Đọc Truyện theo thể loại
Không để cho Hạ Lam chìm trong thế giới ảo tưởng quá lâu, điện thoại bị ném trên mặt bàn vốn im lìm đột nhiên vang vọng âm báo tin nhắn tới!
Cô nhấc nó lên, trên màn hình hiển thị một dòng tin nhắn nho nhỏ: "Nếu không phiền cho phép tôi gọi !"
Hạ Lam nghi hoặc nhìn dãy số có phần quen thuộc trên màn hình, trong lòng không nhịn được có chút vui vẻ xa lạ. Lẽ nào là Văn Minh?
Cậu ta mở máy thấy số điện thoại của cô rồi nên sốt ruột nhắn tin gọi điện lại cho cô đúng không? Nhưng sao không dùng số kia mà phải lấy sim khác thế này? Hay một cái để phục vụ công việc còn một cái dành cho đời sống riêng tư?
Thôi kệ đi, miễn cậu ta còn biết đường liên lạc lại cho cô là được rồi! Hừ, sau khi nói chuyện với Văn Minh xong, Hạ Lam nhất định sẽ ghi âm lại rồi đập thẳng vào mặt Trần Duy..
Anh nói tôi là con cờ? Nói tôi không còn giá trị? Nói cậu ta không cần tôi?
Xin lỗi!
Nhầm to rồi đồ nam phụ ạ!
Hạ Lam âm thầm nở hoa trong lòng, mở khóa máy vào phần tin nhắn muốn nhắn lại. Đúng lúc này dãy số kia nhấp nháy trên màn hình, ý đồ muốn thông báo cho cô rằng: "ai đó" không kịp chờ cô đồng ý đã vội vã gọi điện tới!
"Xin chào!" Hạ Lam lạnh giọng, giả bộ cao ngạo "Tôi Hạ Lam đây, cho hỏi ai đấy ạ?"
"Hạ Lam.." Bên kia vang vọng một giọng nam xa lạ, Hạ Lam hơi thất thần, cố gắng lắng tai nghe lại một lần nữa "..Tôi là Ngọc Thái, bác sĩ ở TL!"
"Bác sĩ Thái?" Mất một lúc lâu sau cảm giác trống rỗng trong lòng mới đi khuất. Hạ Lam gượng cười, nén xuống sự mất mát khó tả "Chào anh! Không biết anh gọi tôi có chuyện gì hay không?"
"Cứ có chuyện gì mới có thể gọi cho Hạ Lam tiểu thư hay sao?" Ngọc Thái cười nhẹ, dường như nghe thấy cả sự sững sờ và ngạc nhiên của cô "Chẳng lẽ chúng ta không phải là.. bạn?"
"Tôi không nghĩ chúng ta thân thiết đến thế!" Hạ Lam hơi khó chịu, cảm thấy sự đùa cợt này chẳng vui vẻ gì. Nói thật, lúc này trong lòng cô còn dâng trào cảm giác xúc động muốn cúp máy luôn đi cho xong!
Quái lạ thật đấy. Thời gian trước đây khi mới gặp người này chẳng phải Hạ Lam cảm thấy ưa thích, muốn gần gũi lắm hay sao. Tự dưng theo thời gian, khi mà cô quyết định bắt đầu một cuộc sống mới và cả việc phát hiện Ngọc Thái kia không phải người cô muốn tìm.. cảm giác đó chìm hẳn đi. Bà giờ đây, khi mà cô đang không vui, nghe thấy giọng nói của người ấy, tưởng tượng ra khuôn mặt của người ấy lại khiến cô khó chịu.
Thì ra đúng là thời gian và sự xa cách có thể làm cho tình cảm của con người phai nhạt. Những tưởng tình yêu năm năm thanh xuân dài dằng dặc của cô với Đăng Khoa sẽ khiến Hạ Lam day dứt cả đời. Nào ngờ xoay người một cái, lúc mà cô chuyển linh hồn đến một ngôi "nhà mới", tiếp xúc với những con người mới, cuộc sống mới.. mọi thứ đều thay đổi cả.
Không còn những ngày chạy theo bước chân dài lạnh lùng của Đăng Khoa.
Không còn những tối lùng sục tìm anh ta khắp các quán bar trong thành phố, cố gắng khuyên nhủ anh ta trở về nhà.
Không còn những đêm cô thầm rơi nước mắt vì người đó vô tình buông lời nói đầy đắng cay với cô...
Quá khứ mới cách đây vài ba tháng mà giống như đã trải qua phong hóa trăm ngàn năm. Hạ Lam lâu nay không để tâm, lúc này mới giật mình nhận ra những điều ấy cô đã có thể đối mặt một cách thật bình thản.
Đúng vậy.
Lúc này nếu có ai, có chuyện gì có thể khiến cô mất bình tĩnh, nhất định chỉ là Văn Minh hoặc liên quan đến cậu ta!
Nhưng.. Vì sao?..
"Anh nói đi, vì sao bác sĩ Thái lại quyết định bớt chút thời giờ vàng ngọc gọi điện hỏi thăm tôi thế này?"
"Tôi đã hi vọng nhiều hơn vào câu trả lời của cô đấy!" Bên kia dường như vang ra tiếng thở dài nửa có nửa không, Ngọc Thái rất nhanh lấy lại tinh thần, đưa ra ý kiến "Hạ Lam, tôi đã liên hệ với ML chuyển ông Trịnh qua bệnh viện, không biết.. Cô có muốn qua xem thử hay không?"
"Nếu tôi không nhầm thì ông nội đã đến TL khá lâu rồi!" Hạ Lam đưa tay nghịch mấy sợi tóc ngắn ngủn của mình, đáp lời. Sau khi nói xong cô mới sực nhận ra một vấn đề thế này: ông Trịnh đã tới đó từ lâu vậy mà Ngọc Thái này không động tĩnh cũng không liên lạc gì với cô. Hôm nay tự nhiên gọi điện thông báo, chắc chắn không phải do hai người là bạn gì đó, hoặc anh ta rảnh quá nên gọi.. Khả năng cao nhất chính là ông Trịnh có vấn đề! "Hôm nay bác sĩ Thái mới gọi cho tôi hình như hơi muộn quá!"
"Nếu là mấy ngày trước tôi nghĩ cô Lam cũng không đủ khả năng tới đây đâu!" Hàm ý ám chỉ rất rõ ràng, cũng sắc bén đánh gãy lời chất vấn của Hạ Lam. Cô hơi nhíu mày, Ngọc Thái này dường như không phải bác sĩ bình thường đâu, anh ta có quan tâm đến vấn đề của Trịnh gia, và còn quan tâm sâu nữa là khác!
Cả chuyện cô và gia đình Văn Hóa có vấn đề lục đục cũng nắm rõ như thế. Có khi nào chuyện Văn Minh bị ghét bỏ anh ta cũng biết hay không? Xa hơn một chút, chuyện lần đó Văn Minh làm giải phẫu cũng chỉ có người này có ý muốn công bố danh tính cậu ta cho ông Trịnh. Chẳng lẽ anh ta lại đúng là kẻ gián tiếp hại cô chịu một phát đạn?
Ha ha, lại nghĩ xa quá rồi!
Ngô Ngọc Thái liên quan gì đến nhà họ Trịnh chứ? Anh ta còn có quan hệ không tệ với ông nội Trịnh kìa, hết lòng vì ông ấy dốc sức nữa.. Làm sao có chuyện thương ông mà ghét cháu được, nhất là khi đứa cháu ấy lại là kẻ ngốc đáng yêu như Văn Minh?
"Hiện tại có lẽ là thời điểm thích hợp, tôi đã sắp xếp cho cô một tiếng, nếu cô không muốn hoàn toàn có thể từ chối!"
"Vậy sao?" Hạ Lam dịu xuống không ít, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý "Mấy giờ? Tôi nhất định sẽ tới!"
"Là.."
*
Gọi điện thoại xong xuôi, Ngọc Thái ném nó trở lại bàn, tiếp tục quan sát màn hình camera.
Tất cả những dụng cụ này anh đều lén lắp đặt trong các ngõ ngách nơi phòng ở cụ Trịnh. Mục đích là gì dĩ nhiên không cần hỏi nữa, cái mà Ngọc Thái muốn, chính là bẫy con cáo già ra khỏi hang. Và có vẻ kế hoạch của anh sắp sửa thành công đến nơi rồi. Cả hai kẻ lòng lang dạ sói đó đều chờ không nổi, nóng lòng mong ngóng ngày ông nội Trịnh trở về chầu trời.
Mạng của ông ta Ngọc Thái không tiếc, bởi chung quy lại lỗi lầm của ông Trịnh không phải nhỏ. Mặc cho ông ta có cố công chuộc lỗi thế nào, anh cũng không thể tha thứ được!
Mạng, phải trả bằng mạng!
Kẻ nào hại người đó, đều sẽ phải chịu những tổn thương tương tự, thậm chí còn thê thảm hơn!
Có như vậy thì trái tim vốn đang gào thét trong lồng ngực anh mới có thể yên tâm bình ổn lại được.
Nguyễn Hạ Lam, xin lỗi vì đã kéo cô vào mớ rắc rối này. Có điều muốn trách tôi trước hết cô cũng nên tự xem lại mình, vì sao lấy ai không lấy, lại nhất định đi kết hôn với đại thiếu gia ngốc nghếch nhà họ Trịnh? Một khi đã có tên trong gia phả nhà đó, nhất định sẽ phải chịu ảnh hưởng liên đới!
Nghĩ tới gia đình nhà ấy, Ngọc Thái không tự chủ mà nhíu mày hối hận. Nếu như ngày đó anh nhanh chóng từ nước ngoài trở về, chị gái anh nhất định sẽ được cứu, và cả đứa bé trong bụng chị ấy cũng sẽ không vấn đề gì. Đáng tiếc anh đến chậm một bước, Mai Lan hương tiêu ngọc vẫn, cháu anh cũng theo chân chị xuống hoàng tuyền...
Bàn tay căm phẫn nhanh chóng xiết lại, bố Trịnh đúng là tên cầm

«  Thông Báo

Chương 95 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm