Chap 10

Tùy Chỉnh

Ngồi trên bàn ăn, T/b không khỏi lo lắng bồn chồn. Tính ra, cô đã mất tích gần 24 tiếng rồi, Aley và SeYoon chắc sẽ rất bận tâm...T/b ngước nhìn Jungkook ánh mắt đáng thương.
-"Jungkook, tôi mượn điện thoại anh một lúc được không?"
Jungkook nhíu mày ngước nhìn. Dùng khăn lau miệng rồi mới trả lời.
-"Làm sao?"
-"Tôi sợ Aley và SeYoon đang rất lo ở nhà."
Ánh mắt cô lộ vẻ khẩn cầu. Nhìn thấy bộ dạng đó, hắn động lòng gật đầu.
-"Được, quản gia."
Trong gian bếp, một người đàn ông trung niên bước đến không quá nhanh cũng không quá chậm, toát vẻ thanh tú gọn gàng khiến T/b khá bận tâm. Bác trông rất đẹp lão, cô chắc ràng vị này khi xưa cũng sẽ có một vẻ đẹp oai phong để lại. Bước đến, ông nghiêm nghị cúi chào.
-"Vâng cậu chủ."
-"Quản gia Kim, đưa điện thoại cho cô ấy."
Quản gia gật đầu, sai người làm đi lấy điên thoại cho T/b. Cô khó hiểu nhìn hắn, mượn một chiếc điện thoại mà phiền đến vậy sao?
Quản gia Kim tiếp nhận một chiếc điện thoại từ tay cô hầu, cung kính đưa cho T/b, cúi người rồi liền lùi ra.
-"Của em."
-"Của tôi?"
Hắn ăn xong, từ tốn dùng khăn lau miệng. Uống một ngụm nước lọc rồi mới đáp.
-"Ừm, điện thoại này là của em, để liên lạc. Tôi cấm em đem phá vỡ một lần nào nữa, nếu không đừng trách tôi."
-"Ừ."
T/b bĩu môi, hứ! Tuy nhiên chỉ dám nói thầm, tay lấy khăn lau miệng, đứng dậy liền bỏ lên phòng. Tay liền bấm một dãy số.
"2 giờ sáng, anh gọi em đéo bóc máy...ờ con này ngon lắm, đéo bóc máy bố...."
T/b dần thấy nản với mấy cái nhạc chuông xàm xí của Aley, lòng thầm rủa. Con hâm!
-"Alo?"
Cuối cùng đầu dây bên kia cũng đã bắt máy. Cô chán nản thở dài.
-"Tao T/b đây."
-"Ờ rồi sao?"
T/b trợn mắt trừng vào điện thoại, gọi nhầm số không vậy? "Ờ rồi sao" là có ý gì?!
-"Bị chó cắn chưa tỉnh à?! Tao Park T/b đây!"
-"T/b? Ừ thì...What the fuck?! LEE SEYOON! T/B GỌI NÈ!"

Rồi rồi, điệu bộ này là đang ngủ chắc luôn. T/b than ôi, hơn 9 giờ rồi mà còn ngủ.
-"Alo T/b! Mày đang ở đâu hả con kia?! Có biết tao với Aley tìm mày suốt đêm luôn không?!"
Giọng thánh thoát oanh vàng của Seyoon hét trong điện thoại khiến T/b có hơi đau tai. Để điện thoại cách xa một chút, để cô hét đủ rồi mới rối rít xin lỗi.
-"Tao xin lỗi. Chỉ là..aiz, mọi chuyện dài dòng lắm. Nhưng không sao, tao chưa chết. Chỉ là hơi bị gò bó.."
Aley vốn là người có trí thông minh nhanh nhạy, nghe T/b nói như thế liền đoán ra mọi chuyện.
-"Họ tìm được mày rồi à?"
SeYoon đứng cạnh Aley nghe cô nói thế liền giật mình nhận ra. Đúng vậy, gò bó hôn nhân, điều T/b trốn chạy mấy ngày nay còn gì?
-"Ừ...mà thôi, biết tao ổn là được rồi, đừng lo lắng."
T/b nói thế Aley và SeYoon mới yên lòng hơn một chút, trước khi cúp máy, Aley chỉ kịp để lại một câu.
-"Tái khám đi, thắt lưng của mày kìa."
Tiếng tắt máy kéo dài, thú thật vẫn còn vương vấn. Nhưng nghĩ lại lời Aley nói, cô mới đưa tay chạm vài thắt lưng mình, nơi đó có hơi đay nhức.
-"Haiz...hơn 6, 7 tháng chưa tái khám rồi."
Vừa dứt câu, bỗng có một luồng hơi ấm áp nam tính lướt nhẹ như cánh bướm sau lưng cô. T/b hơi giật mình quay đầu lại. Bắt gặp hắn đang ôm mình, đưa mũi vào cổ mà hít hà mùi thảo mộc giản đơn. T/b không quen với loại tiếp xúc thân mật này của hắn, liền dùng tay đẩy đẩy hắn ra khỏi người mình.
-"Này...nhột.."
-"Em có vẻ lo lắng cho bạn mình nhỉ?"
-"Ừ...họ là bạn thân tôi, không lo lắng thì không lẽ lo cho chó à."
Cô đẩy hắn ra, Jungkook nhất quyết không buông nên đành để hắn ôm. Đáng ghét, mới gặp hôm qua thôi mà làm như yêu nhau thăm thiết lắm.
T/b đang dần cảm thấy khó chịu vì bàn tay hắn ta không yên nổi, lần mò vào áo cô vuốt vẻ cái bụng thon thả của mình. Cô tức giận đánh lên tay hắn một cái rõ đau.
-"Chớ làm loạn!"
-"Tôi thích...thì sao?"
-"Tôi liền cắn anh!"
Hắn vẫn chai lì chọc giận mèo nhỏ. Ý tứ chỉ trêu thôi, lát nữa hắn còn phải đi làm, về nhà tính sau.
-"Có buông không?"
Hắn bỏ tay ra xoa người cô lại, hôn lên trán T/b, nhéo nhéo chóp mũi cô mỉm cười
-"Trêu em thôi, giờ tôi đi làm."
-"Sao cứ liên tục hôn tôi vậy! Cút!!"