Đọc Truyện theo thể loại

" Jungkook, giúp tôi soạn lại số giấy tờ này, buổi chiều sẽ đem ra thảo luận trong cuộc họp". Chanyeol đi đến để lên bàn làm việc của Jungkook một kẹp giấy, bên trong là chi chít dấu bút gạch loằng ngoằng cùng chữ viết của Taehyung. Nghĩ đến buổi trưa sẽ được cùng ngồi ăn với khiến cho tinh thần cậu phấn chấn, vì vậy cũng vui vui vẻ vẻ làm việc chăm chỉ cho tới buổi trưa, khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên.         
" Ô! Phó giám đốc Jeon, cậu vẫn còn chưa đi ăn sao?". Từ phía sau nghe tiếng cô gái vang lên khiến Jungkook cảm thấy chán ghét. Nhận tờ giấy cuối cùng từ máy in ra, cậu xoay người nhanh chóng rời đi. Người phụ nữ này, rất thích làm người khác tổn thương.
Cánh tay ngay lập tức bị kéo lại, tập giấy trên tay cũng bị rơi xuống đất. Cậu nhìn người phụ nữ đáng ghét trước mặt, bộ dạng khinh bỉ hất tay cô ta ra khỏi tay mình. Lúc cúi xuống muốn đem tập giấy nhặt lên, lại bị gót giày của ai đó dẫm lên di di vài cái. " Cậu Jeon, lúc sáng hình như chưa có nói  chuyện xong".
" Tôi không có gì để nói với cô".                    
" Nhưng tôi lại có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu". Junghye bộ dạng hung dữ tiến đến ép Jungkook lùi lại, tiếp tục nói, " Jeon Jungkook, cậu cho rằng cậu tài giỏi lắm sao? Cậu cho rằng Taehyung sẽ chỉ yêu mình cậu mà không biết chán sao? Nói cho cậu biết, anh ấy cũng là đàn ông, cũng cần giải quyết vấn đề sinh lý đàn ông, cậu nghĩ anh ấy có thể nhịn mãi nổi sao? Cứ cho là cậu có thể giải quyết nhu cầu của anh ấy, nhưng cậu có biết, cứng nhắc như cậu sao có thể làm cho anh ấy thỏa mãn?... Với bộ ngực này?". Lại một cái cười khinh bỉ cùng sự đụng chạm không mấy tế nhị này khiến Jungkook lùi lại vấp chân vào bàn, cậu ngồi xuống, lại bị bộ dạng giương nanh múa vuốt của cô dọa cho sợ.
" Chưa kể, tôi không phải đã nói với cậu rồi sao? Kim gia cần có người nối nghiệp, Taehyung cho dù yêu cậu tới đâu, cũng không thể ích kỉ để gia nghiệp nhà họ Kim sụp đổ trong tay anh ấy. Nói cho cậu biết, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ phải kiếm một người có thể sinh con cho anh ấy. Suy cho cùng, cậu cũng nên biết thân biết phận, rời khỏi anh ấy sớm hơn một chút, tránh để đến lúc bị tống cổ ra khỏi nhà, sẽ không đem theo được gì. Tới lúc đó, tôi cũng không ngại ngồi vào vị trí của cậu trong lòng anh ấy".
Một cốc nước ngọt được đổ ngay xuống người khiến Jungkook sững sờ, cậu tháo mắt kính, bàn tay siết lại làm vỡ mắt kính, mảnh vỡ ghim vào tay đau buốt, nhưng cậu lại như người mất hồn đứng dậy đẩy Junghye ra rồi ra ngoài.
Đã ngồi trong xe đợi Jungkook nguyên cả tiếng đồng hồ cũng không thấy cậu ra, Taehyung đột nhiên cảm thấy lo lắng liền chạy lên phòng tìm cậu, sau đó chỉ nghe mọi người nói rằng cậu đã ra ngoài khá lâu rồi.
KÉT! Tiếng xe phanh gấp giữa không gian yên tĩnh, Jungkook thất thần ngồi trước đầu chiếc xe đắt tiền, vết máu ở trong lòng bàn tay cũng đã khô lại. Người đàn ông ngồi trên xe sốt ruột mở cửa xe đi vòng lên đỡ cậu đứng dậy.
" Jungkook! Em không sao chứ?".
Nhận thấy có giọng nói quen thuộc, đôi mắt Jungkook lay động, cậu đặt tầm nhìn lên người đàn ông trước mặt " Anh Sehun?". 
" Em tại sao lại thành ra như vậy?". Nhìn bộ dạng cậu nửa thân trên ướt nhẹp, áo quần vướng đầy máu khiến anh không khỏi thương xót, " Taehyung... anh ta lại làm gì?".
" Không... không liên quan đến anh ấy".
" Nói dối. Trên đời này duy nhất chỉ có mình Taehyung mới khiến em đánh mất bản thân mình như vậy". Sehun giận dữ nói lớn, sau đó hung hăng xoay người muốn đi tìm Taehyung.                     
" Anh đi đâu vậy?".       
" Đi tìm anh ta, để cho anh ta biết, em đã vì anh ta mà tổn thương quá nhiều như vậy". Nói xong lập tức rời đi, Sehun cũng không ngờ tới vòng tay mềm mại của Jungkook đang ôm eo mình, cậu từ phía sau úp mặt vào lưng anh lắc đầu liên tục.
" Không nên như vậy, anh ấy không có lỗi, lỗi là tại em, xin anh... đừng tìm tới anh ấy, đừng nói ra với anh ấy. Sehun, giúp em giữ kín chuyện này, em không muốn anh ấy khổ sở? ". Sợ rằng sau khi Taehyung biết chuyện sẽ đau khổ, Jungkook liền ra sức ôm chặt Sehun, từ phía sau úp mặt vào lưng anh khóc ướt một mảng trên áo, cho dù bi thương là thế, nhưng vào mắt Taehyung lại hoàn toàn ngược lại, suy nghĩ của anh lại ở trong một viễn cảnh khác.                    
" Anh Sehun! Đưa em đi mua một chút đồ được không? Bộ dạng em như vậy không thể trở về công ty được".
Jungkook sau khi tinh thần ổn định lại mới nghĩ đến chuyện  buổi chiều có cuộc họp, hơn nữa buổi trưa hẹn ăn cùng Taehyung cũng bị quên béng mất. Nhiều lần gọi điện cho anh, đều là không bắt máy, cậu thở dài rồi đem theo laptop vào phòng họp. Vốn đã in ấn toàn bộ, nhưng lại bị ai đó tốt bụng dẫm bẩn, hiện tại không còn kịp in nữa rồi. Mọi người đã sớm có mặt đông đủ rồi ai trở về chỗ nấy, rất nhanh giữ trật tự khi tổng giám đốc từ bên ngoài bước vào. Cuộc họp diễn ra vô cùng thuận lợi, thẳng cho đến khi mọi người cùng trao đổi thảo luận về kế hoạch mới, rất cả yên lặng chờ đợi Jungkook, nhưng ngược lại với sự chờ mong của mọi người, gương mặt cậu ngày càng trở nên khó coi khi phát hiện phần tệp lưu trữ trong máy tính đã không cánh mà bay.   
" Phó giám đốc Jeon, nếu cậu còn chưa làm, chúng tôi cũng có thể thông cảm, vừa mới khỏi bệnh, chúng tôi cũng chưa yêu cầu cao về hiệu suất làm việc của cậu". Một người đàn ông trung niên lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng này.            
" Không có, tôi rõ ràng đã làm xong, ban nãy có in một bản, nhưng có người đi ngang qua đã sơ ý làm hỏng mất, cho nên hiện tại chỉ có thể lấy từ trên này". Lời nói ra rõ ràng mang hàm ý ám chỉ, ánh mắt sắc như dao của cậu liếc nhìn cô gái đang ngồi ngay bên cạnh Taehyung. Cái liếc này tuy rất nhanh rời đi, nhưng vẫn kịp để anh nhìn thấy, lại suy nghĩ bữa trưa lên tìm cậu, cũng có gặp Junghye vội vàng từ phòng kế hoạch đi ra.
" Phó giám đốc Jeon, ý của cậu đây là muốn nói gì chứ?". Junghye cũng không phải dạng vừa, nhận được ánh mắt của Taehyung đổ trên người mình liền lên tiếng," Phó giám đốc Jeon, buổi trưa còn bận hẹn hò, làm sao còn kịp chuẩn bị, không cần viện cớ để đẩy lui trách nhiệm".
" Tôi không có, rõ ràng đã làm xong và lưu vào máy, buổi trưa lúc tôi không có ở đây, chắc chắn có ai đó động vào". Jungkook nhanh chóng lên tiếng phản bác, cậu đứng bật dậy, ánh mắt nghi ngờ nhìn Junghye dò xét, " Có phải là cô làm hay không?".         
" Cậu Jungkook, mau rút lại lời nói của mình, cậu đang muốn tạo tiếng xấu cho tôi ?".
                 
" Thật sự có phải cô hay không, không phải chính cô là người biết rõ nhất sao?". Jungkook vẫn một bộ dạng thật bình tĩnh trước mặt đám đông đối diện với lời lẽ cay nghiệt của Junghye. Cậu biết, cô ta chính là thủ phạm.                     
" Làm sai thì nên nhận sai, cậu Jungkook, không nên vì vậy mà đổ lỗi cho người khác, công việc của tôi cũng hoàn toàn không liên quan đến bên cậu, tôi sao có thể chạm tới máy tính của cậu. Lí do ngớ ngẩn như vậy mà cậu cũng nói ra được sao?".
"Cô...".
"Đủ rồi". Giữa lúc Jungkook muốn lên tiếng phản bác lại bị một người khác chen vào. Cho dù không cùng bộ phận, nói cách khác cũng chỉ

«  3 - 16

3 - 18 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm