Đọc Truyện theo thể loại
Hộp đêm - Tầng 3
Cốc! Cốc! Cốc!
Không một tiếng động mở cửa, như đã biết trước cậu sẽ đến, cánh cửa tự động mở ra. Bên trong vẫn tối đen như vậy, không một tia sáng có thể xuyên qua, mặc dù đang là ban ngày. Jungkook bước vào bên trong, xoay người lại đóng cửa, ngăn lại một chút ánh sáng duy nhất trên hành lang.
" Sao cuối cùng vẫn đến đây, đã thực hiện trao đổi với anh ta rồi?". Cùng lúc với giọng nói vang lên cũng là lúc ánh sáng từ những chiếc đèn gắn trên trần nhà bất ngờ phát sáng làm Jungkook có chút không quen, thuận tay che mắt lại.
" Tôi đến lấy bản hợp đồng một năm kia". Giọng nói bình thản, có một số việc rất hay vô lí như vậy, rõ ràng là bản hợp đồng đấy là cậu bị lừa, vậy mà bây giờ để lấy lại nó, cậu phải trả giá bằng cả thân thể mình.
Jimin lặng nhìn Jungkook, trên mặt không biểu hiện đang tức giận hay chuyện này không đáng để so đo, anh không nói thêm gì nữa, lật sấp tài liệu trên bàn lên, ném xuống đất, " Đây!".
Hợp đồng rơi trên mặt đất, Jungkook ngồi xổm xuống nhặt lên.
" Cho dù em không đến, đống giấy tờ này tôi cũng sẽ tự hủy. Nhất định phải như vậy sao?".
Jungkook không trả lời, đôi mắt vẫn chăm chú kiểm tra lại một lần bản hợp đồng.
" Jungkook, em bình thản tiếp nhận sự giúp đỡ của người đàn ông khác như vậy, em thật sự cho rằng không cảm thấy hổ thẹn với bản thân cùng ba mẹ mình sao?". Jimin bàn tay nắm chặt lại, cảm giác như móng tay anh bấm vào da thịt, thật sự đang rất nhẫn nại.
Tay Jungkook dừng lại giữa không trung, toàn thân cậu khẽ rung lên, ngực cậu cảm thấy khó thở, đôi môi cũng bị cậu cắn cho bật máu, mùi máu tanh tràn vào trong miệng.
" So với việc để những người đàn ông khác giày vò thì tiếp nhận sự giúp đỡ của người đàn ông này không phải tốt hơn sao?".
" Em...". Jimin định nói gì đó nhưng cuống họng lại bị thứ gì đó làm cho nghẹn lại, Jungkook cũng không tiếp tục để anh nói nữa.
" Nếu không có gì tôi xin phép đi trước". Jungkook xoay người bước đi, nhưng vừa định mở cửa, vòng eo cậu đã bị Jimin mạnh mẽ giữ lại.
" Buông tôi ra! Buông..". Cậu chưa kịp nói hết câu, môi cậu đã bị khóa lại bằng nụ hôn nóng bỏng của Jimin, mặc cho cậu giãy giụa, anh càng siết chặt vòng tay của mình hơn.
Xương quai xanh đột nhiên đau nhói, trên da thịt Jungkook xuất hiện dấu hôn môi đỏ thẫm. Cậu tức giận nhìn tên thủ phạm trước mặt mình nhưng không thể làm gì, chỉ có thể hoảng sợ đẩy Jimin ra rồi vội vã mở cửa chạy ra ngoài.
......
Đưa tay đóng cửa lại, Jungkook cúi xuống tháo giày.
" Kookie à! Hôm nay em đi đâu vậy? Có người gọi đến kiếm em đó". NamJoon ngồi trên ghế sofa xem ti vi, thấy Jungkook về đến nhà liền nói.
" Em có chút việc ra ngoài, là ai kiếm em vậy?" . Jungkook đi về phía Namjoon ngồi xuống ghế.
" Không biết, người đó nói tìm được cho em một công việc, kêu em gọi lại vào số điện thoại này". Vừa nói Namjoon vừa móc trong túi quần ra đưa cho cậu mẩu giấy.
Vừa thấy số điện thoại ghi trên mẩu giấy, Jungkook nắm chặt tay, vo mẩu giấy lại, mím chặt môi. Số điện thoại này, cậu vốn đã thuộc nó từ lâu rồi.
" Em cũng nên mua cho mình một chiếc điện thoại đi, để tiện liên lạc hơn, nhiều khi muốn gọi cho em mà không được, bọn anh thật sự lo lắng cho em nhiều lắm...".
" Jungkook, nếu có khó khăn gì cứ nói với bọn anh."
" Vâng, em lên phòng nghỉ." Jungkook nói rồi đi thẳng về phía cầu thang.
......

" Alô".
" Tôi là Jungkook".
" Tôi biết là cậu rồi".
" Ừ".
" Cậu đang thử thách tính kiên nhẫn của tôi sao?". Ngữ khí của Taehyung không hài lòng, có vẻ bực tức.
" Tôi đã gọi cho anh rồi đấy thôi".
" Cậu đã đi đâu vậy?".
" Lúc nãy tôi đến hộp đêm lấy lại hợp đồng. Sao anh biết số điện thoại nhà tôi?".
"Chỉ cần tôi muốn, không gì tôi không thể. Sáng mai 9 giờ đợi tôi ở nhà, tôi qua đón cậu đến công ty, tôi đã sắp sếp cho cậu một công việc".
" Điều kiện là gì?". Jungkook nói gọn lỏn một câu khiến Taehyung không mấy thoải mái.
" Tôi không phải lúc nào cũng cần điều kiện. Cuối cùng có làm không?".
" Có!"
" Được, ngày mai gặp". Nói xong Taehyung trực tiếp tắt máy, khẽ mỉm cười. Đặt điện thoại lên bàn, anh nằm xuống, tâm tình trở nên tốt hơn, dần chìm vào giấc ngủ.
......
8 giờ, tiếng còi xe inh ỏi làm Jungkook tỉnh giấc, ngó qua khung cửa sổ nhìn xuống, cậu chỉ muốn ném ngay chiếc dép đang đi vào mặt cái tên Taehyung đáng ghét đang nghênh ngang tít còi kia. Xuống tầng một, còn không kịp thay quần áo, đầu tóc cậu rối tung chạy ra mở cửa, ý muốn báo cho anh biết cậu đã tỉnh.
" Sao anh nói là 9 giờ?".
" Cậu là nhân viên mới, phải đi sớm hơn để nhận công việc chứ".
" Đợi tôi một lát", nói rồi cậu quay về phòng làm vệ sinh cá nhân, rồi thay lên mình bộ quần áo mới mà cậu đã chuẩn bị cho buổi đầu tiên đi làm.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà cậu đã hai lần ngồi lên chiếc xe thể thao cao cấp mà bao nhiêu người mơ ước, cảm giác so với đi xe buýt chẳng qua tốt hơn một chút, không phải đứng cả tiếng đồng hồ để chờ xe, không phải chen chúc, tự do về thời gian. Xe dừng trước cửa công ty, Jungkook theo phản xạ ngẩng đầu lên, tòa nhà cao chọc trời. Đây là công ty của ba Taehyung để lại cho anh quản lí. Người đàn ông này ngoại trừ sinh hoạt hơi lộn xộn, trên phương diện công việc, năng lực của anh ta có thể nói là cực kì tài giỏi. Lúc vào thang máy chuyên dụng, ngay khi cửa đóng lại, Taehyung vòng tay ôm chặt lấy cậu. Sau đó một tay ngang nhiên kéo cổ áo của cậu xuống làm cho một cúc áo bị tuột ra, lộ ngay vết đỏ trên xương quai xanh của cậu.
" Thì ra cũng như những người khác, có tiền thì muốn cậu làm gì cũng được sao?". Taehyung nắm chặt cổ áo cậu, siết chặt ngón tay lại, nghiến răng hỏi.
" Đó là ông chủ hộp đêm, anh ta chỉ muốn hù dọa tôi thôi, tôi không phải như anh nghĩ".
" Im đi, tôi không có gì phải tin cậu"
" Tôi...".
Ding!
Tiếng chuông kêu lên, cánh cửa thang máy mở ra ngắt ngang lời Jungkook, Taehyung quần áo chỉnh tề bước ra, Jungkook đóng lại cúc áo theo sau. Cậu không cố giải thích, tất cả những gì cậu nói đều là sự thật, anh tin hay không, cậu không quan tâm.
" Eunji! Sắp cho cậu ta một công việc ".
" Dạ". EunJi mỉm cười khi thấy Taehyung đến, nụ cười tắt ngay khi cánh cửa phòng của anh đóng lại. Quay lại lườm Jungkook, ban nãy cô cũng đã kịp nhìn thấy cậu quần áo không chỉnh tề bước ra từ trong thang máy, thật không ngờ, Taehyung lại có hứng thú với cậu ta lâu như vậy.
Đưa cậu đến cái bàn được đặt ở trong góc phòng, EunJi cười không mấy thân thiện nói. " Đây là bàn làm việc của cậu, làm gì sẽ có người chỉ".
" Vâng". Jungkook không để ý đến EunJi, đối với cậu không có bằng cấp, được làm việc ở công ty lớn như thế, là tốt lắm rồi.

End 15


«  14

16 »

Loading...
#fanfiction #hopemin #jikook #namjin #taegi #vkook

Mục lục

Từ khóa tìm kiếm