3 - 05

Tùy Chỉnh

Buổi sáng mùa đông thật ảm đạm, bên ngoài tuyết đã rơi phủ trắng những mái nhà, từng đợt gió thổi đập nhẹ vào khung cửa kính làm những chiếc phong linh ngoài ban công va vào nhau kêu leng keng.
Jungkook nằm trên chiếc giường kingsize cỡ lớn tha hồ quẫy đạp, xoay tới xoay lui để tìm hơi ấm quen thuộc mà không thấy. Đến cuối cùng vẫn là đạp chiếc chăn bông to sụ rơi hết xuống đất, thu thành một đống, cơ thể vốn mỏng manh nhỏ bé lập tức liền bị cái lạnh bao phủ khiến cậu thanh tỉnh lại không ít, đôi mắt chậm rãi  mở ra và mọi thứ dần dần hiện lên rõ trước mắt cậu. Căn phòng quen thuộc, chiếc giường quen thuộc và cả mùi hương nam tính của ai kia cũng thật quen thuộc, trong tim cậu lại nổi lên trận đau đớn kịch liệt.
Ngồi trên mép giường nhìn xuống cổ tay mình, nơi bị Taehyung dùng cà vạt trói lại vẫn còn ửng đỏ hằn lên vệt máu khiến cậu mi tâm nhíu chặt. Cánh cửa mở ra thành  công gây sự chú ý của cậu, sau đó đôi mi liền cụp xuống, cậu quay mặt hướng đi nơi khác khi thấy TaeHyung bước vào.
" Bảo bối, chào buổi sáng". Đặt khay đồ ăn xuống chiếc bàn gần đó, Taehyung đi đến ôn nhu hôn lên trán Jungkook, anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu. "Anh biết em sẽ thức dậy giờ này, nên đã cố ý mang đồ ăn sáng lên cho em, lại đây ăn một chút cháo cho nóng." Taehyung từ lúc bát đầu vẫn luôn một bộ dạng ôn nhu kéo tay Jungkook ra bàn, sau đó lại kéo chiếc ghế cho cậu ngồi rồi đem thìa cháo thổi nguội trước khi đưa đến miệng cậu.
Jungkook nhìn thìa cháo, sau một hồi lại nhìn sang khuôn mặt phấn chấn của Taehyung với biểu cảm mong chờ cậu mở miệng, cuối cùng vẫn là lạnh nhạt quay mặt đi nơi khác.
" Bảo bối, sao vậy? Có phải cháo còn nóng?". Taehyung đem thìa  cháo lên miệng xác nhận lại, sau đó miễn cưỡng cười. "Có phải món này không hợp khẩu vị của em không? Nói xem em muốn ăn gì, anh sẽ lập tức đi làm lại".
Taehyung vội vàng đứng lên mang bát đũa thu lại, sau đó liền bị lời nói của người nhỏ hơn làm cho dừng lại.
" Taehyung! em muốn hai chúng ta tạm thời không ở cạnh nhau... À không... tạm thời không gặp mặt nhau sẽ tốt hơn".
"...".
Một khoảng im lặng bao trùm, Taehyung dường như đang suy nghĩ gì đó, cuối cùng vẫn là đem đồ ăn thu lại, trước khi ra khỏi cửa anh cũng không quên nhắc nhở, "Anh sẽ đem canh gà hầm cho em khi nào xong".
Cạch!
Cánh cửa sau khi Taehuyng rời đi vang lên một tiếng lạnh lẽo, sau đó liền trở về trạng thái im lìm như ban đầu. Jungkook ngồi bên khung cửa sổ, cậu tựa đầu vào tường chăm chú quan sát từng bức ảnh chụp cái thai từng tồn tại trong bụng cậu qua hai hàng nước mắt nhạt nhòa.  Đứa bé vốn dĩ không thể giữ lại khi cậu nghe Sehun nói không tìm thấy tim thai, hơn nữa cũng đã có khối máu đen tụ lại, việc làm tiểu phẫu để lấy cái thai ra cũng đã được lên lịch cẩn thận, Taehyung cũng chỉ là vô tình làm cho đứa bé nhanh hơn vài giờ đồng hồ đem tách ra khỏi cơ thể cậu, mà điều đáng nói chính là, chính bản thân anh cũng chẳng biết gì hết. Rõ ràng anh không có lỗi, mà người hiểu rõ mọi chuyện nhất không phải chính bản thân cậu hay sao? Tại sao luôn cảm thấy anh mới thật sự là người có lỗi?
"Tại sao em lại khóc nữa?". Taehyung không biết đã vào phòng từ lúc nào, trên tay là bát canh gà hầm nóng hổi vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Ánh mắt anh thâm trầm từ phía cửa phòng nhìn đến cậu, anh thở dài đặt bát canh xuống bàn sau đó muốn rời ra ngoài. " Anh sẽ không phiền đến em, cũng sẽ không ở trước mặt làm em khó chịu, chỉ cầu xin em một điều,....đừng rời khỏi anh".
Đó là lời cuối cùng anh nói với cậu trước khi rời khỏi, sau đó suốt một tuần lễ không thấy anh xuất hiện trước mặt cậu nữa. Jungkook vẫn như cũ hằng ngày ngồi bên khung cửa sổ ngắm nhìn những bức ảnh, cậu vẫn nghĩ anh thế nào cũng theo lời cậu ở luôn công ty chỉ để tránh cho cậu bắt gặp.
Ai nói cậu giận anh là sẽ không thèm để ý anh nữa? Người đàn ông lúc nào cũng ở bên chăm sóc cậu nghiễm nhiên một tháng nay không hề xuất hiện trước mặt cậu lấy một lần khiến cậu đâm ra lo lắng. Quả thật anh rất biết nghe lời đi, nói không muốn gặp thì tuyệt nhiên điện thoại cũng không có lấy một cuộc. Jungkook đi lại trong phòng cả trăm vòng, đến khi đi đến hai chân đã mỏi nhừ mới ngồi xuống bên giường. Sau một hồi suy nghĩ cuối cùng cũng đến công ty tìm anh.
Cậu nghỉ đã lâu như vậy, nhưng đến công ty lại không hề bị mấy câu hỏi dư thừa làm cho mệt mỏi, mọi người tất thảy đều biết, vợ của tổng giám đốc trong người không được khoẻ, thường xuyên ốm đau, nên khi xuất hiện ai nấy đều xúm nhau hỏi han nhiệt tình, sau khi nhận được câu trả lời 'không sao' của cậu mới chịu rời đi làm việc của mình.
Đứng trước cánh cửa lừng lững cùng hàng chữ trên tấm biển làm tim Jungkook nhộn nhạo, sau cùng đưa tay lên gõ cửa mà không trực tiếp bước vào. Tiếng gõ cửa vang vọng cả một hành lang dài, chờ một hồi lâu vẫn không có tiếng trả lời, cậu đưa tay vốn định tiếp tục gõ cửa.
"Jungkook, đứng ở đây làm gì?". Giọng nói của EunJi làm dừng lại mọi hành động của Jungkook, cậu xoay người lại nhìn cô, chỉ thấy vẻ mặt cô tràn ngập sự khó hiểu.
"Tôi tới tìm anh Taehyung".
Gương mặt EunJi càng trở nên méo mó, so với cái bị rách lại càng khó coi hơn khiến cậu khó hiểu nhíu lại hàng lông mày thang tú.
"Jungkook, cậu đang đùa phải không?".
"Không có".
Quan sát kĩ biểu tình của Jungkook không có chút nào là muốn đùa cợt, EunJi liền đi đến sờ trán cậu, " Kì thật cũng không có sốt".
 "EunJi, cô làm sao vậy? Taehyung đang ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy một lát". Lời nói vừa nói ra, sắc mặt EunJi lại càng méo xệch, cô không tự chủ đưa tay lên vỗ cái bốp lên trán.

"Jungkook ơi là Jungkook, đừng nói với tôi là cậu không biết chuyện gì nhé".
"Biết chuyện gì?".
"Được rồi, được rồi! Mau lại đây ngồi xuống". Nói đoạn EunJi kéo tay cậu đến bàn làm việc của mình ấn cậu ngồi xuống, sau đó lại khẩn trương ngồi xuống ghế đối diện cậu, đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn cậu muốn khẳng định lại lần nữa.  "Cậu quả thật không biết chuyện gì suốt một tháng nay?"
"EunJi, tôi không có kiên nhẫn, mau nói xem đã có chuyện gì? Taehyung một tháng nay đều không hề xuất hiện trước mặt tôi".
" Jungkook, tôi biết hai người gần đây xảy ra tranh cãi, nhưng cậu đâu cần vô tâm tới mức một tháng nay anh ấy không có ở trong nước mà cậu mảy may không biết gì chứ?". EunJi nghiêm túc nói, đôi mắt đen nhìn xoáy sâu vào mắt cậu, trong giọng nói rõ ràng là trách móc.
" Cô nói, Taehyung... đã xuất ngoại? Một tháng nay?".
" Đúng, công ty bên Mỹ gọi điện về nói cần thêm người điều hành, anh ấy không đề cử ai khác mà đích thân rời đi. Anh ấy không có nói qua sao?".
Jungkook không trả lời, ngay cả sau đó EunJi nói gì cậu đều không còn nghe thấy nữa. Anh ấy rời đi không hề nói qua với cậu một tiếng, ngay cả quần áo cũng không trở về nhà lấy liền lên máy bay. Có phải hay không đều là do cậu quá đáng?
Tự nhốt mình trong phòng suốt hai ngày trời cũng không làm Jungkook cảm thấy dễ chịu, ngược lại còn làm cậu nhớ anh nhiều hơn. Cậu sai rồi, lẽ ra ngay từ đầu không nên giấu anh mọi chuyện, lẽ ra không nên vô cớ trách cứ anh trong khi thừa biết lỗi không phải do anh. Cậu suy nghĩ, vẫn nên chủ động gọi đến công ty tìm anh nói chuyện. Nhất định sẽ nói xin lỗi anh, nhất định sẽ nói rõ với anh mọi chuyện.
Điện thoại để trong văn phòng đổ chuông một hồi lâu cuối cùng cũng có người nghe máy, nhưng lại là giọng nói của người phụ nữ vang lên khiến cậu thất vọng. Cô ấy nói tổng giám đốc đang có cuộc họp, cậu có thể gọi lại sau bữa cơm tối, sau khi anh dùng cơm xong với đối tác.
Kì thật Jungkook cũng không còn kiên nhẫn để đợi chờ thêm giây phút nào nữa, cậu gọi đến cả vài chục cuộc điện thoại vẫn đều là giọng nữ nghe máy, vẫn câu nói quen thuộc mang thêm vài phần khó chịu. "Tổng giám đốc của chúng tôi đang rất bận".
" Được rồi, thật xin lỗi. Có thể nói với anh ấy có Jungkook muốn gặp khi anh ấy xong việc có được không?".
Trả lời cậu là một tiếng dập máy mạnh và âm thanh Tút! kéo dài báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Cậu cúi đầu nhìn cuộc gọi đã kết thúc trên màn hình, ngoài số điện thoại này ra, cậu không còn cách nào để liên lạc với anh nữa, thật chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày tìm anh khó đến như vậy.
Nước mắt vô thức rơi xuống, từng giọt nóng hổi lăn trên gò má xanh xao rồi rớt xuống trên mu bàn tay. Cậu ném điện thoại qua một bên, gương mặt đẫm nước mắt úp vào gối tủi thân khóc lớn.
Cũng không biết qua bao lâu cậu cuối cùng cũng dừng khóc, nhanh chóng đem chiếc điện thoại đang đổ chuông liên hồi ở phía trên giường vội vàng áp lên tai nghe.
" Bảo bối! Là anh đây".
"...".
Truyền đến bên tai là một khoảng im lặng kéo dài khoảng một phút, đến cuối cùng vẫn là Taehyung thở dài trực tiếp ngắt điện thoại, có lẽ Jungkook vẫn chưa muốn nói chuyện với anh.
Lần thứ hai điện thoại đổ chuông là của Taehyung, không kịp nhìn dãy số hiện trên màn hình, anh liền nghe máy, mà từ đầu dây bên kia ngoài tiếng khóc thút thít ra, anh hoàn toàn không nghe được gì nữa. Trong tim cứ như bị ai đó cấu xé đau đớn bứt rứt, anh không tự chủ được liền kích động.
" Bảo bối, tại sao lại khóc? Là ai khi dễ em, anh nhất định sẽ giúp em đòi lại công bằng". Giọng nói của Taehyung khẩn trương mà chắc nịch khẳng định nếu có kẻ nào khi dễ cậu, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ đó.
Trong giây phút được nghe giọng nói của anh, bao nhiêu chuyện định nói ra cùng anh lại bay đi hết, chỉ còn lại tiếng khóc nấc lên ở đầu dây bên kia khiến anh càng lo lắng. " Bảo bối, em bị đau ở đâu? Anh sẽ gọi bác sĩ cho em".
" Hyungie!". Jungkook bật thốt lên một tiếng, đầu dây bên kia liền im bặt, cậu không biết Taehyung có còn đang nghe máy hay không, nhưng cậu nhất định phải nói, nếu không nói, sợ rằng sẽ không còn cơ hội. "Em nhớ anh".
End 05