Đọc Truyện theo thể loại

Thời tiết mấy ngày nay ngày càng xấu đi khi nhiệt độ giảm xuống chỉ còn âm bảy độ và Jungkook thì đang đứng ngồi không yên bởi bị lạnh bên đống đồ trang trí cho bữa tiệc. Hai bàn tay liên tục cọ xát vào nhau tạo hơi ấm trong khi cánh mũi của cậu đã sớm đỏ ửng lên, cậu nghiêng người ngó về phía xa, vẫn chưa có dấu hiệu gì của Sehun, nếu anh không nhanh lên, cậu chắc chắn sẽ bị muộn mất.
Một chiếc khăn được quàng lên cổ, Jungkook có thể cảm nhận được hơi ấm chủ nhân của chiếc khăn còn vương lại, mùi hương quen thuộc, cậu mở to đôi mắt nhìn người đàn ông đang giúp mình giữ ấm đôi tay.
Huơ! Huơ!
Taehyung đem bàn tay ấm áp của mình bao trọn lấy đôi tay đã lạnh cóng của Jungkook rồi đưa lên miệng thổi hơi ấm vào tay cậu. " Cho dù có phải chờ đợi một ai đó thì cũng phải tự biết giữ ấm cho bản thân mình, mau đi thôi". Mặc kệ cậu có tiếp nhận anh hay không, Taehyung sau khi giúp Jungkook giữ ấm liền cúi xuống ôm thùng đồ của cậu đem ra xe .
" Không cần, tôi có người tới đưa đi rồi". Giữ lấy chiếc thùng trên tay Taehyung, Jungkook không dám đối diện anh mà cúi xuống đăm đăm nhìn vào thùng giấy trên tay hai người.
" Bây giờ đang là giờ hành chính, và không phải lúc dành cho mấy người yêu đương đâu, mau lên xe nếu không muốn bị đuổi việc". Giật lại thùng đồ trên tay Jungkook, Taehyung đem thẳng ra xe cho vào ghế sau, anh mở cửa hướng về phía Jungkook ý muốn cậu ngồi vào. Điện thoại trong túi vang lên, Jungkook nhìn vào dãy số trên màn hình chần chừ chưa có ý định muốn nghe máy, cậu là vì không muốn ở trước mặt Taehyung mà nghe điện thoại của người đàn ông khác.
" Cứ nghe đi ". Dường như đọc được suy nghĩ trong đầu Jungkook, Taehyung vòng qua đầu xe bên kia rồi ngồi vào vị trí của mình, cũng làm ra vẻ như không quan tâm đến người gọi cậu là ai nữa.
" Alo!".
" Anh xin lỗi, xe của anh bị hỏng ngang đường rồi nên không thể đến đón em đúng giờ được". Sehun nói bên đầu dây bên kia và Taehyung có thể loáng thoáng nghe được nội dung hai người nói chuyện là gì.
" Không sao, vậy gặp anh ở Busan ".
" Được, dù sao vẫn xin lỗi em vì thất hẹn". Jungkook không trả lời nữa, cậu ngồi vào trong xe đóng cửa lại, vừa định tắt máy lại nghe tiếng Sehun gọi tên mình ở đầu dây bên kia.
" Jungkook! ".
" Vâng?".
" Anh chỉ muốn nói là anh yêu em thôi ". Khẽ liếc mắt bối rối nhìn Taehyung qua chiếc gương nhỏ phía trước mặt, Jungkook không chắc rằng anh đã nghe thấy hay chưa, đôi tai cậu nhanh chóng nóng bừng lên đỏ lựng.
" V-vâng, em phải đi rồi". Jungkook nhanh chóng tắt máy, cậu cúi đầu nhìn xuống đôi chân của mình, một chút cũng không dám ngẩng lên nhìn Taehyung.
" Chúng ta đi được chứ?". Taehyung khẽ chớp mắt nhìn Jungkook vờ như không nghe thấy cuộc đối thoại của cậu và Sehun vừa rồi, anh thong thả cài dây an toàn rồi cho xe chuyển bánh.
" Anh vẫn còn có ý định theo đuổi cậu ấy chứ?". Từ sau chiếc xe Ford bảy chỗ màu đen đỗ trong bãi xe, Baekhyun chậm rãi bước ra nhàn nhạt nhìn theo bóng Jungkook qua ô cửa kính, cậu hướng về phía người đàn ông trước mặt nói.
Sehun giữ một chút im lặng, anh thất thần nhìn về hướng chiếc xe vừa đưa Jungkook đi khỏi, anh mím môi, lồng ngực co bóp dữ dội.
" Chẳng qua chỉ là giúp đỡ giữa đồng nghiệp, hai người họ đã li hôn rồi đấy thôi".
" Nhưng anh không thấy giữa họ vẫn còn sợi dây ràng buộc sao?".
" Jungkook giờ đây đã đồng ý qua lại với tôi, sớm thôi tôi sẽ cầu hôn em ấy, cho nên việc quên đi Taehyung chỉ là điều sớm hay muộn. Dù sao vẫn cảm ơn cậu." .
.....
Tám giờ, hàng khách mời đứng thành hàng dài trước cửa lớn với những bộ trang phục vô cùng quý phái, Jungkook mỉm cười thật tươi rồi cúi chào mỗi khi có người đi đến đưa thiếp mời cho mình. Cậu đưa mắt nhìn một lượt thành quả của cả tháng nay vất vả tạo ra, trong lòng không khỏi cảm thấy tự hào. Ai nói cậu không thể phụ trách một việc lớn như thế này cơ chứ?
" Jungkook! ". Vừa nghe tiếng người gọi mình Jungkook liền quay đầu tìm kiếm, cậu có hơi giật mình bởi Sehun đang đi cùng người phụ nữ thật đẹp bên cạnh, có lẽ là mẹ anh ấy. Hơi mỉm cười, cậu giao lại vị trí cho những người còn lại rồi trực tiếp đi đến trước mặt hai người.
" Mẹ, đây là Jungkook - người mà con hay kể với mẹ, chúng con đang hẹn hò".
" Jungkook, đây là mẹ anh". Sehun nhanh miệng giới thiệu, anh muốn cho mẹ thấy được người mà anh muốn kết sau này.
" Chào phu nhân, tôi là Jeon Jungkook - phụ trách bữa tiệc ngày hôm nay". Jungkook lễ phép cúi đầu, cậu cũng không biết nên nói thêm gì nữa mà chỉ biết cười cho qua chuyện. Cậu biết chắc chắn hôm nay sẽ gặp mẹ anh nhưng không ngờ tới Sehun sẽ giới thiệu với mẹ anh rằng hai người đang hẹn hò.
" Đừng gọi ta như vậy, mau gọi mẹ đi là vừa". Người phụ nữa trung niên mỉm cười hiền hậu, bà đưa bàn tay lên nựng má Jungkook cưng chiều. Cậu trong mắt bà, hoàn toàn vừa lòng. Nhận thấy cử chỉ ngượng ngùng của cậu lại thêm một chút tác động từ cậu quý tử của mình, bà vỗ vỗ nhẹ lên vai cậu rồi cũng rời đi mặc dù rất muốn nán lại nói với cậu thêm nữa. " Ta phải đi tiếp khách rồi, hai đứa nói chuyện đi nhé".
" Vâng ". Jungkook cúi đầu một lần nữa chào bà rồi cũng tiếp tục công việc của mình mặc cho Sehun khàn tiếng nài nỉ cậu ở lại thêm một chút nữa.
" Tổng giám đốc Kim, thật vinh hạnh khi cậu chịu tham dự bữa tiệc ở đây ngày hôm nay". Người phụ nữ trung niên vui vẻ đi đến chỗ Taehyung, bà đưa một ly rượu đỏ trên tay cho anh với tâm trạng vô cùng cao hứng.
" Thật ngại quá, tôi mới là người phải cảm thấy vinh hạnh khi được Oh phu nhân nhớ đến và mời tham dự bữa tiệc này". Taehyung cử chỉ lịch thiệp khẽ nghiêng người chạm li rượu trên tay với bà, đôi môi mềm đặt lên miệng li, anh nhấp một ngụm nhỏ thứ chất lỏng màu đỏ trong ly rồi lại mỉm cười với bà.
" Tổng giám đốc Kim!" Nghe tiếng phu nhân Oh nhỏ giọng gọi mình, nhìn bà giống như có gì đó muốn nói nhỏ với mình Taehyung liền hiểu ý ghé xuống thấp.
" Cậu có thấy cậu bé đằng kia không?". Người phụ nữ hất hàm hướng về phía Jungkook đang bận rộn tiếp khách phía ngoài cửa ra vào mà nói với Taehyung, theo ánh nhìn của bà anh cùng nhìn theo, trong lòng chợt cứng nhắc khi bà nhắc đến cậu.
" Là Jungkook!".
" Cậu ấy đã làm điều gì không vừa ý phu nhân sao?".
" Không phải, tôi chỉ muốn biết cậu ấy là người như thế nào thôi, nếu tổng giám đốc Kim biết gì đó có thể hay không nói cho tôi biết".
Taehyung nhìn về phía Jungkook, mi tâm hơi nhíu lại khó chịu khi thấy cậu vui vẻ trò chuyện cùng người đàn ông trước mặt, họ vô tư cười đùa rồi lại cùng thì thầm to nhỏ khiến cậu cứ cười liên tục, anh không muốn cậu cười như vậy với bất kì ai cả, vì nó chỉ có thể dành cho riêng anh thôi.
" À...cậu ấy, ở công ty là một nhân viên khá xuất sắc, có thể hoàn thành rất tốt các việc được giao, luôn có trách nhiệm tới cùng. Cũng khá gần gũi với mọi người nên rất được nhiều người yêu quý".
Người phụ nữ chăm chú nhìn Jungkook, trên môi hiện rõ nụ cười hiền, bà vẫn không nhìn Taehyung mà tiếp tục hỏi bóng gió. " Không biết là gia đình cậu ấy làm gì?".
" Cậu ấy không có gia đình".
" Ôi, thật sao?". Rời tầm mắt khỏi Jungkook, người phụ nữ nhìn Taehyung sửng sốt.
" Họ đều đã qua

«  2 - 62

2 - 64 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm