Đọc Truyện theo thể loại
Dù ôm căm hận đầy ngực nhưng đã đến Bảo Bối thuê phòng rồi thì cứ phải ăn trước đã!
Hạ Lam gọi một bàn đồ ăn, trong lúc chờ phục vụ mang thức ăn lên thì ra sức gọi cho Trần Duy thông báo tình hình - đáng tiếc, anh ta giống như đã bốc hơi khỏi trái đất, gọi thế nào cũng không liên lạc được nữa.
Mẹ kiếp!
Chả lẽ chịu thua chúng nó thế này!
Đây đã không còn đơn giản là cuộc chạy đua giúp Văn Minh nữa rồi, con mắm trợ lí kia đã nhảy đến, chính thức tuyên chiến với Hạ Lam. Và cái kiểu khiêu khích ngu ngốc ấy của nó thành công rồi đấy, cô nhất định phải cố gắng giành lại tập đoàn, đá Văn Hóa đi, sau đó từ từ dày vò nó!
Thanh Tùng hẳn nhiên cũng có chung suy nghĩ với Hạ Lam, anh ta ăn uống có vẻ mất ngon hẳn, cứ vừa cho mỹ thực vào qua miệng đã phải phun ra để chửi. Ngôn từ lịch sự, tao nhã, thanh cao không chút thô tục.. Thế nhưng thẫm đẫm sự tức giận đang nghẹn trong cổ họng.
"Xin lỗi Hạ Lam, cũng vì tôi lỗ mãng mà lão ta có cớ chạy mất!" Thanh Tùng cuối cùng cũng thôi giận, nhìn cô một cái rồi cúi mặt nói nhỏ "Nhưng cô đừng lo, bữa tiệc tối nay nhất định tôi sẽ khiến lão phải nể mặt cô!"
"Không phải lỗi của anh!" Hạ Lam chậm rãi nuốt sạch đồ ăn trong miệng, lau qua khóe môi một chút sau đó mới nhìn qua "Chính anh cũng thấy lão ta không muốn ăn bữa này, nếu anh không nói tự lão cũng sẽ kiếm được cớ khác để chạy thôi!"
"Vì sao cô hẹn được lão ta?" Thanh Tùng có vẻ vẫn còn thắc mắc lớn lắm, rõ Hạ Lam chỉ là cô nhi, làm sao đủ sức móc nối quan hệ lớn như vậy trong khi cô ta chỉ toàn ngồi trong văn phòng.
Đừng nhìn mấy kẻ này tay ấp tay gối lẳng lơ qua lại với đủ hạng gái mà nhầm. Bọn họ chính là những người cẩn trọng nhất, luôn bị truyền thông và giới tin tức nhắm vào nên trong đường đi nước bước đều suy tính kĩ càng. Nếu không phải người quen thuộc đáng tin cậy giới thiệu, đừng mơ họ sẽ xuất đầu!
"Cô quen lão sao?"
"Quen?" Hạ Lam bĩu môi "Gái mà quen được với lão thì chỉ có thông qua quy tắc ngầm! Tôi còn chưa đủ sức ăn cả dê đâu mà anh nói thế!"
"Ý tôi đâu phải vậy.."
"Tôi đùa thôi mà.. Thanh Tùng, anh nói sơ lược về bữa tiệc tối nay đi được không?"
*
Tiệc tối nay là tiệc thường niên của giới chính trị trong thành phố. Nơi này tập trung toàn bộ quyền lực của cả một vùng nên dĩ nhiên được tổ chức ở một nơi vô cùng sang trọng và mức độ bảo mật cực cao. Tất cả những người mang danh khách mời nếu không phải quan chức cao cấp thì cũng phải là chủ tịch tập đoàn lớn có tiếng trong nước. À, nhất định phải là "chủ tịch đang tại vị" mới được, nếu chỉ là quyền chủ tịch hoặc đồ thay thế như bố Trịnh hoặc Văn Hóa thì nghỉ đi nha!
Cũng may, thế là tối nay có thể loại trừ khả năng phải đối phó đám người đó rồi. Đồng thời cũng phải công nhận.. Khó khăn như thế mà bạn Tùng đủ lực kiếm được những hai vé, khả năng tiềm ẩn của bạn ấy cũng chẳng hề nhỏ chút nào đâu!
"Một người là khách mời chính, một người chỉ là chân đi kèm!" Thanh Tùng hảo tâm giải thích tận tình, còn chỉ cho cô chỗ khác biệt của hai loại khách này "Tiệc quy định phải đi theo cặp, nhưng khi vào bàn lại chỉ có khách mời chính được phép ngồi, và cả một số vùng ví dụ như phòng thương mại hoặc phòng giải trí đặc biệt cũng chỉ cho khách mời chính đến mà thôi!"
"Vậy bắt cái bình hoa kia đi kèm làm gì?" Hạ Lam nhíu mày, khó hiểu vặn lại. Đám rỗi hơi này tự dưng nghĩ ra trò gì hay vậy? Cho đi cùng lại không cho ngồi, cấm đi lại? Rỗi hơi bày trò! "Vứt ở nhà luôn cho rồi!"
"Ai biết! Tôi cũng lần đầu được tới chỗ đó!" Thanh Tùng có vẻ cũng bất mãn với quy định khó lí giải này lắm, anh ta bĩu môi lắc đầu, sau đó miễn cưỡng "Thôi thì coi như tôi hi sinh, hôm nay cô làm khách chính, tôi sẽ đi kèm làm bình bông!"
"..."
Bất kể là khách chính hay bình bông, khi tới những nơi có tính chất ngoại giao mạnh giống như dạ tiệc, ai cũng buộc phải tự trang hoàng sao cho lộng lẫy. Thanh Tùng thì đơn giản rồi, là đàn ông chỉ cần cố công phục vest và vuốt tóc cho hẳn hoi là ok. Chứ phụ nữ như Hạ Lam thì đúng thật đau đầu, không gặp stylist sẽ cảm thấy mình chưa hoàn hảo!
Ngày xưa có anh trai Hạ Vũ làm tạo hình riêng free thì không sao, hoặc lần trước đi dạ tiệc với ông nội cũng được Trịnh gia chi tiền thì không vấn đề. Hôm nay Hạ Lam chân chính phải tự bỏ một khoản lớn ra tân trang, mặc dù cô không phải loại người keo kiệt, nhưng nói thật, trát lên mặt một đống hóa chất độc hại dùng trong vài giờ, sau đó tốn môt khoản khổng lồ như thế kia.. Không tiếc mới lạ!
Đầu tư đến đây rồi còn thua con mén trợ lí kia thì nhục chết mất! Hạ Lam xiết nắm tay, tự nhìn bản thân vừa xinh đẹp vừa sắc sảo trong gương, âm thầm hạ quyết tâm nhất! Định! Phải! Thành!
*
Nhà nhỏ gần tập đoàn Trịnh gia hôm nay yên tĩnh lạ thường, hai người còn ở trong nhà vẫn giữ nguyên trạng thái mọi ngày: không có vấn đề quan trọng - không được phép mở miệng!
Hồng Ngọc đi đi lại lại trong phòng bếp, dọn dẹp một đường sạch sẽ sau đó tiếp tục công cuộc xoát độ tồn tại của mình trong mắt nam chính. Không hiểu vì sao mà chỉ sau mấy tiếng đồng hồ, Hạ Lam chết tiệt kia lại có thể "câu" Văn Minh trở lại chung phòng với cô ta!
Khốn khiếp thật!
Không hiểu sự chung phòng này là thế nào? Bọn họ cùng giường cùng chăn hay cũng giống như.. Cô và Văn Minh bao lâu nay?
Hồng Ngọc nghĩ đến chuyện này, nén một hơi thở dài, hình ảnh căn phòng chết tiệt trên tầng hai khiến cô ức đến mức muốn bốc hỏa. Ban đầu khi mới trở lại nơi này, biết nhà Hạ Lam chỉ có hai phòng ngủ, Hồng Ngọc đã không khỏi mừng thầm. Văn Minh đang chán ghét cô nàng, thế nên với tính cách của cậu, nhất định sẽ không chung phòng với cô ta. Và nếu Văn Minh ở cùng cô thì sao? Hồng Ngọc sẽ có cách khiến cậu ta cọ xát ra lửa với cô, hoặc giả.. làm vậy để khiến Hạ Lam hiểu lầm cũng tốt lắm.
Quả nhiên đúng dự đoán của cô, Văn Minh không chung phòng với Hạ Lam, nhưng cũng chẳng thể nói là cậu ta chung phòng chân chính với cô được. Buổi chiều hôm đó nhân lúc Hạ Lam đi làm, Văn Minh điều động một đám người đến nhà xây một bức vách ngăn đôi phòng của hai người ra, còn lắp giường, lắp tủ.. Biến nó từ một phòng rộng thành hai phòng nhỏ!
Vì sao chứ?
Vì sao lại thế này?
Diễn biến không đúng gì hết!
Đáng lẽ ra Văn Minh phải cùng giường với cô, sau đó hai người tối tối lấy chăn làm vạch, cuối cùng sáng sáng tỉnh dậy lại thấy mình ôm chặt đối phương.. Sau đó.. Sau đó thì thuận lí thành chương, cứ như vậy không có người kia thì không thể ngủ được. Dần dà đi đến kết cục viên mãn, cô và Văn Minh hạnh phúc bên nhau, những kẻ thứ ba đều phải cút hết!
Thế mà...
*Tinhhh Toongggg ~~
Chuông cửa chậm rãi vang lên khiến Văn Minh đang chăm chú quan sát màn hình máy tính cũng phải ngẩng đầu lên. Cậu hơi nhíu mày, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại thành một đường cung hoàn mỹ.
Hồng Ngọc nhìn là hiểu Văn Minh đang khó chịu vì lúc tập trung liền bị làm phiền. Cô cuống cuồng chạy tới bên đó, dùng vẻ mặt tươi cười rạng rỡ nhất mở cửa ra. Đúng như cô dự đoán, sự mê hoặc của cô rất lớn, vừa nhìn thấy nụ cười này, nam nhân viên giao hàng đã sững ra mất một lúc.
"Cô Ngọc đúng không ạ?"

«  Chương 75

Chương 77 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm