Đọc Truyện theo thể loại
Lời TaeHyung chưa nói xong, Jungkook ngay lập tức chen vào, đáp lại cậu là một khoảng im lặng, sau đó lại là tiếng Tút! kéo dài ám ảnh. Cậu không gọi lại cho anh, càng không có đủ can đảm để gọi cho anh nữa, một lần nữa vùi mặt vào gối khóc nấc lên, sau đó mệt mỏi cậu thiếp đi lúc nào không biết. Thẳng đến khi mặt trời đã lên đến đỉnh, Jungkook bị tỉnh lại bởi tiếng ồn ngoài vườn.
Không khí hôm nay lại giảm xuống vài độ cũng không làm Jungkook ngại đi ra ngoài hóng gió. Cậu một mình lang thang hết các ngóc ngách trong thành phố, cuối cùng trở về nhà cũng đã tối mịt. Ăn qua loa một bát mì tôm cũng không làm dạ dày cảm thấy khó chịu, cậu dự định sau khi tắm xong sẽ lên giường ngủ một giấc để cảm thấy thoải mái hơn.
Cánh cửa vang lên tiếng gõ cửa dồn dập khiến cậu không khỏi nhíu chân mày, đã khuya như vậy rồi không biết chú Kwang tìm mình có chuyện gì. "Chú Kwang đợi một lát", bỏ xuống chiếc khăn tắm đang quấn hững hờ trên hông. Jungkook đem chiếc áo khoác ngủ mặc vào vừa buộc dây, vừa bước ra mở cửa.
Cạch!
Cánh cửa mở ra, thân hình to lớn đứng trước cửa làm mọi động tác của Jungkook đều dừng lại, cậu nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt, dường như không tin vào mắt liền muốn tát lên má một cái.
Cánh tay nhanh chóng bị Taehyung giữ lại, anh nhìn cậu, trong mắt tràn ngập yêu thương và nhung nhớ. "Đừng tự làm đau mình nữa, anh không phải đã nói rồi sao?".
" T-Taehyung?".
Trong lúc cậu còn đang ngây ra chưa thể tin vào mắt thì Taehyung đã đi đến ôm cậu thật chặt vào trong lồng ngực khiến cậu có cố giãy đến đâu cũng không thể thoát ra khỏi vòng tay của anh được.
"Anh cũng rất nhớ em". Lời Taehyung vừa dứt, anh cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn mãnh liệt, mạnh bạo đến nỗi muốn rút cạn không khí trong buồng phổi cậu, cậu liều mạng đánh lên lưng anh, anh cuối cùng cũng buông tha đôi môi cậu. Nụ hôn chuyển rời xuống hõm cổ mịn màng , Taehyung hít vào thật sâu một hơi rồi hôn ngấu nghiến lên đó, bàn tay cũng không an phận mà kéo dây áo ngủ của cậu, muốn đem cởi ra hết.
 " Đừng!". Jungkook ngăn bàn tay anh đang ở trên eo cậu sờ loạn, cậu cúi đầu, lúc này chỉ thấy anh một thân đầy khói bụi, đầu tóc cũng đã rối tung không ra hàng lối, cậu mỉm cười. "Anh trước tiên đi tắm, để em giúp anh làm một chút đồ ăn". Jungkook vừa muốn rời đi liền bị Taehyung kéo lại, anh ôm eo cậu, cái siết tay ngày càng chặt. "Anh ăn tối rồi mới về, giờ chỉ cần em".
" Vậy mau đi tắm, em giúp anh lấy quần áo". Jungkook mỉm cười hôn lên trán Taehyung, sau đó gỡ tay anh trên eo cậu ra rồi đẩy anh vào phòng tắm.
Taehyung cũng chỉ biết lắc lắc đầu thuận theo rồi nhận khăn tắm trên tay cậu mà đóng cửa lại.
 "Jeon Jungkook! Anh đã chờ suốt một tháng". Taehyung ngồi yên cho Jungkook giúp mình sấy khô mái tóc, anh vòng tay ôm lấy eo cậu, bộ dạng vô cùng uỷ khuấy úp mặt vào bụng cậu bất mãn.
Động tác của Jungkook dừng lại, cậu nhìn đỉnh đầu của anh, khoé miệng giật giật, liệu có nên hay không nói cho anh biết suốt một tháng qua không hề biết anh đi Mỹ.
" Em đã không biết anh xuất ngoại cho đến khi tới công ty tìm anh. Em xin lỗi".
" Đừng nói như vậy. Anh rõ ràng không có nói cho em biết".
"Nhưng thật sự vô tâm...". Jungkook còn chưa nói xong đã bị nụ hôn ướt át của anh bao phủ, đem những lời cậu muốn nói nuốt vào trong miệng. Những điều muốn nói với anh lúc này không cần thiết nữa.
 " Bảo bối! sau này không cho phép em lạnh nhạt với anh". Taehyung rời môi Jungkook, trên gương mặt là sự ôn nhu dịu dàng.
" Anh mới không được lớn tiếng với em". Jungkook chu chu mỏ hờn dỗi, sau đó lại nhìn Taehyung một hồi, vẫn là không biết nên nói gì tiếp theo nữa. "Ưm... cái đó... ý em là, chẳng phải ở Mỹ đang rất cần anh sao?".
TaeHyung nheo mắt, sau đó lại lắc lắc đầu, kéo Jungkook nằm xuống bên cạnh mình, cánh tay rắn chắc để sau gối đầu, đặt một cái thơm nhẹ lên trán, anh đem chăn kéo lên cho cậu. "Bởi vì em nói nhớ anh, cho nên anh đã không ở lại thêm một giây phút nào nữa. Bây giờ thì hay rồi, ngày mai báo chí sẽ đăng tin tổng giám đốc Kim thị vì nhớ vợ mà bỏ bê công việc, khiến công ty bị phá sản, anh biết phải làm sao đây?".
Rõ ràng là những lời nói đùa, nhưng đối với bộ não của Jungkook lúc này chẳng thể phân tích ra được là đang đùa hay thật. Khuôn mặt cậu trong tích tắc lại đần ra, viền mắt cũng đã một tầng nước mỏng.
" Anh! Em nghĩ, ngày mai anh lập túc trở về Mỹ".
" Em đang đuổi anh?".
" Không có!".
"Em rõ ràng không thương anh".
 " Hyungie! đừng nói vậy, em rất yêu anh. Chỉ có điều, công ty không thể không có anh". Jungkook nghe Taehyung nói vậy vô cùng khẩn trương, đôi mắt đã sớm ngấn lệ từng giọt rơi xuống cánh tay anh.
Nhịn không được bộ dạng ngây ngốc này của cậu, Taehyung cho dù muốn trêu chọc cậu thêm nữa cũng không đành lòng. Anh đưa tay lau đi vệt nước mắt trên má cậu, trên mi mắt vẫn còn đọng lại giọt nước khiến anh không cầm lòng được muốn hôn lên đó.
" Yên tâm, công việc đã xong từ lâu, chỉ là sợ trở về sớm sẽ không được em để ý nên gắng đợi thêm vài ngày".
" Anh quá đáng, rõ ràng biết em cần anh như thế nào...". Jungkook vừa khóc vừa đánh nhẹ lên người Taehyung, cũng không quên nhéo anh cài cái đến khi anh nhảy dựng lên. Hai người lại vui vẻ cười đùa lăn đi lăn lại trên chiếc giường lớn quen thuộc, đến khi mỏi nhừ liền lăn ra giường nằm thở dốc. Taehyung lúc này bỗng nhiên chống hai tay bên người Jungkook, anh nhìn cậu, ánh mắt thập phần ma mị, phần đàn ông cứng rắn hiện tại đang cương lên khó chịu chọc vào người cậu.
" Tae....ư... ưm". Jungkook muốn nói gì đó đều không được, đôi môi đỏ mọng của cậu bị anh cường bạo ngậm mút lấy, đầu lưỡi tinh xảo luồn vào trong khoang miệng cậu, đến khi phát hiện tay chân cậu mềm nhũn, lúc này mới đắc ý rời ra, "Anh muốn em?", giọng nói của Taehyung khàn đục vì dục vọng vang lên bên tai Jungkook, sau đó không đợi cậu đồng ý liền vùi mặt vào cần cổ trắng ngần mà mút mát tạo nên những thanh âm mờ ám. Quần áo cậu không biết từ khi  nào đã bị anh cởi ra vứt hết xuống đất. Thật lâu sau, khi mà cậu cảm nhận được Taehyung đang định cho ngón tay vào huyệt nhỏ của mình mới giật mình tỉnh táo lại, cậu bắt lấy cánh tay anh, dùng ánh mắt 'không nên' để nhìn anh.
" Anh đã nhịn hơn hai tháng nay rồi, đã đến mức không thể nhịn hơn được nữa, em muốn anh chết vì bị cấm dục sao?". Taehyung tuy có bất mãn với Jungkook, nhưng đến nước này dù có bắt anh dừng lại thì dù có chết anh cũng cố làm cho bằng được. Ấn cậu xuống bằng một nụ hôn khác, anh nhanh tay chen vào giữa hai chân cậu, đem một ngón bất thình lình xâm nhập khiến cậu giật mình giãy đạp.
" A! ...Tae ... đau... anh bỏ ra ngay cho em". Jungkook giãy giụa, huyệt nhỏ lâu rồi không có ai đụng đến liền kẹp chặt lấy ngón tay anh đau đớn.
" Ngoan ngoãn một chút, chuẩn bị tốt bước đầu tí nữa sẽ không bị đau". Taehyung dịu dàng hôn lên môi cậu, bên dưới ngón tay bắt đầu lộng, tới khi xác nhận có thể cho ngón tay thứ hai vào mới tiếp tục thực hiện động tác của mình. Hai ngón tay bên trong huyệt nhỏ vô cùng chật chội, đến khi cậu làm quen được mà thả lỏng người, nhìn thấy mi tâm bớt nhíu lại, anh lúc này mới bắt đầu khuếch tán luật động

«  3 - 05

3 - 07 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm