Đọc Truyện theo thể loại
Thái độ của Hạ Lam không có tức giận cũng không có vui thích. Từ lúc ở phòng chủ tịch trở ra đến giờ, khuôn mặt nhỏ thanh tú kia luôn treo biểu tình không - cảm - xúc! Thanh Tùng pha xong cafe, bưng lên đặt trên bàn sau đó đứng cạnh quan sát cô thật lâu. Ấy vậy mà Hạ Lam vẫn không đổi sắc, cứ im lặng như thế, chuyển mắt một cái cũng không!
Lẽ nào bị cô nàng trợ lí đáng ghét kia kích động tức quá hỏng não rồi?
Ừm, cũng không ngờ Hạ Lam có lúc dám đứng ra bảo vệ người khác như vậy. Mặc dù Thanh Tùng không hi vọng bản thân biến thành kẻ yếu được người khác đứng ra chắn gió giúp. Nhưng nói thật lúc đó quá "nguy cấp" đối phương là nữ nữa chứ.. Chẳng lẽ anh lại vứt mặt mũi sang một bên, nhảy vào tranh cãi với một đứa con gái?
"Nhìn đủ chưa?" Hạ Lam thất thần chán chê, cuối cùng cũng hoàn hồn.
Ây, bên kia cửa hàng sửa mãi chưa xong để cô còn khai trương nữa.
Lâu quá đi mất! Có biết lâu thế này làm người ta rảnh rỗi phải suy nghĩ nông nổi nhiều không hả trời?
Hừ, làm việc thì không vấn đề gì, nhưng hễ cứ ngồi yên là hình ảnh đôi cẩu nam nữ kia lại hiển hiện trước mặt cô. Hạ Lam không kiềm chế được sự ghen tị cũng không ngăn được mình tò mò. Không hiểu lúc này Văn Minh và Hồng Ngọc ở chung sẽ là bộ dạng gì? Bọn họ cùng nhau cười vui vẻ? Hòa thuận thay băng bôi thuốc? Hay thân mật tựa đầu tâm sự coi phim?..
Quái quỷ thật!
Trước đây cũng đầy lúc Văn Minh không ở cùng cô, nhưng có khi nào Hạ Lam rảnh để tâm xem cậu ta như thế nào đâu. Nhưng mà từ lúc Hồng Ngọc xuất hiện kèm bên cạnh Văn Minh, mọi thứ lại khác hẳn. Tâm của cô xáo động, mọi cảm xúc đều bị chi phối và dần trở nên tiêu cực. Mặc dù Hạ Lam không nắm rõ được tên gọi của thứ xúc cảm đang nảy sinh trong lòng cô này, nhưng cô hiểu rõ, nó không hay chút nào!
Ha, nghĩ kĩ mới thấy thật nực cười, Hạ Lam lúc này giống hệt một đứa trẻ con! Đứa trẻ ấy sở hữu một món đồ chơi cũ, bình thường nó vốn không thèm để ý tới món đồ này nhưng đến khi có người đoạt mất lại tiếc nuối, lại căm phẫn muốn giành lại.
Có vẻ đúng mà lại có chút khập khiễng. Thật ra Văn Minh có khi nào thuộc quyền sở hữu của Hạ Lam cô đâu? Hơn nữa, nếu nam chính biết mình được người ta so sánh với đồ chơi bỏ đi chắc chắn sẽ vui lắm đây..
"Trợ lí kia chỉ ngứa mồm!" Thanh Tùng bỗng dưng nổi máu tốt bụng, nhỏ giọng khuyên can "Cô đừng để tâm quá mức!"
"Không để tâm?" Ai có tâm trí mà quan tâm đám người qua đường ấy chứ! Cơ mà thôi, đang rảnh rang thế này đùa giỡn mỹ nhân xíu cũng hay đấy nhỉ? "Làm sao đây? Tôi muốn không để tâm cũng không được! Ai bảo cô ta nói cho đúng lắm vào làm gì kia chứ.."
"Đúng chỗ nào?" Thanh Tùng nhanh chóng phủ nhận "Hồ sơ cô làm vô cùng tốt, nếu có vấn đề, thì vấn đề cũng là ở chỗ khác!"
"Anh không cần an ủi tôi.." Hạ Lam cười chua xót, lắc đầu như thật "..Nhưng mà này, tôi rớt đài có thể không sao, chứ anh ấy à.. Làm trợ lí cho địch, kiểu gì cũng bị Văn Hóa sa thải! Liệu mà tìm việc mới đi.."
"Sao cô có thể bỏ cuộc sớm như vậy?" Khi nãy không phải còn cứng miệng đối đáp với đám người đó lắm sao? Chẳng lẽ tất cả chỉ là vỏ bọc, và con người yếu ớt đang ở trước mặt anh đây mới là con người thật của cô ta?
Ớ, có khỉ ý!
Nguyễn Hạ Lam này bản chất ác độc, chắc chắn lúc này cô nàng đang diễn kịch hoặc đang.. Có bà dì thăm nên tâm trạng mới đi xuống như thế. Vì sao Thanh Tùng khẳng định nhanh vậy à? Còn vì sao nữa, làm quái gì có người nào tâm hồn mỏng manh yếu ớt lại có thể nghĩ ra mấy trò trả thù tàn khốc như cô ta! Cái đồ tiểu nhân này ý à, đập vào đầu cô ta có quả bóng mà cô ta làm như anh muốn mưu sát cô ta không bằng..
"Hạ Lam bình thường đi đâu rồi?"
"Làm kinh doanh phải có một điều kiện tiên quyết: đó là tầm nhìn!" Hạ Lam cúi thấp mặt, lắc đầu thích thú nhìn sự đấu tranh đầy rối rắm trong đáy mắt Thanh Tùng. Haha, người này zui ghê, có cảm xúc gì cũng viết sạch ra mặt! "Tôi không cần cô trợ lí đó chỉ vào mặt cũng nhận ra được ngay chúng ta không cần ra trận đã thảm bại!"
"Tại sao?"
"Bố anh làm chính trị mà anh lại không biết lí do à?"
"Làm chính trị..." Thanh Tùng dường như bừng tỉnh, khuôn mặt sáng rỡ được tô điểm bởi một nụ cười tự tin "..Phải rồi! Sao tôi có thể quên!"
"..."
"Nguyễn Hạ Lam! Lần này tôi sẽ giúp cô! Chúng ta nhất định không thua đám người đó!"
*
Hạ Lam cũng không ngờ việc mình chỉ đùa cho vui miệng lại có thể kích thích khiến Thanh Tùng tung ra người chống lưng. Anh ta nói cần chút thời gian sắp xếp mọi việc cho xong xuôi, chắc chắn trước ngày lên sàn giao dịch sẽ cho cô một cái hẹn hẳn hoi.
Vậy cũng coi như có thêm một phương án dự phòng nhỉ? Nhưng thật sự Hạ Lam không mấy tin tưởng vào phương án mỏng manh này, cô vẫn muốn trở về bàn bạc trực tiếp với Văn Minh hơn. Dù sao sau này ghế gia chủ cũng là cậu ta ngồi, cô chỉ được hưởng sái chút ít thành quả, nên là chuyện này cậu ta nhất định phải nhúng tay vào mà làm!
Giờ nghỉ trưa của Trịnh gia không kéo dài quá lâu, nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Hạ Lam lại quyết định trở về căn nhà hai tầng của cô. Trái với suy nghĩ vừa về nhà đã được xem phim Hường Quốc, đợi Hạ Lam chỉ là một mảnh an tĩnh đến lạ thường.
Nghi hoặc mở hết các phòng, lại gọi to thêm mấy tiếng.. Tuyệt nhiên không một ai đáp lời. Uể oải nằm dài trên ghế salon êm ái, Hạ Lam nhấc tay gọi một bàn đồ ăn sẵn. Mãi lúc người đưa hàng mang thức ăn tới cô mới nhớ ra chuyện sáng nay. Trước khi cô đi làm Hồng Ngọc đã chạy tới bên xe thông báo cô nàng sẽ cùng Văn Minh ra ngoài ăn trưa!
Cùng nhau đi ăn trưa nữa cơ!
Hẹn hò cũng ngọt ngào quá nhỉ!
Mấy món đồ ăn trên tay Hạ Lam dường như biến thành rơm hết lượt. Cô cảm thấy chúng khô khốc, không một chút vị ngon nào cả nên thảy xuống mặt bàn nhất quyết không thèm ăn uống gì nữa.
Thôi nào Hạ Lam!
Mày đang dần trở nên kì quặc và mất kiểm soát đấy!
Trở lại bình thường đi cưng!
*
Vậy là cả buổi chiều Hạ Lam quyết định ra ngoài tìm lại con người thật của mình.
Chuyện chơi cổ Hạ Lam tạm gác lại, cô không có tâm trí nghiên cứu thị trường, hơn nữa lúc này kinh tế biến động lớn nên các chỉ số tăng giảm rất thất thường. Thời gian này nếu còn lao vào sàn giao dịch thì quả thật chẳng khác gì đánh bạc với kẻ chơi gian!
Thế nên bây giờ cô chỉ còn một nơi để đi: chính là trung tâm mua sắm gần đó! Hạ Lam cần lấy vài món đồ khách đặt online đem ra bưu điện gửi hàng. Bình thường công việc này sẽ có bạn Tùng siêu nhơn kiêm nhiệm, nhưng ai bảo anh ta nói từ hôm nay sẽ bận sắp xếp chuyện kia chứ. Hạ Lam dù muốn hay không cũng đành phải thả người, dù sao cô cũng nhận thức được hai vấn đề này cái nào nặng cái nào nhẹ..
Cũng may mặc dù cửa hàng chưa mở, danh tiếng của Hạ Lam chưa lên nhưng công việc buôn bán vẫn diễn ra rất tốt. Mấy ngày trước khi cô trở lại thành phố này cũng đã tiếp tục luôn công việc đăng đồ lên trang cá nhân để bán. Một ngày tuy không kiếm được đến mấy ngàn đơn hàng, nhưng vài ba chục cũng không hề thiếu. Đồ hiệu cao cấp đều trích phần trăm rất lớn,

«  Chương 62

Chương 64 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm