40. Anh ở đây.

Chap 41. Dư vị hạnh phúc.

Chap 42. Nắm lấy bàn tay em (End phần 1).

Vấn đề chuyển ver.

Phần 2.

Chap 1. Không được mắng con trai anh.

Chap 2. Đánh chừa.

Chap 3. Tiểu Bối đi nhà trẻ.

Chap 4. Quên đón con.

Chap 5. Ba Jungkook giận ba Taehyung sao?

Chap 6. Phòng của con trai cũng không tha!

Chap 7. Tiểu Bối bị cúm rồi.

Chap 8. Rắc rối (1).

Chap 9. Rắc rối (2).

Chap 10. Chuyện bé đừng xé ra to.

Chap 11. Giận dỗi nhỏ nhặt.

Chap 12. Điều chưa nói.

Chap 13. Khó xử.

Chap 14. Chuyện cũ.

Chap 15. Ai là người có lỗi?

Chap 16. Em muốn về nhà.

Chap 17. Không ổn đâu.

Chap 18. Anh sai rồi!

Chap 19. Em thật bướng.

Chap 20. Hết giận.

Chap 21. Không thể không ghen.

Sắp có chap mới rồi.

Chap 22. Có yêu, thì mới có ghen!

Chap 23. Nụ hôn.

Chap 24. Mọi chuyện đều có cách giải quyết.

Chap 25. Tin tưởng nhạt phai.

Chap 26. Tuyết rơi đầy trời.

Chap 27. Anh cần em.

Chap 28. Bài học.

Chap 29. Con trai hay con gái.

Chap 30. Lời xin lỗi từ tận đáy lòng.

Chap 31. Chỉ bằng cái gật đầu.

Chap 32. Dỗi vợ.

Chap 33. Kim Seokjin là ai?

Chap 34. Người chồng mẫu mực (1).

Chap 35. Người chồng mẫu mực (2).

Chap 36. Người chồng mẫu mực (3).

Chap 37. Cáo và thỏ.

Chap 38. Phát tờ rơi.

Từ khóa tìm kiếm