Đọc Truyện theo thể loại
Ánh nắng rực rỡ chiếu vào căn phòng rộng lớn, chiếc rèm cửa màu trắng ngà khẽ đung đưa trong gió, phong linh bên cửa sổ va chạm vào nhau kêu leng keng khiến Taehyung chau mày, hàng mi khẽ lay động. Vẫn là thói quen cũ, anh đưa tay sang bên cạnh, cứ nghĩ rằng sẽ được ôm ai kia rồi tiếp tục ngủ một giấc ngon lành nhưng không thể, bên cạnh là một khoảng trống mát rượi. Từ từ mở mắt, anh thấy một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi bên mép giường, hoàn toàn im lặng, Jungkook tại sao lại đăm chiêu như vậy?
" Bảo bối?", Taehyung ngồi dậy, anh vươn mình về phía Jungkook rồi từ đằng sau ôm lấy cậu, thoải mái hít hà mùi thơm trên cơ thể cậu, mùi hương này làm anh cực kì dễ chịu.
" Cái này là anh viết sao?". Jungkook đưa mẩu giấy nhỏ nhỏ màu hồng, bên trong có vài dòng chữ nguệch ngoạc nhưng không hề xấu ra trước mặt Taehyung.
" Ừ, em hôm nay mới thấy sao?". Taehyung đặt cằm vào vai Jungkook, đôi môi chạm nhẹ lên hôn bả vai cậu một cái.
" Anh để nó vào từ khi nào vậy? Đã mấy ngày nay em không mở ngăn kéo nên không biết", Jungkook cầm chiếc vòng lên đưa qua đưa lại trước mặt , thật không ngờ Taehyung lại lãng mạn đến vậy, nhưng có điều..." Anh, đã muốn xin lỗi, thì phải trực tiếp nói ra. Tặng vòng cho em, thì phải tự tay đeo lên cho em chứ".
Đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay Taehyung, Jungkook mở to đôi mắt nhìn vào khuôn mặt còn đang ngái ngủ của anh. Vài giây im lặng trôi qua, Taehyung đành bó tay thở dài, khóe miệng bất giác câu lên nụ cười tà mị, anh dịu dàng đặt vòng lên cổ Jungkook giúp cậu cài móc lại.
Khi Taehyung vừa rời tay khỏi, Jungkook cúi thấp đầu nhìn chiếc vòng, ngón tay xoay xoay chiếc vòng nhìn chữ được khắc trên từng mắt xích. Hai chữ cái T và K được lồng ghép vào nhau thật khéo léo, anh chắc chắn đã bỏ ra không ít thời gian cho chiếc vòng này.
" Sao lại nghĩ mua nó cho em chứ?".
" Anh nghe nói nó mang ý nghĩa thay cho lời xin lỗi, đồng thời thể hiện tình cảm sâu sắc tới người mình yêu thương nhất, cho nên, Jungkookie, em là người anh yêu thương nhất trên đời này". Taehyung nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt của Jungkook, những lời anh nói ra, đều xuất phát từ tận đáy lòng, anh muốn cả đời này bị nhốt trong tình yêu của cậu và anh.
.....
" Xin chào, tôi là Jeon Jungkook , giữ chức vụ phó phòng, còn chưa có nhiều kinh nghiệm, mong được mọi người giúp đỡ", Jungkook cúi đầu 90° lễ phép chào mọi người trong phòng, phía bên cạnh là ChanYeol, trông anh có vẻ rất hài lòng.
Về cơ bản, nhân viên đa số là phụ nữ, lại còn rất trẻ nên khi Jungkook bước vào, ai nấy đều rất vui vẻ đón tiếp cậu, cũng không phải hoàn toàn không có ánh mắt ganh ghét nhìn theo.
" Phó phòng Jeon, anh có người yêu chưa vậy", một người bẽn lẽn đến gần Jungkook hỏi, gương mặt phút chốc đỏ bừng, những người còn lại cũng im lặng chờ đợi câu trả lời của cậu.
Jungkook bị hỏi bất ngờ, lại không nghĩ đến sẽ có người đề cập đến vấn đề này liền đông cứng, toàn thân như hóa đá. Đang không biết nên mở lời như thế nào thì Chanyeol lên tiếng khiến tất cả như mở cờ trong bụng.
" Đương nhiên là chưa, cậu ấy là học sinh ưu tú, việc học hành còn chưa xong, lo gì đến mấy chuyện yêu đương vớ vẩn, các cô nếu muốn có cơ hội thì cũng phải gắng mà làm việc thật chăm chỉ, như vậy mới xứng đáng với cậu ấy".
" Ôi! vậy là khỏi lo có người cướp phó phòng Jeon rồi". Tất cả lại đồng loạt đồng thanh, đâu đó lại có tiếng người nói chen vào. " Vậy từ nay tụi này gọi cậu là Kookie nhé, vì chắc cậu ít tuổi hơn tụi này rồi, cả phòng có báu vật, đương nhiên phải cưng chiều".
Jungkook bị ngượng đỏ mặt, cậu không biết nói gì hơn ngoài việc đứng cười trừ.
" E hèm!" .
Khụ! Khụ!
Chanyeol thấy mọi người tập chung vào Jungkook quá nhiều, lại còn nói cậu là báu vật của cả phòng nữa, vậy có khác nào anh còn thua cả cậu nhóc này, bất quá liền hắng giọng gây sự chú ý của mọi người.
" À! ngoài ra tổng giám đốc Park là viên kim cương của cả phòng, là cây kiếm tiền của tất cả chúng ta nữa, haha". Một người trong số họ nhanh miệng lên tiếng.
" Thôi được rồi, tất cả giải tán đi, tập trung vào công việc, nếu lần này thuận lợi, có lẽ cả công ty sẽ được đi du lịch một chuyến đấy". Chanyeol sau khi đạt được mục đích liền giải tán đám đông, cũng không quên tiếp thêm động lực cho mọi người bằng cách treo giải thưởng.
"Thật sao? Chúng ta sắp được đi chơi rồi ".Lại một tiếng nói nữa vang lên, cả phòng ai nấy đều vui mừng vỗ tay rồi nhanh chóng tản ra ai về chỗ nấy tiếp tục công việc của mình. Đợi mọi người đi hết, Chanyeol lúc này mới quay sang phía JungKook lên tiếng. " Thật không ngờ chúng ta lại có thể vô tình gặp nhau tới lần thứ ba đấy, cậu nói xem, có phải là duyên phận không? Lại còn là cấp trên cấp dưới, tôi rất mừng khi thấy cậu đấy".
" Vậy sao? ". Jungkook ngại ngùng không dám nhìn trực diện Chanyeol, " tôi cũng rất vui khi được gặp lại anh".
" Jungkook, tôi vẫn nhớ vụ cậu mời tôi một bữa đấy, định khi nào đây?". Chanyeol thấy Jungkook cúi đầu, biết cậu ngại mà vẫn cố trêu chọc cậu.
" Được, để tôi sắp xếp công việc ổn thỏa, nhất định sẽ mời anh một bữa".
" Đúng rồi, sang tuần cậu sẽ có một buổi gặp đối tác, bây giờ cùng tôi lên phòng tổng giám đốc lấy tài liệu chuẩn bị". Chanyeol vui vẻ đi trước dẫn đường cho Jungkook, bản thân cũng không hề biết chính cậu còn thuộc đường hơn cả anh.
Cốc! Cốc! Cốc!
Chanyeol chỉ gõ cửa cho có lệ rồi cũng không cần đợi được sự đồng ý của chủ nhân liền đẩy cửa bước vào, vừa lúc Eunji bị vấp ngã rất đúng vị trí, trong lòng Taehyung.
" Không sao chứ?". Taehyung hai tay vẫn giữ lấy eo Eunji quan tâm hỏi, vừa thấy Jungkook đi vào liền giật mình buông hai tay ra.
" Sao vậy? Tính cưa cẩm cả thư kí riêng nữa sao?". Chanyeol thừa biết Taehyung không hề có ý đồ gì nhưng vẫn tự nhiên trêu đùa.
" Anh mau ngậm miệng lại đi". Taehyung bỗng chốc lấy lại được phong thái, anh đứng thẳng người đi về phía Chanyeol ánh mắt anh tập chung trên người đứng phía sau.
" Tổng giám đốc , tôi là người mới, tên Jeon Jungkook ". Jungkook ánh mắt không rời khỏi trên người Eunji, thấy Taehyung đến gần, cậu khẽ cúi đầu chào.
" Mừng ngày đầu đến công ty". Taehyung cũng rất nhanh bắt nhịp chào lại Jungkook, hai người cứ vậy trước mặt Chanyeol đóng giả không quen biết khiến Eunji không nhịn được cười lên thành tiếng.
" Eunji" Nghe tiếng Eunji, Taehyung biết cô đang cười gì, anh chau mày nhìn cô.
" Dạ ?". Eunji bất ngờ bị Taehyung gọi liền giật mình.
" Ở đây hết việc của em rồi, mau đưa Baekhyun dạo một vòng quanh công ty, giới thiệu một chút cho cậu ấy về công việc phải làm".
" Baekhyun?". Chanyeol vừa nghe nhắc đến Baekhyun liền nhắc lại tên cậu, đôi đồng tử bỗng chốc co lại, anh liền rất nhanh nói có việc bận liền về trước.
Chanyeol đi rồi, còn có Eunji ở đó, nhưng cũng không cần diễn nữa, mối quan hệ giữa Jungkook và Taehyung, có lẽ cô là người rõ nhất.
Biết Jungkook vốn không hiền lành, vừa rồi lại không đúng lúc xà vào lòng Taehyung, chắc chắn sẽ bị cậu làm khó, Eunji cũng nhanh chóng muốn đi ra ngoài nhưng rất nhanh liền bị cậu chặn lại. " Jung Eunji".
" Ch- chuyện gì?".
" Tôi đã nói cô rất nhiều lần, không được đến quá gần Taehyung rồi, cô sao vẫn mặt dày

«  2 - 30

2 - 32 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm