Đọc Truyện theo thể loại
"Kim Tổng, không cần quá lo lắng, cậu ấy chỉ là quá căng thẳng mà ngất đi, vết thương kia cũng không gây ảnh hưởng gì cả, qua vài ngày sẽ lành lại." Một vị bác sĩ trẻ đi đến vỗ vai Taehyung, sau khi nói với anh tình hình hiện tại của Jungkook, rất nhanh liền rời đi, để lại Taehyung vẫn còn đứng thất thần trên dãy hành lang dài vắng ngắt.
Jungkook cảm giác như mình đã ngủ một giấc thật sâu, khi tỉnh lại không thể động đậy, trong cổ họng khô rát không thể phát ra tiếng, cậu nghe thấy bên tai mình có những tiếng liên miên cằn nhằn cãi cọ không dứt, muốn nâng tay bịt tai lại mà không thể, sau đó một lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau, cậu cau mày, chậm rãi mở mắt , nghĩ muốn cử động thân thể, chân tay lại bủn rủn không thể động đậy, vết rách ở cổ tuy không còn chảy máu nữa nhưng lại khiến cho cậu đau đớn "Ưm...".
Trên ghế sofa, một người phụ nữ trung niên nhìn qua khoảng bốn mươi tuổi đang ngủ gật trên ghế, nghe tiếng cậu liền giật mình tỉnh dậy, thấy Jungkook muốn ngồi dậy liền vội vàng chạy tới.
"Jungkook! Con tỉnh rồi sao?".
"...?"
"Cuối cùng cũng tỉnh lại, để mẹ rót một cốc nước". Người phụ nữ sau khi đem chiếc gối đệm sau lưng Jungkook liền xoay người rót nước, đợi tới khi cậu uống nước xong liền muốn ra ngoài, "Để mẹ đi gọi bác sĩ".
Mẹ? Jungkook sau khi uống nước mới hoàn toàn tỉnh táo, tự dưng cũng cảm thấy thật kỳ lạ với cách xưng hô của bà.
"Đợi một chút". Jungkook vội vàng nắm cánh tay người phụ nữ giữ lại, lúc này mới có dịp quan sát một chút. Người phụ nữ này, hình như cậu cũng gặp qua ở đâu đó rồi thì phải. Mái tóc màu nâu trầm được quấn gọn sau đầu, đôi mắt đen khẽ nheo lại cùng cặp chân mày thanh tú, sống mũi cao thẳng và chiếc cằm nhọn tinh tế. Thoạt nhìn qua hình như có hơi giống Taehyung thì phải.
Mẹ của Taehyung? Mẹ chồng của mình?
Biểu cảm trên gương mặt của Jungkook trong vài giây ngắn ngủi vô cùng phong phú, khiến cho người kia đối diện không khỏi cảm thấy buồn cười.
"... Mẹ?".
"Sao rồi? Giờ thì con có nhớ ra chưa?".
"... Con xin lỗi". Jungkook khi đã xác nhận đây chính là mẹ của Taehyung thì không khỏi cảm thấy xấu hổ. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao cậu chỉ vừa mới ngủ một giấc mà khi tỉnh lại, mẹ của Taehyung từ nửa bên kia trái đất đã chạy tới đây rồi?.
"Ngốc, con không làm gì sai cả".
"..."
"Jungkook! Chuyện con cùng Taehyung gần đây không hoà thuận... là do mẹ".
"Mẹ, không có chuyện đó". Jungkook muốn lên tiếng phản bác, lại bị ngón tay của bà đưa lên miệng chắn lại, ra hiệu cho cậu giữ im lặng.
"Mẹ biết con yêu Taehyung, và thằng bé cũng không thể không có con. Nhưng con biết đấy... sản nghiệp nhà họ Kim không phải chỉ riêng ở Hàn Quốc. Nó còn phải gánh vác cả cơ ngơi ở bên Mỹ nữa. Kim gia chỉ có duy nhất một mình nó..."
Jungkook nghi hoặc nhìn người phụ nữ trước mặt, trong ấn tượng lần đầu tiên cậu gặp bà, cũng chỉ có một bộ dạng hung dữ muốn xé xác Taehyung khi anh đưa cậu đến gặp bà, hiện tại lại vô cùng dịu dàng cùng cậu nói chuyện vòng vo, rốt cuộc là ý gì?
"Jungkook, mẹ biết mẹ như vậy sẽ rất ích kỉ, có thể làm cho con ghét bỏ mẹ, nhưng điều mẹ lo lắng nhất là Kim gia cần có người nối nghiệp, Taehyung lại một mực nuôi hi vọng ở con..."
"Cho nên?"
"... Cho nên... Con nếu không thể cho Kim gia một đứa cháu kháu khỉnh thì nên...".
"Mẹ! Con hiểu ý mẹ". Jungkook lên tiếng ngắt lời, cậu cúi đầu, hai tay trong chăn gắt gao siết chặt lại.
"Jungkook! Mẹ Không phải muốn hai đứa rời xa nhau, mẹ cũng không ép buộc con, chỉ cần con có thể đồng ý... để Taehyung cùng người khác sinh con".
Jungkook ngẩng đầu, thật khó có thể tin nổi những lời vừa rồi là do người phụ nữ này nói ra, cậu cắn môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ khẽ gật đầu, "Được!".
"Thật sao?".
"... Vâng!".
"Vậy thì tốt rồi. Con dâu! Con mau nằm xuống nghỉ ngơi, để mẹ đi gọi bác sĩ xem lại tình hình của con.".
"..."
Jungkook không còn tâm trạng nói thêm gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn thuận theo nằm xuống, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà trắng xóa, cuộc đời cậu sau một hồi đi vòng, cuối cùng vẫn là quay trở về vị trí xuất phát ban đầu, cậu không là gì hết, ngay cả việc ở bên cạnh Taehyung cũng là không thể. Cậu nhắm mắt, một giọt nước mắt rơi xuống gối.
Lúc Taehyung nhận được điện thoại từ mẹ mình, nói rằng Jungkook đã tỉnh liền vội vàng thu xếp công việc, gấp gáp chạy đến bệnh viện gặp cậu. Cửa phòng hé mở, Jungkook ngay cả liếc mắt cũng không muốn động. Taehyung đi đến ngồi xuống bên giường nắm lấy tay cậu.
"Bảo bối! Em thấy trong người thế nào? Có muốn ăn gì không?".
Đáp lại Taehyung chỉ là một khoảng không im lặng, Jungkook đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, trên mặt cũng không hề xuất hiện một tia biểu cảm nào. Khoé miệng Taehyung giật giật, đang lúc muốn nói gì đó thì y tá đúng lúc đi vào lịch sự nói, "Mời người nhà bệnh nhân Jungkook đi làm thủ tục xuất viện".
"Được rồi, tôi sẽ đi ngay".
Taehyung sau khi trả lời y tá liền quay lại nhìn Jungkook, thấy cậu một mực giữ im lặng thì không nói gì nữa. Anh đặt lên trán cậu một nụ hôn rồi đứng dậy, "Lát nữa về nhà sẽ tự tay làm món ăn em thích nhất".
Cánh cửa được Taehyung nhẹ nhàng đóng lại, đôi mắt Jungkook lúc này mới có chút lay động liếc nhìn hướng Taehyung vừa ra, đôi mắt nóng nóng cay xè.
Sau hơn một giờ đi lại lòng vòng làm giấy tờ, Taehyung cuối cùng cũng thở phào một hơi đi vào phòng bệnh của Jungkook, muốn nói điều gì đó với cậu nhưng lại bị căn phòng trống trơn làm cho ngây ngốc đứng ở cửa. Đang lúc muốn rút điện thoại ra gọi cho cậu liền nhận được tin nhắn, "Em về trước, buổi tối không cần đợi cơm".
Mi tâm Taehyung nhíu lại, anh nhấn nút cuộc gọi, đầu dây bên kia không hề có ai nhấc máy, kiên trì gọi tới hai ba cuộc nữa, kết quả vẫn chỉ có tiếng chuông kéo dài, sau đó hoàn toàn bị ngắt kết nối.
Buồn bực trở về nhà thì trời đã muộn, Taehyung vừa vào đến phòng khách liền hỏi quản gia, "Chú Kwang, Jungkook đã về chưa?".
"... Chưa hề, tôi còn tưởng cậu ấy đi cùng cậu?".
Mi tâm Taehyung nhíu lại, anh nâng tay nhìn chiếc đồng hồ, đã là hơn mười một giờ. Sốt ruột đi lại trong phòng khách rộng lớn cũng làm cho anh thấy không yên tâm, cuối cùng quyết định cầm áo khoác đi tìm Jungkook. Bước chân vừa ra đến cửa, Taehyung trong tích tắc bị hai bóng người từ ngoài đi vào làm cho đứng sững lại.
"Sehun! Anh tới đây làm gì?".
Sehun đang cùng Jungkook nói vài câu chuyện phiếm vui vẻ, anh nhìn Jungkook, sau đó tự tin bước lên trước mặt cậu đối diện Taehyung nói rõ ràng.
"Tôi tới đưa em ấy đi".
Rồi không đợi Taehyung nói tiếp, Jungkook từ phía sau lưng Sehun bước lên nhìn anh đầy thâm tình mỉm cười, "Đợi em một chút, sẽ xuống ngay thôi". Nói rồi lại hướng ánh mắt về phía Taehyung, trên gương mặt xinh đẹp của cậu chỉ còn lại sự lạnh lùng nói với anh, "Chúng ta nói chuyện một lát", sau đó bỏ lên phòng trước.
"Jungkook, đây là ý gì?". Taehyung cầm trên tay tờ đơn li hôn mà Jungkook đưa tới, như thể không tin vào mắt mình liền hỏi lại. Jungkook đứng ở phía đối diện, khi nhận được câu hỏi của Taehyung chỉ khẽ nhướng mày, hất cằm chỉ vào tờ đơn li hôn anh đang cầm nói, "Như thế nào ở trong đó

«  3 - 25

Order Ficbook Sắc Dục »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm