Đọc Truyện theo thể loại
Tỉnh dậy trong một không gian yên tĩnh, Jungkook dùng đôi mắt ngái ngủ của mình nhìn mọi thứ xung quanh.
Vẫn là căn phòng với mọi vật dụng được kết hợp hai màu xanh - trắng.
Vẫn là chiếc giường sắt chẳng thể phát ra tiếng kẽo kẹt mỗi khi cậu cử động.
Và, vẫn là cái mùi thuốc khử trùng nồng nặc cùng chiếc kim sắc nhọn ghim sâu vào da thịt để đưa thứ nước biển lạnh lẽo vào cơ thể gầy yếu của cậu, Jeon Jungkook quả thật từ lâu đã không phải nằm viện. Là nhờ có sự chăm sóc chu đáo của anh sao? Kim Taehyung.
Khó khăn ngồi dậy để cảm thấy thoải mái hơn, Jungkook ngay sau đó liền cảm nhận được bàn tay mình đang được nắm lại thật chặt. Và cậu biết người đó là ai.
Mái tóc màu nâu hơi rối, hàng lông mày thẳng tắp nhíu lại bởi giấc ngủ không mấy được thoải mái, đôi mắt hẹp dài luôn nhìn cậu chứa đầy yêu thương hiện tại khép lại thật chặt, sống mũi cao thẳng với đôi hơi mím lại.
Taehyung, phải anh đã đây cả đêm?
Khóe mắt giật giật rồi Taehyung cuối cùng cũng tỉnh giấc, bốn mắt nhìn nhau vốn chỉ có hình bóng một người phản chiếu, Jungkook nhẹ rụt tay vào trong chăn rồi xoay mặt đi hướng khác.
" Em sao lại khóc?".
Ôn nhu gạt đi giọt nước đọng trên khóe mắt người nhỏ hơn, Taehyung ngồi hẳn lên mép giường nhẹ lau đi dòng nước ướt át trên gương mặt thanh tú. Anh không biết cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anh đã rất nổi giận khi biết cậu ở sau lưng anh có người đàn ông khác, nhưng tại sao chứ? Khi biết cậu phải nhập viện thì đã quên hết sạch mọi thứ giống như chưa từng có cuộc cãi vã nào vậy, và anh đã không biết sự thật đằng sau nó.
" Em hiện tại muốn về nhà". Nhàn nhạt nói với Taehyung, Jungkook ngay sau đó liền được anh đáp ứng.
......
Bữa cơm chiều với thật nhiều món ăn mà Jungkook thích, ngay cả sở thích uống nước ngọt trong bữa ăn của cậu hôm nay cũng được Taehyung chấp thuận. Lại nói đã bao lâu rồi cậu không được ngồi cùng anh ăn một bữa cơm trọn vẹn?
Hôm nay mọi thứ đều được như cậu thèm muốn, nhưng là thức ăn vào miệng liền trở nên khô khốc, nước ngọt cũng đã trở nên đắng ngắt thật khó uống. Và, người đàn ông trước mặt tuy rằng vẫn mỉm cười gắp từng chút thức ăn bỏ vào bát cậu, từng cử chỉ, hành động đều thật dịu dàng mang theo sự nuông chiều, nhưng sao cậu lại cảm thấy xa lạ quá, mọi thứ anh làm cậu đều cảm thấy khó chịu.
Đặt đôi đũa đang cầm trên tay xuống bàn khi Taehyung vừa gắp thức ăn bỏ vào bát mình, Jungkook đẩy chiếc ghế lùi lại rồi đứng dậy. " Em no rồi".
Bước từng bước lạnh lùng lên cầu thang, Jungkook chẳng thể thấy được sự ôn nhu trên gương mặt Taehyung dần thay đổi, anh đặt đũa xuống bàn, bàn tay đặt trên đùi cũng vô thức nắm chặt lại khiến mạch máu nổi lên chằng chịt.
Em đã không còn yêu anh nữa sao?
......
" Sehun, là em...".
" ... ".
Jungkook ngồi bên mép giường hướng gương mặt tái nhợt ra ban công nghe điện thoại. Không biết ở đầu dây bên kia nói những gì, chỉ biết sau đó cậu thở dài tiếp tục nói. " Em xin lỗi, hôm nay không thể đến, em có một chút chuyện".
" ...".
" Em cũng có chuyện muốn nói với anh nữa, chúng ta hẹn gặp trong công viên gần nhà em, được chứ?".
" ...".
" Đồng ý, vậy một tiếng nữa gặp".
Lặng lẽ cúp máy trong tiếng thở dài, Jungkook sau khi đặt máy lên bàn liền lấy từ trong tủ ra một thùng đựng hành lí nhỏ rồi sắp xếp cho mình vài bộ quần áo.
Từ trên giường chiếc vali bị giật rơi xuống đất một cách thô bạo khiến quần áo rơi tung tóe trên sàn nhà, kèm theo đó là tiếng nói trong cơn giận dữ của Taehyung khiến Jungkook bị giật mình.
" Em định đi theo anh ta?".
Không lấy làm sợ hãi, Jungkook cúi xuống thu dọn lại đồ đạc, cậu cũng không hề muốn trả lời câu hỏi của Taehyung, dáng vẻ vô cùng an nhàn kiên trì sắp xếp lại đồ đạc mới vừa bị anh ném đi.
Chiếc vali lại một lần nữa bị một lực thô bạo đá văng ra phía cửa, Taehyung không cần dùng nhiều lực có thể đem Jungkook nhấc bổng ném lên trên giường. Ngay sau đó cậu chỉ còn cảm nhận được một lực nặng đè ngay trên bụng khiến cậu không thể ngồi dậy.
" Taehyung, anh tính làm gì vậy?". Với sức lực yếu ớt đẩy Taehyung ra khỏi người, Jungkook thật khó có thể hiểu được cảm giác của anh lúc này.
Cổ tay truyền đến cơn đau nhức tê tái, Jungkook bị Taehyung ấn nằm lại giường, hai tay cậu bị anh siết chặt cố định phía trên đầu làm cho không thể cử động, ánh sáng trên chiếc đèn trùm cũng bị  thân hình to lớn che đi mất, đôi môi đỏ mọng còn đang muốn nói điều gì lại bị Taehyung ngậm lấy mạnh bạo mút đến sưng tấy, chiếc lưỡi tinh quái lợi dụng cậu còn đang mở miệng cố gắng hít lấy không khí mà xâm nhập vào bên trong khuấy đảo đến điên cuồng. Sự thôi thúc mãnh liệt khiến Taehyung không thể dừng lại, anh như con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày mà mất đi lý trí đem Jungkook đè dưới thân mà không ngừng cắn lên cần cổ trắng ngần tạo thành những dấu răng tím đỏ.
Xoạc!
Chát!
Khi chiếc áo sơ mi mỏng trên người bị Taehyung mạnh bạo xé ra cũng là lúc trên má trái anh xuất hiện dấu tay đỏ lựng cùng cảm giác đau rát đến tê tái vào tận trong tim. Cậu không muốn đánh anh, nhưng mới vừa trải qua tiểu phẫu, nếu bây giờ Taehyung chạm tới, ngay lập tức sẽ chảy máu, anh là người thông minh, đương nhiên sẽ không thể đánh lừa anh được nữa.
Dừng lại mọi động tác của mình, toàn thân Taehyung dường như bất động, nửa khuôn mặt bị giấu trong bóng tối khiến Jungkook không thể nhìn ra sự khác thường, cậu nhanh chóng chống tay ngồi dậy, vẫn là tư thế ở dưới thân anh đưa bàn tay thon gầy lên chạm vào vị trí đỏ lựng trên gương mặt tuấn mỹ của anh. " Em ... xin lỗi! C-có đau không?".
Gương mặt Taehyung nhẹ quay đi khuất sâu hơn vào trong bóng tối không cho Jungkook chạm vào, anh dường như đã rất kìm nén bởi trên trán đã nổi lên những đường gân xanh như muốn vỡ tung ra.
Em cớ làm sao thể nhanh như vậy liền muốn tuyệt tình?
Một tiếng cười nhỏ thoát ra từ miệng Taehyung, sau đó liền biến đổi lớn tiếng dần giống như anh đang cười chính mình vậy. Taehyung thôi chống tay hai bên cậu nữa, anh ngồi dậy, toàn thân Jungkook trong giây lát cũng cảm thấy nhẹ nhõm bởi không còn sức nặng của anh đè trên người mình nữa, cậu khó hiểu bởi hành động của anh.
" Taehyung?".
" Vui chứ? Khi em biến tôi thành con rối mặc cho em có trêu đùa đến mức nào cũng phải vui vẻ thuận theo?".
" Tôi dường như đã yêu em nhiều đến mức quên đi chính bản thân mình là ai, tôi là kẻ ngu điên cuồng vùng vẫy trong mớ tình cảm  nhạt nhẽo mà em ném cho tôi, tôi thật ngu ngốc đúng không?".
"...".
" Khi luôn cho rằng em từ lâu đã là của tôi?".
" K-Không, không phải như vậy ... ".
Một lần lại một lần nữa Taehyung cúi xuống ghé sát mặt lại đối diện với Jungkook khiến câu nói của cậu bị cắt ngang, anh mỉm cười, cái điệu cười khinh khỉnh chưa từng có lấy một

«  Quyển 3 - 01

3 - 03 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm