Đọc Truyện theo thể loại
Cuộc họp diễn ra lúc 9 giờ và Jungkook thì vẫn còn đang chật vật cùng bài báo cáo và các vật mẫu hỗn độn, đã dự là hôm nay sẽ xong xuôi mà lại bị phá hỏng bởi tên Taehyung đáng ghét. Cửa phòng họp mở ra, các giám đốc - phó giám đốc cùng trưởng phòng nhân sự đi vào, Jungkook hít một hơi thật sâu rồi cũng hòa vào dòng người tiến vào vị trí ngồi của mình. Cuộc họp kết thúc bằng bài báo cáo tháng và kế hoạch làm quảng cáo cho sản phẩm nước hoa mới do chính cậu tìm ra công thức, đã mất công chuẩn bị cả tháng trời cùng với ý tưởng quảng cáo mà đối với cậu quá tuyệt vời thì ngay đến phút cuối lại bị Taehyung lạnh lùng phủi đi.
" Nhưng tại sao chứ?". Jungkook vừa ngạc nhiên vừa thất vọng trước bao nhiêu con mắt đang nhìn mình. Cậu buông thõng tập tài liệu trên tay nhìn Taehyung chờ đợi câu trả lời.
" Thứ nhất, cậu chưa tìm ra người mẫu quảng cáo ".
"...".
" Thứ hai, cho dù có tìm ra được người mẫu thì cậu có dám chắc chắn rằng họ sẽ đồng ý nude với số tiền thù lao ít ỏi như vậy không?". Chậm rãi trả lời, Taehyung đứng dậy đi vòng xuống vị trí của Jungkook, hai tay anh vịn trên thành ghế, đôi mắt màu trà sâu thẳm nhìn cậu. " Cậu có tính trước, nếu bỏ ra một số tiền không phải nhỏ để trả cho người mẫu trong khi giá sản phẩm không thể nâng lên cao, công ty sẽ bị tổn thất rất nặng nề không? Như vậy ai sẽ là người chịu?".Bên lông mày của Taehyung nhếch lên ý khiêu khích, anh thật sự nghiêm túc đặt vấn đề, dáng người cao thẳng nhìn xuống người nhỏ hơn. " Cậu có đảm bảo mình sẽ chịu trách nhiệm nếu công ty thua lỗ không? ".
Về việc này Taehyung nói đúng, nếu lần này không thành công, công ty chắc chắn sẽ mất một khoản tiền không nhỏ, cậu hoàn toàn không đủ khả năng chịu trách nhiệm, cậu đã không suy nghĩ đến việc này.
" T-tôi...".
" Hủy tất cả đi, cuộc họp kết thúc ở đây thôi". Cắt ngang lời Jungkook, Taehyung tiến về vị trí của mình, anh thu gom đồ trên bàn, cũng không nhìn lên cậu một lần.
" Tổng giám đốc, không thể nói hủy là hủy một cách dễ dàng như vậy được, tôi đã mất rất nhiều thời gian để tìm ra công thức". Đôi mắt đỏ lên trực khóc, Jungkook nắm chặt hai tay song song với đường chỉ quần, cậu can đảm nói lớn. Tất cả mọi hoạt động của mọi người có mặt trong phòng đều dừng lại, có người ra đến cửa rồi vẫn bị câu nói của cậu kéo cho quay trở về ghế ngồi, Taehyung cũng theo đó mà dừng lại động tác của mình. Bảo bối, em đừngkhóc , nếu không anh sẽ rất đau lòng.
" Được, Jungkook, chiều mai sẽ bắt đầu làm quảng cáo, nếu đến lúc đó cậu không thể tìm được người mẫu hợp lí, tất cả sẽ tiêu tan". Thời gian gấp như vậy, Taehyung tin rằng Jungkook không thể tìm được người mẫu vừa ý, không phải anh muốn phá hoại công sức của cậu, chỉ là bản thân cậu là người làm ra mà không thể chắc chắn thành công, hậu quả cậu sẽ phải gánh chịu, không phải anh không muốn giúp, mà là cậu sẽ hiển nhiên không chấp nhận sự giúp đỡ từ anh chỉ bởi vì cậu luôn ngang bướng như thế.
" Tôi nhất định sẽ thành công". Chắc như đinh đóng cột nói với theo bóng Taehyung khuất sau cánh cửa, Jungkook ngay lập tức ngồi xuống ghế thở dài, cậu chết chắc rồi, đâu phải muốn tìm người mẫu chịu nude là có thể tìm chứ?
Bíp!
Đang bận rộn với những xấp giấy ghi chi chít số điện thoại và cả địa chỉ của mấy người mẫu có khả năng mà cậu đã mất công tìm kiếm cả ngày hôm nay thì đột nhiên có tin nhắn đến. Là số lạ.
" Này, Người đẹp!"
" ??? ". Thật sự là cậu chẳng thể nhớ nổi ai đâu, trả lời như vậy là lịch sự lắm rồi.
"Đừng nói em đã quên tôi rồi nhé!".
Nhận được tin nhắn, Jungkook vội lục lại trí nhớ của mình và sực nhớ ra cậu đã quên mất vị khách hàng quan trọng đêm qua gọi điện cho mình.
" Vâng, tôi nhớ ra anh rồi, nhưng có chuyện gì vậy? ".
" Jungkook, bây giờ tôi gặp em có được không?".
" Nhưng tôi đang có việc phải làm rồi".
" Sẽ nhanh thôi".
" Hmm!!!!! ".
" Thôi nào, tôi đã đi từ Busan đến đây chỉ để được nhìn thấy em thôi đấy, em chắc chắn cũng không muốn tôi phải quay về như vậy đâu, đúng không?".
" Thôi được rồi, chỉ một lúc thôi nhé, vì tôi đang có việc quan trọng cần giải quyết ".
" Ok, nói cho tôi biết địa chỉ và tôi sẽ đến đó ngay lập tức".
Jungkook đi vào một tiệm bánh ngọt nhỏ, nơi mà người khách hàng kia đã chọn địa điểm, cửa hàng có hơi nhỏ nhưng lại được trang trí tỉ mỉ với những chiếc đèn led đa sắc màu được gắn trên tường, nơi đây khá nổi tiếng trong khu vực bởi các cặp tình nhân thường chọn nơi này làm địa điểm lui tới, vì nơi này có không gian yên tĩnh vô cùng lãng mạn.
Cậu đứng ở cửa nhìn khắp xung quanh một lượt, hôm nay không phải cuối tuần nên cửa hàng khá vắng vẻ, cậu rất nhanh có thể thấy được phía trong góc nơi gần cửa kính nhìn ra ngoài đường, một người đàn ông chạc 27 - 28 tuổi đang ngồi ung dung nhấp một ngụm capuchino nóng hổi, dáng người cao thanh mảnh với mái tóc vàng xoăn dày dưới ánh đèn càng trở nên óng ánh, đôi mắt to màu xanh nước biển đang chăm chú nhìn ra bên ngoài nơi đám trẻ con nô đùa một cách thích thú, sống mũi cao thẳng tắp khiến người khác dễ dàng nhìn lầm anh có lẽ là con lai và đôi môi mỏng khẽ cong lên khi nhìn thấy cậu đi đến.
" Xin lỗi, tại tôi đi bộ tới".
" Không sao". Mỉm cười rạng rỡ khi Jungkook đã đi đến trước mặt, người đàn ông đưa tay ý mời cậu ngồi xuống vô cùng dịu dàng.
" Anh đợi lâu chưa?".
" Tôi chỉ vừa mới đến thôi. Em có muốn uống chút gì không?". Hai tay chống trước cằm nhìn người nhỏ hơn trước mặt, không hề cảm thấy ngại ngùng khi đối diện với anh, cậu bé chỉ thích thú nhìn vào chiếc bánh ngọt trước mặt mà đưa tay nhặt lên quả cherry đỏ mọng cho vào miệng.
" Mặt tôi bị dính gì sao?". Đưa tay lên quẹt ngang quẹt dọc gương mặt, Jungkook lấy làm lạ lùng bởi ánh nhìn của người đàn ông trước mặt.
Phì cười trước hành động của cậu, người đàn ông thôi không chống tay nữa mà đem con dao nhỏ giúp cậu cắt chiếc bánh ngọt. " Không, chỉ là em rất đẹp"
Hai má trở nên đỏ ửng bởi câu nói từ người lạ, cậu và anh ta chỉ vừa mới biết nhau qua duy nhất một lần gặp mặt tại khu nghỉ dưỡng ở Busan và anh ta là một khách hàng cực khó tính, vậy mà giờ đây lại có thể ngồi đây ôn nhu mà nói với cậu câu nói làm chết đứng con tim người khác như vậy được, nếu không phải trái tim cậu quá nhỏ bé chỉ có thể chứa đựng hình ảnh của Taehyung thì có lẽ cậu đã đổ người đàn ông đang ngồi trước mặt mình rồi, một người đàn ông hoàn hảo.
" Bây giờ thì nói xem, em đang có khúc mắc gì cần giải quyết nào? Biết đâu tôi lại có thể giúp được em".
Nắm bàn tay nhỏ bé của Jungkook nằm gọn lỏn trong tay mình, anh có thể cảm nhận được cái lạnh buốt từ các ngón tay cậu truyền đến, chắc chắn cậu đang rất lạnh.
Rút lại cánh tay ra khỏi, Jungkook ngượng ngùng cúi đầu xuống, cậu nhanh chóng phá tan bầu không khí muốn bóp chết cậu này. " Tôi có một dự án làm quảng cáo và bây giờ chỉ còn thiếu người mẫu, anh biết đấy, vì là dành cho giới nam - những người như tôi cho nên tìm người mẫu quả thật khá khó khăn".
" Ồ vậy sao?".
" Và nếu

«  2 - 55

2 - 57 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm