Đọc Truyện theo thể loại
Jungkook từ sau tai nạn đã năm ngày trôi qua mà cậu vẫn chưa tỉnh. Taehyung sắp xếp mọi việc trong công ty rồi ngày ngày ở bên cạnh chăm sóc cậu.
" Thiếu gia, cậu về nhà nghỉ ngơi, ở đây hãy để chúng tôi chăm sóc cậu ấy". Chú Kwang từ bên ngoài đi vào, cũng cảm thấy xót ruột thay. Taehyung nhiều ngày ăn ngủ không ngon, hầu như thời gian đều ngồi bần thần nhìn Jungkook ngủ, nếu không thì sẽ ngay tại phòng bệnh tranh thủ giải quyết công việc ở công ty, cũng đã gầy đi không ít.
" Không sao, tôi sẽ ở bên cạnh em ấy cho tới khi em ấy tỉnh lại".
" Thiếu gia, đã mấy ngày rồi cậu không ăn uống gì, cậu phải lo cho bản thân nữa chứ, cậu Jungkook khi tỉnh lại chắc chắn sẽ không muốn nhìn bộ dạng này của cậu  đâu".
" Em ấy lo lắng cho tôi? Không đâu." Taehyung cười, trong tim nhói lên, " Em ấy ghét tôi lắm, có lẽ khi tỉnh lại, em ấy sẽ tìm cách rời xa tôi".
" Thiếu gia, có lẽ cậu nên biết chuyện này", Chú Kwang nhìn Taehyung từ đằng sau, tuy anh không trả lời, nhưng ông biết anh chắc chắn muốn nghe điều ông sắp nói, " Thực ra, cậu Jungkook có lẽ cũng đã yêu cậu , bằng chứng là, cậu ấy đã ghen khi thấy những vết son môi trên người cậu , cậu ấy đã tìm mọi cách để tạo dấu hôn trên cổ cậu , chứng minh với cô Eunji cậu ấy là người duy nhất cậu  thuộc về, và cô Eunji đã cố tình tạo dựng chuyện để hãm hại cậu Jungkook", vẫn không có tiếng trả lời, chú Kwang không chịu bỏ cuộc, ông đi đến đặt tay lên vai anh vỗ nhẹ, " Thiếu gia , cậu nói xem, nếu không phải thích cậu, tại sao cậu Jungkook lại tự tử, đem mạng sống bản thân ra để đổi lấy sự quan tâm từ cậu?".
" Tôi thật quá ngu ngốc rồi", Taehyung chỉ nói có vậy, bàn tay càng nắm chặt tay Jungkook hơn, đã có hạt nước mắt rơi xuống trên tay Jungkook, nóng hổi.
.....
Jungkook đôi mắt từ từ hé mở, khi mọi thứ trước mắt đều trở lên nét hơn, cậu thấy mình đang nằm trong phòng bệnh của bệnh viện, xung quanh cũng không có người, cậu khó khăn ngồi dậy, nhưng không được, đầu cậu đau như búa bổ, cậu chóng mặt, mọi thứ hoa cả lên.
" Jungjook, em tỉnh rồi sao? ", Taehyung từ trong phòng tắm đi ra, trên tay cầm một chiếc khăn tiến đến bên cạnh cậu. Khi xác định là cậu đã tỉnh hoàn toàn, Taehyung vui mừng gọi bác sĩ, chú Kwang bên ngoài cũng chạy vào.
" Cậu Jungkook, không sao là tốt rồi, thiếu gia thật sự rất lo lắng cho cậu".
"..."
" Jungkjook! em sao vậy? Sao không nói chuyện, em có thể nhìn anh không? Một chút thôi", Taehyung nói chuyện hồi lâu nhưng vẫn không có tiếng đáp lại từ Jungkook, cậu vẫn nằm im bất động, chỉ có đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà một cách vô hồn.
" Mau gọi bác sĩ".
......
" Cậu ấy đã hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ là có chút vấn đề...." Bác sĩ sau khi khám xong liền đi ra ngoài, Taehyung rất sốt ruột không chờ đợi được.
" Vấn đề gì?"
 " Cậu ấy dường như đang cố tạo nên một bức tường ngăn bản thân với thế giới xung quanh, hẳn là đã có một tổn thương rất lớn cho nên bây giờ xuất hiện chướng ngại tâm lý, biểu hiện cụ thể là không muốn nói chuyện, tiếp xúc với người khác, đặc biệt là cậu, tôi nghĩ nên mời chuyên gia tâm lí cho cậu ấy sẽ tốt hơn. Nhưng trước tiên cứ để cậu ấy ở lại đây theo dõi những vết thương vài ngày nữa".
.......
Jungkook tỉnh lại đã được một tuần, thần sắc đã khá lên nhiều, cậu đã bắt đầu tiếp xúc với mọi người xung quanh, nhưng chỉ riêng mình Taehyung, cậu hoàn toàn không nói nửa lời.
Yoongi hôm nay quyết định đến gặp Jungkook, cậu sẽ thử giúp Taehyung nói chuyện với Jungkook xem sao. Cậu vỗ nhẹ lên vai anh rồi đi vào trong.
" Jungkook, tôi là Yoongi, cậu nhận ra tôi không?". Yoongi ngồi bên giường, bàn tay nắm lấy tay cậu.
Đôi mắt có chút chuyển động, cậu đưa mắt lên nhìn Yoongi hồi lâu rồi mỉm cười. " Sao có thể không nhận ra được chứ".
" Jungkook, hôm nay đến đây có chuyện muốn nói với cậu, tôi muốn cậu sau khi nghe xong hãy suy nghĩ những gì tôi nói".
" Được".
" Tôi xin lỗi vì lâu nay chưa hề nói cho cậu, tôi và Taehyung đã từng yêu nhau từ rất lâu rồi..."
"....".
"Nhưng chuyện tối hôm trước, thực ra có hiểu lầm..."
"Hiểu lầm? Tôi không hiểu lầm chuyện gì cả, cũng không hề để tâm", Jungkook cắt lời, cậu nằm xuống mệt mỏi, Yoongi lại không có ý muốn buông tha cho cậu.
"Cậu chắc chắn đã hiểu lầm, Taehyung từ rất lâu đã không còn yêu tôi, anh ấy tình nguyện bên tôi chẳng qua là áy náy chuyện trong quá khứ, bây giờ thật sự đã chia tay".
" Thì ra là vậy, nhưng kể với tôi làm gì?". Jungkook cười nhạt, cậu bây giờ thực sự không cần gì ở Taehyung  cả.
" Jungkook, Taehyung đã lo lắng cho cậu rất nhiều, anh ấy ngày đêm bỏ ăn bỏ ngủ ở bên chăm sóc cậu là vì muốn khi cậu tỉnh lại, người đầu tiên cậu thấy là anh ấy, anh ấy đã biết hối lỗi rồi, cậu hãy cho anh ấy một cơ hội được không? Taehyung chưa bao giờ có hạnh phúc chọn vẹn cả, xin cậu", Yoongi đã khóc rồi, cả Jungkook cũng khóc nữa, phải, cậu yêu anh rất nhiều, nhưng cậu không thể mở lòng được nữa. Cậu thực sự không dám đem tình yêu của mình ra đánh cược, hai người vốn dĩ đến bên nhau qua những lần trao đổi, hoàn toàn không có bất cứ quan hệ gì.
....
" Cậu là Jungkook?" Hoseok lén lút lẻn vào phòng bệnh khi Taehyung đưa Yoongi về nhà, cậu lần đầu được thấy Jungkook. " Chà, xanh xao vậy mà vẫn thấy cậu đẹp, thật là khiến người ta ghen tị, thảo nào Taehyung chọn cậu".
Jungkook quay đầu nhìn Hoseok, cậu cười nhạt. " Là bác sĩ tâm lý sao? Tôi không bị gì cả".
" Gọi tôi là Hoseok, tôi không phải bác sĩ, " Hoseok nụ cười ôn nhu, lần đầu gặp mặt, cậu đã cảm thấy ở con người Jungkook toát lên vẻ đáng yêu vô cùng, hoàn toàn không có cảm giác đố kị ghen ghét.
Hoseok giúp Jungkook lên xe lăn, cậu đẩy Jungkook đến khuôn viên bệnh viện. " Nghe nói hôm nay cậu ra viện".
" Ừ"
" Về nhà Taehyung?"
" Có lẽ vậy, anh ấy sẽ không để tôi đi đâu".
"Anh ấy chắc chắn sẽ không để cậu đi", Lời Hoseok quả quyết khiến Jungkook không khỏi ngạc nhiên.
"Anh làm sao có thể chắc chắn?"
"Bởi vì tôi đã cùng Taehyung lớn lên, ít nhiều thì tính khí nóng nảy, độc tôn độc chiếm của anh ấy cũng làm tôi bị lây nhiễm hơn phân nửa", Hoseok ngồi xuống trước mặt Jungkook mỉm cười, trong ánh mắt tràn trề phấn khởi, "Jungkook, cậu có nghĩ đến việc đi đâu đó để giải khuây sau khi khỏi bệnh không?".
"Có lẽ không đâu, Taehyung tuyệt đối sẽ đem tôi nhốt lại trong phòng".
"Taehyung ngoài tính khí có chút nóng nảy nhưng thật ra luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Đương nhiên lại càng không dễ gì đem cậu tối ngày nhốt lại mà không cảm thấy lương tâm cắn rứt. Đừng suy nghĩ tiêu cực, Taehyung bây giờ không phải rất ngoan ngoãn sao?".
Jungkook quan sát gương mặt hưng phấn của người đối diện, trong lòng có chút phiền não, đúng là Taehyung gần đây có thay đổi khá nhiều. Suy nghĩ một lúc, khóe miệng cậu vẽ lên một nụ cười, "có đồng cỏ và núi, phải có vườn cậy ăn quả cùng gió thổi, xa thành phố một chút có phải sẽ rất tuyệt hay không?".
"Đúng đúng! Như vậy thật thích hợp để hẹn hò", Hoseok nhanh chóng bắt kịp Jungkook liền phụ họa hùa theo vài câu, thỉnh thoảng lại chọc cho cậu cười phá lên đến quên trời quên đất, quên cả việc cả hai đang ngồi giữa khuôn viên bệnh viện có đông đúc người qua lại.
End 48

«  47

49 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm