Đọc Truyện theo thể loại
Trong khi Jungkook đang ngồi gặm nhấm cục tức một mình trong góc phòng thì mọi người lại vô cùng hào hứng bàn tán lập kế hoạch cho chuyến đi du lịch năm ngày sắp tới. Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, nhưng còn thiếu một điều.... Cả phòng chợt im lặng đổ dồn mọi con mắt nhìn về phía Jungkook, cậu là người hoàn thành rất xuất sắc buổi gặp đối tác, điều này khiến tổng giám đốc khó tính của họ vô cùng hài lòng, và đương nhiên việc mời tổng giám đốc cùng đi du lịch nên nhường cho Jungkook thì hơn.
" Mọi...mọi người...sao lại nhìn em như vậy?". Bởi vì đang mải nghĩ đến chuyện của Taehyung nên Jungkook không hề chú ý tới câu chuyện mọi người đang nói, cậu giật mình cứ nghĩ vừa rồi mình nói to quá khiến mọi người nghe thấy.
" Jungkookie, có việc cho cậu làm rồi đây". Một bà chị khá lớn tuổi trong phòng đi đến ngồi cạnh Jungkook.
" Việc...việc gì ạ?".
Ngay sau khi Jungkook mở lời thì phần lớn mọi người đều tiến về phía cậu tranh nhau nói, số nhiều là chị em phụ nữ còn trẻ và chưa có gia đình, họ muốn nhân cơ hội được gặp gỡ vị tổng giám đốc lạnh lùng mà đẹp trai của họ bởi cả năm may ra chỉ thấy mặt anh vài lần.
Phù!
Jungkook thở dài đứng trước cửa phòng làm việc của Taehyung, Sau mlọt ngày trời nghe các tiền bối giảng giải, bày cách cho cậu làm thế nào rủ rê, quyến rũ tổng giám đốc thành công thì cậu cuối cùng cũng thoát.
" Ai cần các chị dạy chứ, còn dọa sẽ bắt nạt Jungkook này nữa, mời tổng giám đốc cùng đi? Quá đơn giản đối với Jeon Jungkook này". Tự lẩm bẩm một mình trước cửa, đột nhiên cánh cửa mở ra và, ...trước mắt cậu là một cậu con trai với nước da trắng xanh xao và đôi môi hồng nhạt. Hmmm...Chắc là trợ lí mới của Taehyung, có vẻ cậu ta đang bệnh, anh ấy chẳng bao giờ chịu để ý đến sức khỏe của người khác. Nhưng sao trông cậu ta quen quá. Jungkook đứng bần thần suy nghĩ, cũng không để ý bản thân đang cản đường ra của người khác.
" Cậu muốn gặp tổng giám đốc sao?". Baekhyun đột ngột lên tiếng kéo Jungkook trở lại với hiện tại.
" À...vâng ".
Khẽ chau mày nhìn một lượt từ chân lên đến đầu Jungkook, đôi mắt Baekhyun dừng lại ở tấm thẻ nhân viện treo trên ngực cậu.
" Cậu ở phòng nào? gặp tổng giám đốc làm gì vậy?".
" Tôi là Jeon Jungkook ở bên phòng kế hoạch, tôi qua chuyển lời cho tổng giám đốc giúp giám đốc Park".
" Ồ, phiền cậu đợi một lát". Trong đáy mắt Baekhyun bỗng giấy lên một tia tức giận, cậu quay ngược vào trong rồi đóng cánh cửa trước mắt Jungkook lại.
" Baekhyun, có chuyện gì vậy?". Taehyung vẫn đang chăm chú xem nốt tập tài liệu, thấy Baekhyun quay lại liền hỏi.
" Có cậu Jeon Jungkook bên phòng kế hoạch muốn gặp, nói là muốn chuyển lời giúp giám đốc Park".
" Để cậu ấy vào".
" Vâng".
Cạch!
Cánh cửa thứ n lần được mở ra rồi lại đóng lại, thấy Jungkook đã vào phòng, Taehyung cũng dừng mọi công việc đang làm dở lại, ánh mắt vô cùng cưng chiều nhìn cậu.
" Bảo bối, sang để giết anh à?".
Jungkook không trả lời, cậu trề môi đi đến bên bàn làm việc của anh. " Em vừa mới bị trợ lí của anh cản ở ngoài cửa đấy".
" Rồi sao? Đấy là việc của người ta mà". Taehyung ngước mắt nhìn theo từng bước chân của Jungkook cho đến khi cậu tiến đến đứng trước mặt, bàn tay anh to lớn nắm lấy eo kéo cậu ngồi xuống lòng mình.
" Em chỉ nói vậy thôi chứ sao trăng gì".
Chụt!
Taehyung nhìn Jungkook giận dỗi tự dưng lại thấy cậu đáng yêu lạ thường. Anh hôn lên má cậu dỗ dành. " Vậy Jungkookie của anh muốn gì?".
" Anh sẽ cho em thứ em muốn sao?". Jungkook như vồ được vàng, đôi mắt sáng rỡ quay lại nhìn Taehyung.
" Chỉ cần trong khả năng của anh".Taehyung đương nhiên sẽ đáp ứng mọi điều cậu muốn, anh mỉm cười gật đầu.
" Em muốn sang tuần anh đi du lịch cùng mọi người". Không chần chừ, Jungkook vào thẳng vấn đề.
" Nhưng anh rất bận ".
" Vậy thôi ". Jungkook vừa nghe câu trả lời của Taehyung liền giận dỗi.
" Nếu em chịu mè nheo, nhõng nhẽo một lúc anh sẽ suy nghĩ lại đấy."
"...". Im lặng, Jungkook đột ngột quay lại nhìn Taehyung với đôi mắt không thể gian hơn được nữa, đôi môi đỏ mọng khẽ chu lên bày trò. " Đi mà...năn nỉ anh mà, đi với em đi mà, ....anh yêu".
Phụt!
Taehyung không thể nhịn được cười khi nhìn biểu cảm của Jungkook lúc này liền bật cười. " Để anh xem xét lại đã ".
" Đồ xấu xa, sao lại lừa gạt em chứ". Biết mình đã bị Taehyung đem ra làm trò cười, Jungkook khẽ đánh anh.
Taehyung nắm lấy bàn tay đang đấm anh của Jungkook, khẽ đặt lên tay cậu một cái thơm nhẹ, anh nhìn cậu, đôi mắt màu trà cuốn hút.
" Taehyung ". Trước khi đôi môi bị đôi môi của người lớn hơn khóa lại, Jungkook chỉ kịp gọi tên anh, bàn tay nhỏ bé khẽ vòng qua gáy ôm lấy cổ anh, bàn tay to lớn của Taehyung cũng dần siết lại trên vòng eo của cậu, mất một lúc sau, khi phát hiện phần nào đó trên cơ thể Taehyung đã tỉnh dậy, Jungkook lúc này mới đẩy anh ra vội đứng lên.
" E-Em phải về rồi". Jungkook vừa định bỏ đi liền bị Taehyung kéo cậu quay trở lại, thân hình to lớn khóa cậu lại giữa bàn làm việc và anh.
" Em định bỏ chạy sao?". Gương mặt Taehyung ghé sát lại gần, anh khẽ cắn cắn lên tai Jungkook.
" Em...em...em phải về mà ". Jungkook đặt tay trên ngực Taehyung khẽ đẩy anh ra. Động tác dừng lại, Taehyung lại một lần nữa nhìn cậu đe dọa.
" Nếu bây giờ em không đồng ý, anh sẽ gọi Eunji vào giúp anh". Dừng lại một chút để quan sát biểu cảm trên gương mặt Jungkook, biết cậu đã bị lung lay, Taehyung tiếp tục.
" Em biết là Eunji rất thích anh mà, anh lại là vua lăng nhăng nữa, nếu bây giờ em rời đi, đồng nghĩa với việc em đồng ý chuyện anh và Eunji"
" Anh...".
" Cho em năm giây ".
" 1 ".
" 2 ". Miệng thì đếm nhưng Taehyung biết mình đã nắm chắc phần thắng, anh vòng qua sau người Jungkook thu dọn mặt bàn lại.
" 3 ".
" 4 ".
" ... ".
Jungkook vẫn đứng nguyên tại chỗ do dự, chỉ còn bước cuối cùng, Taehyung rút điện thoại ra gọi cho Eunji.
" Anh, em sẽ vào ngay".
Cứ nghĩ Taehyung chỉ đùa cho đến khi Jungkook nghe được giọng nói ẽo ợt của Eunji bên đầu dây bên kia, cậu bất chợt giật điện thoại của Taehyung nói to.
" Không có gì đâu, có tôi ở đây, không cần cô lo". Khi vừa tắt máy, Jungkook dùng hàng tia lửa điện trong mắt nhìn Taehyung, thầm muốn rủa cho anh bị sát đánh ngay lúc này.
" Taehyung, anh chán sống rồi phải khôn...ưm..?".
Còn chưa kịp nói hết câu thì đôi môi đỏ mọng của Jungkook đã bị Taehyung một lần nữa đem khóa lại, anh vòng tay qua eo ôm cậu chặt vào lồng ngực, từng chút một đem chiếc lưỡi ẩm ướt của mình khuấy đảo trong miệng Jungkook cuốn lấy lưỡi cậu dây dưa không ngừng.
" Hyungie!...". Jungkook khi vừa có cơ hội liền mở miệng nhưng là đều bị Taehyung chặn lại, hai bàn tay nhỏ bé của cậu ở trên ngực anh đẩy ra một cách yếu ớt, gần như không hề có sức kháng cự. Cho đến khi từng hàng cúc áo của cậu bị các ngón tay giảo hoạt của anh mở ra hết, cậu cũng không thể nói không với anh, Taehyung là vậy, thứ gì anh muốn có, nhất định phải có được, xưa nay chưa từng thay đổi.
" Đừng!...a..." Jungkook rùng mình sởn gai ốc khi chiếc lưỡi ẩm ướt của Taehyung lướt qua cần cổ cậu, anh hôn lên xương quai xanh quyến rũ, ý định muốn in trên đó một dấu đỏ. " Hyungie, không được...".
Không trả lời cậu, Taehyung bất ngờ cắn mạnh.
" A!"

«  2 - 33

2 - 35 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm