Đọc Truyện theo thể loại
Hồng Ngọc nuốt hận vào trong, cố gắng đè nén tia tức giận trong đáy mắt, trưng ra bộ mặt đau đớn và tủi thân vô cùng: "Văn Hóa nói cậu gửi tặng cho mình, mình không hề dối trá!"
"Trịnh Văn Hóa?" Cả Hạ Lam và Trần Duy đều ra sức hỏi lại, nhưng giọng nói một người cao vút, một người trầm lắng thể hiện hai thái cực khác biệt của cảm xúc.
Nghe thấy câu hỏi đồng thanh này, nữ chính càng bị dọa ác, nước mắt sắp lăn ra đến nơi.
Này! Khoá van vào, ướt sàn cửa hàng tôi cô có lau được không? Hở tí là rơi lệ, người cô nặn từ nước ra đấy à?
"Đúng vậy!" Hồng Ngọc liên tục gật đầu, cúi mặt nhỏ giọng "Không tin cậu có thể hỏi cậu ấy!"
"Hồng Ngọc tiểu thư từng là bạn thân của tôi đấy nhỉ!" Hạ Lam mỉa mai cười, sau đó đá mắt về phía Trần Duy vẫn còn nghi hoặc "Chẳng lẽ cô không biết quan hệ của tôi với Văn Hóa đó là thế nào? Hay là cô cố tình không hiểu? Thấy lợi liền quên đi tất thảy?"
"Cậu.. Mình.." Hồng Ngọc dĩ nhiên biết rõ Văn Hóa chán ghét Hạ Lam đến đâu, thế nên việc cậu ta nói câu kia chỉ là dối trá để dụ dỗ cô lấy viên kim cương đen này mà thôi. Nhưng thế thì sao chứ? Tư cách của cô Hạ Lam thối tha này được phép đánh giá sao? "Văn Hóa nói với mình hai người vẫn là bạn.."
"Ha ha, hai người thân thiết ghê ta.." Hạ Lam xiết chặt viên kim cương trên tay, thỏa mãn nhìn mặt Trần Duy lúc xanh lúc trắng, không biết nên hành xử ra sao.
Giống hệt như Thanh Tùng hôm đó, lúc anh ta phát hiện ra nữ thần của mình thật ra không hề sạch sẽ giống như mình tưởng tượng. Nào, cho tôi xem đi, tiếp theo anh sẽ phản ứng thế nào? Bỏ mặc nữ chính hay tiếp tục theo định tuyến làm nam phụ si tình đến cùng?
"Chuyện này Văn Hóa cũng tâm sự với cô rồi? Cô ở cùng chăm sóc Văn Minh suốt vậy thì nói chuyện với cậu ta kiểu gì? Nhắn tin gọi điện? Hay.. Tối hôm đó ra ngoài hẹn hò rồi nói?"
"Nguyễn Hạ Lam!" Trần Duy cuối cùng cũng tỉnh, anh ta đưa tay kéo Hồng Ngọc vẫn yếu đuối nằm dáng nàng tiên cá dưới đất lên, nhẹ ôm vào lòng "Cô câm miệng! Đừng hòng vu oan cho người khác!"
"Tôi chỉ nói sự thật!" Hạ Lam lắc đầu nhíu mày thật sâu "Hồng Ngọc chính là loại con gái đó, nay đi với Văn Hóa, mai đi với anh, ngày kia lại đòi hỏi ở cạnh Văn Minh.. Cô ta xứng sao? Thứ đồ thiếu sĩ diện!"
"Sao.. Sao cậu lại nói mình thế chứ?" Nữ chính cuối cùng cũng không chịu được công kích của cô nữa, ôm mặt khóc nức lên. Điều này khiến cho vệ sĩ bình bông nào đó vô cùng tức giận và luống cuống, anh ta vội vã tìm trong túi áo khăn tay, đưa đến lau mặt cho người đẹp "Mình và cậu dù sao cũng là bạn thân.."
"Xứng hay không xứng.. Hạ Lam cô đủ tư cách nhận định à?" Trần Duy lau nước mắt cho người đẹp xong xuôi liền xoay người đưa nữ chính ra xa, dặn dò cô nàng đứng nguyên ở đó. Anh ta không muốn để Hồng Ngọc nhìn thấy vẻ hung dữ của mình lúc này, cũng có thể do nội dung những câu nói sau đây không tiện để một kẻ ngoại đạo như nữ chính biết "Nói cho cô hay, cô cũng chẳng là gì đâu mà lên mặt như thế!"
"..."
"Nghĩ cậu Minh thật sự tốt với cô hay sao? Nghĩ cậu Minh thật sự muốn chiều chuộng ở bên cô hay sao? Nghĩ cậu Minh thật sự có kiên nhẫn trò chuyện với cô hay sao?.." Anh ta cười khẩy, mỗi một câu nói phát ra lại thêm một tầng uy lực. Hạ Lam tạm thời im lặng, tập trung lắng nghe xem vị thầy giáo gương mẫu này chuẩn bị ra chiêu gì "Tất cả đều là kế hoạch của cậu ấy cả! Từ chuyện kết hôn với cô cho tới việc đem cô ra làm mồi nhử và cả vấn đề tập đoàn Trịnh gia.. Mọi thứ đều thuộc sắp xếp của Văn Minh hết rồi! Loại con gái dơ bẩn như cô có ngày hôm nay đều do cậu ấy cảm thấy cô có giá trị trở thành một quân cờ! Ở đó mà lên mặt, ở đó mà cao ngạo.. đến lúc bị cậu Minh đá đi tôi xem cô còn oai ve được tới mức nào!"
"Quân cờ trong kế hoạch của cậu ta?" Hạ Lam nhíu mày, khó tin hỏi lại "Thầy Duy, bôi nhọ chính ông chủ của mình để bảo vệ một cô gái tôi nghĩ không nên lắm đâu! Nếu Văn Minh biết anh nói về cậu ta thế này, đảm bảo cậu ta sẽ đá anh trước khi đá tôi!"
"Vẫn còn tự tin quá nhỉ?" Trần Duy kiên quyết lật bài "Vậy có bao giờ cô nghĩ xem những tấm ảnh đó vì sao xuất hiện đúng lúc như vậy? Lại có bao giờ cô động não thử coi, lẽ gì khiến cho Văn Hóa kia có thể thuận lợi lên ngôi, còn đủ sức thanh trừng toàn bộ Trịnh gia hay không?.."
"..."
"Nguyễn Hạ Lam, cô đúng là đồ ngu!"
"Đáng đời bị người ta xoay cũng không hề biết!"
"..."
Sau khi nhỏ giọng lăng mạ Hạ Lam bằng những lời lẽ không ai nghĩ có thể thốt ra từ miệng một vị giảng viên đáng kính, Trần Duy lục trong túi áo một tấm danh thiếp, ném xuống chân cô. Theo quán tính, Hạ Lam đưa mắt nhìn tới, chỉ thấy trên mặt danh thiếp trắng tinh in một dòng chữ đơn giản "Trịnh Văn Minh", bên dưới dòng chữ chính là dãy số điện thoại nho nhỏ. Hẳn đây là danh thiếp của cậu ta, và Trần Duy trong lúc tức giận đã ném cho cô với mục đích gì đó không hay ho lắm..
Quả nhiên không cần cô suy đoán nhiều, vị trợ lí này đã cười khẩy, xoay người cao giọng: "Nếu cô nghĩ mình có vị trí trong lòng cậu Minh thì thử gọi điện xem. Xin cá với cô rằng cậu ấy nhất định không thèm nhấc máy.. Vì đơn giản cô chỉ là mặt hàng hết giá trị lợi dụng!"
*
Hai người bọn họ đồng loạt mở cửa muốn ra. Đám người quản lý thấy cả ba đã nói chuyện xong xuôi lập tức tươi cười nhào đến xích người. Ô này, gì thì gì trên người cô gái kia vẫn còn mặc đồ của cửa hàng đấy, không thanh toán đã muốn đi, đừng mơ!
Vậy là mặc kệ Trần Duy và Hồng Ngọc bị dây dưa bên kia, Hạ Lam nhăn mày, vẫn quyết định đem tấm danh thiếp của Văn Minh cầm lên. Cô nhìn qua nhìn lại, trắng bóc luôn! Người này tiết kiệm mực in cho quốc gia hết sức, danh thiếp kiểu quái gì mà ngoài dòng tên và số điện thoại hoàn toàn không còn thông tin gì khác nữa. Ây gô, thôi thì thế cũng được, ít ra Hạ Lam còn tìm thấy phương thức liên hệ với Văn Minh. Chứ như trước đây, đến cả số điện thoại của cậu ta cô còn không biết, muốn tìm nhau nói chuyện cũng không thể được nữa.
Trần Duy hẳn là không biết sẽ gặp mặt cô đâu nhỉ, nên khả năng cao tấm danh thiếp này là "hàng hịn". Dù gì lão trợ lí ngu độn kia cũng sẽ không rảnh ruồi tới mức đi in thêm vài tấm danh thiếp giả để lừa gạt cô đâu.
Yên tâm tiến vào phòng cách âm của mình, Hạ Lam bấm dãy số của Văn Minh, tiến hành gọi đi. Phía bên kia nhanh chóng vang vọng âm thanh dễ nghe của nữ giới thông báo số máy không thể liên lạc.. Điều này giống như búa tạ đánh thẳng vào lòng cô, khiến cô trở nên kinh nghi bất định. Lẽ nào tất cả những gì Trần Duy kia nói đều là thật?
Sắp đặt kết hôn với "Nguyễn Hạ Lam". Lúc đó cô còn chưa xuyên qua đây nên việc ấy cô chẳng mấy quan tâm. Hơn nữa nếu Văn Minh có không nhúng tay vào thì Văn Hóa cũng chen ngang ép người kết hôn mà thôi.
Đem cô ra làm "mồi nhử" ám chỉ vấn đề gì? Là chuyện đẩy Hạ Lam ra đầu sóng ngọn gió để cậu ta chuẩn bị phẫu thuật không bị ai làm phiền đó sao?
Trước đây không ít lần Hạ Lam nghi hoặc Văn Minh đứng sau tất cả những chuyện này. Bởi thực chất khi vụ việc ảnh và clip sếch của cô bị tung ra, người được lợi nhìn qua có vẻ là Văn Hóa, nhưng thu hoạch nhiều nhất lại là Văn Minh. Bôi nhọ danh tiếng của cô, khiến ông Trịnh đem cô và Văn Hóa đặt lên

«  Chương 92

Thông Báo »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm