Đọc Truyện theo thể loại

Jungkook cả ngày nghe chuyện trên trời dưới biển thành ra đầu óc phải chịu một đả kích quá lớn. Suy nghĩ lại hơn một tháng trước mình cùng Taehyung vẫn còn vui vui vẻ vẻ, ân ân ái ái, hiện tại anh lại trở nên lãnh đạm với cậu như vậy, có phải là do một tháng vừa rồi còn chưa có được chạm vào cậu, thành ra anh mới qua lại với người phụ nữ kia rồi thờ ơ lạnh nhạt với cậu?
Mải suy nghĩ thất thần không biết đã về đến nhà từ lúc nào, Jungkook mang tâm trạng ngổn ngang phức tạp đi vào nhà, lúc này mới phát hiện Taehyung đã sớm trở về đang đợi cậu trong phòng ăn.
"Anh... em... em về rồi".
"Về rồi thì mau rửa tay ăn cơm".
"Vâng".
Lúc Jungkook ngồi vào bàn ăn, cậu bỗng nhiên lại ngồi ngây ra như phỗng nhìn vào ngón áp út đang đeo nhẫn của Taehyung, sau đó lại phát hiện mình đã tháo chiếc nhẫn tương tự xuống lúc sảy thai, trong lòng không biết nên làm thế nào, lại bị tiếng nói không nóng, không lạnh của anh kéo trở về. "Còn không mau ăn đi".
"Vâng".
Bữa ăn nhanh chóng kết thúc trong sự im lặng của Jungkook và hàn khí không ngừng tỏa ra từ người Taehyung, bức người xung quanh bị dọa sợ. Jungkook sau khi lên phòng liền đóng cửa lại rồi lại ngồi ngây ra trên giường . Trong lòng chậm rãi sắp xếp lại hết thảy mọi chuyện diễn ra trong suốt thời gian qua, cuối cùng rút ra kết luận, vẫn là do cậu không chịu thỏa hiệp nhu cầu sinh lí của anh đi. Hơn nữa anh vẫn còn đeo nhẫn cưới, khẳng định vẫn rất yêu cậu. Tự an ủi bản thân một hồi, Jungkook cuối cùng đi đến quyết định, chủ động đem thân dâng lên cho anh.
.....
"Mẹ!".
"Nghịch tử! Anh cuối cùng còn biết đến sự tồn tại của bà già này sao?".
Đối diện Taehyung là một chiếc màn hình lớn, bên trong là hình ảnh một người phụ nữ ước chừng khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhưng vì được chăm sóc tốt, cho nên nhìn vào vô cùng trẻ trung, quý phái. Bà đưa tách trà lên miệng thổi thổi rồi nhấp một ngụm, cũng không vội nói chuyện với cậu quý tử của mình.
"Mẹ! Mẹ thế nào rồi?". Taehyung lần thứ hai lên tiếng, hoàn toàn bỏ mặc câu nói mỉa mai của mẹ mình lúc trước.
"Thế nào là thế nào? Còn không phải nhờ một tay anh làm mẹ ra thành nông nổi này sao?".
"Mẹ! Đừng nói như vậy...".
"Đừng nói như vậy? Anh nghĩ mẹ anh mình đồng da sắt, không có tim gan hay sao mà không biết đau? Anh cứ thử nghĩ mà xem, bỗng nhiên vào một ngày đẹp trời, thằng con quý tử của anh gọi điện về nói rằng sẽ cưới một thằng con trai, để xem anh bị đả kích thế nào? Còn không nói, cứ cho anh cưới đàn ông, cư nhiên suốt ba năm trời không hề có lấy một đứa cháu cho tôi bồng bế. Không nhắc thì các anh tuyệt nhiên không để ý tới, mà nhắc đến thì anh nhẫn tâm cắt đứt liên lạc với bố mẹ ruột của anh luôn. Anh nói xem, đứa con trai đó có gì khiến anh si mê nó như vậy?".
"Mẹ, Jungkook rất tốt, em ấy cũng đã đề cập đến chuyện sinh con. Chỉ là, con cảm thấy hiện giờ chưa được, em ấy cũng còn nhỏ, chưa thể chăm sóc con cái".
"Còn nhỏ cái nỗi gì? Cũng đã hai mươi hai tuổi rồi, còn không phải cũng đã biết làm chuyện người lớn rồi sao? Còn lo lắng cái gì?".
"Mẹ đừng nóng vội, đợi qua năm nay đi, sau đó chúng con nhất định sẽ cho mẹ một đứa cháu nội kháu khỉnh, có được không?".
"Không được, nhất định phải có trong năm nay, bằng không thì li hôn đi, xung quanh con đâu phải chỉ có mình nó đẹp, cái giống không đẻ được, thì đừng nghĩ đến chuyện bước chân vào Kim gia, không có cửa đâu".
Lời mẹ nói ra vô tình, Taehyung cũng không thể một lần nữa làm bà tức giận. Ba năm trước khi gọi điện về nhà báo tin sẽ lấy vợ, cả nhà vui mừng biết bao nhiêu, nghĩ rằng anh cuối cùng cũng buông được hình bóng Yoongi mà trở lại cuộc sống như những người bình thường. Nhưng vui mừng chưa được bao lâu, cả nhà lại bị anh dội cho một gáo nước lạnh, nói rằng sẽ cưới nam nhân, mẹ anh cũng vì vậy mà bị đau tim tới mức nhập viện, mà thằng con trời đánh của bà tuyệt nhiên không thèm chạy đến xem, lại ung dung tự mình mở lễ cưới linh đình, thật khiến cho bà tức phát điên.
Lặng lẽ đem mấy lời khó nghe của mẹ mình ném ra sau đầu, Taehyung kích vào nút tắt cuộc gọi, màn hình lập tức đen ngòm.
Gian phòng lại trở về im lặng như ban đầu. Taehyung ngồi dựa lưng trên ghế hồi lâu, cuối cùng cũng đứng dậy hướng đi vào phòng tắm.
Đứng dưới vòi sen mở nước lớn, Taehyung để mặc từng đợt nước lạnh xối xuống người. Mặc dù là như vậy nhưng cũng không thể làm cho lòng anh nguội lạnh. Và cho dù có nhìn thấy hay không, thì anh cũng vẫn như trước, không thể không quan tâm tới cậu được.
Cạch!
Cánh cửa phòng tắm mở ra bất ngờ gây sự chú ý của Taehyung. Anh xoay người, mi tâm nhíu lại khi nhìn thấy Jungkook trên người chỉ khoác một lớp áo ngủ mỏng manh chạy vào. Không phải trời đang rất lạnh hay sao? Tại sao lại nghiễm nhiên ăn mặc phong phanh như vậy mà qua đây?
"Em... Em... A! Em giúp anh tắm rửa.."
Vốn nghĩ ăn mặc như thế này chủ động chạy đến trực tiếp câu dẫn anh, cũng không nghĩ tới hiện tại dứng trước mặt anh lại không có gan làm vậy nữa.
"Anh mau ngồi thấp xuống. Em giúp anh gội đầu."
Jungkook mặt đỏ như quả gấc chín già. Cho dù đã cùng anh chung chăn gối, lúc làm tình cũng thấy qua cơ thể anh không thiếu một chỗ nào, còn chưa nói đến nhiều lần hai người tắm chung nhưng mà vẫn là da mặt cậu quá mỏng, thật sự không thể không cảm thấy ngượng ngùng.
Jungkook kéo Taehyung ngồi xuống thành bồn tắm, sau đó loay hoay tìm dầu gội. Cậu cẩn thận làm ướt hết tóc anh rồi đổ dầu ra tay. Đôi tay nhỏ nhắn bắt đầu tỉ mit xoa bóp qua lại trên đầu anh.
Taehyung nhìn người nhỏ hơn trước mặt mình đang chăm chú giúp anh gội đầu, biểu tình lúc làm việc còn tập trung hơn nữa. Hai bàn tay nhẹ nhàng di chuyển xoa bóp vùng đầu khiến anh vô cùng thoải mái và dễ chịu. Taehyung cúi đầu để tránh cho nước vào mắt thì lúc này, tầm nhìn của anh vừa vặn tập trung vào đôi chân thon nhỏ bởi vì bị nước bắn mà ướt một mảng gấu áo. Vậy mà cậu cũng chẳng mảy may chú ý tới.
Đến lúc gội đầu xong, Taehyung cũng vẫn không nói một lời. Anh chỉ đứng lên tháo chiếc khăn tắm quấn ngang ở hông xuống, đứng dưới vòi xả trực tiếp vào người. Thân hình cao lớn khiến Jungkook phải ngước mặt lên nhìn mới thấy gáy của anh.
Đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy Jungkook có ý định đi ra khỏi phòng, Taehyung lúc này mới lạnh nhạt nhìn bóng cậu qua chiếc gương lớn trên tường, anh nheo mắt, áo khoác mỏng trên người cậu cũng đã muốn ướt hết rồi.
"Sao không ra ngoài?"
Bị Taehyung dùng tông giọng âm hàn hỏi đến, Jungkook lúc này mới vô cùng khẩn trương, hai bàn tay vô thức xoắn xuýt vo lại vào nhau.
"Em... Em..."
Lời không thể nói ra thì phải dùng hành động – Jungkook trực tiếp nghĩ tới.
Khi vừa nghĩ đến đó, Jungkook liền không do dự tháo xuống chiếc dây nhỏ buộc ngang eo. Chiếc áo choàng bị cậu tháo xuống ngay trước mắt Taehyung, mọi đường nét tinh xảo đều lộ ra trên thân hình tuyệt mĩ.
"Em ... m..muốn... cùng... cùng anh làm... làm một số chuyện!"
"Chuyện gì?" Taehyung giả vờ nghe không hiểu. Trong thâm tâm đang gài thét đè lại dòng máu nóng trào sôi. Mất một lúc mới coi như đã hiểu ra gì đó : "Tôi không có nhu cầu."
Sau khi buông một câu lạnh lùng, Taehyung tắt vòi nước, cúi xuống

«  3 - 18

3 - 20 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm