Đọc Truyện theo thể loại
Chả thế nào cả!
Hạ Lam ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đẹp của cậu ta. Cô không cố kị cùng Văn Minh đấu mắt thật lâu, nhưng có vẻ bạn nam chính chưa chơi trò này bao giờ nên chỉ được chút xíu hàng mi dày đã chớp chớp chớp!
"Tầm thường!" Lấy lại được tí vui vẻ sau giông bão, Hạ Lam lên tiếng cười nhạo "Không khéo cậu chơi trò này với trẻ con cũng sẽ thua!"
"Cái gì?" Văn Minh bị so sánh với trẻ con dĩ nhiên không vui, cậu ta gắt gỏng hỏi lại nhưng thu về chỉ là sự im lặng vô tận của Hạ Lam.
Cô tự nhấn chìm mình trong cảm giác chán nản, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cửa sổ, dựa đầu lên kính quan sát bên ngoài.
Bầu trời tưởng như được dán lại hoàn chỉnh một lần nữa rách bươm và sụp đổ.
Người đó..
Không phải anh ấy!
Vĩnh viễn cũng không phải!
*
Cả hai nhân vật trong phòng đều ôm ấp những suy nghĩ tiêu cực và buồn bã, trải qua một buổi trưa nhàm chán, rất nhanh buổi chiều đã sang, giờ phẫu thuật đã điểm!
Hạ Lam ngồi bên ngoài phòng chờ, ảo não nhìn đoàn người tấp nập ra ra vào vào chuẩn bị đồ đạc dụng cụ. Trần Duy cũng lo lắng nhíu mày, đi đi lại lại bên cạnh cô không dứt. Ầy, thật chóng mặt, anh có đi nát giày thì cuộc phẫu thuật cũng không diễn ra nhanh hơn được đâu!
Vậy là để tránh tổn hại tài nguyên quốc gia, cũng tránh không cho mình mỏi mắt, Hạ Lam rất tốt bụng nhắc nhở: "Ghế ở bên này rất nhiều, thầy giáo, anh không cần gấp!"
"Đồ máu lạnh!" Trần Duy liếc xéo cô một cái, ánh sáng đỏ từ đèn cấp cứu ngoài cửa thi thoảng lại sáng lên, chói mắt cực kì "Cậu Minh phẫu thuật một chút cũng không lo lắng, nếu thay vào đó là bác sĩ Thái, chắc cô gấp lắm nhỉ?"
"Liên quan gì đến tôi?" Tốt bụng cũng không được nữa!
Hạ Lam bị chọc vào nỗi đau trở nên hung hãn vô cùng, cô xù lông, lạnh giọng "Anh ta với tôi có quan hệ gì mà phải gấp? Anh đừng nói chuyện không có căn cứ như vậy!"
"Không dám thừa nhận!" Trần Duy mỉa mai, nhưng sau cùng cũng vẫn dừng hành động lượn lờ qua lại trước mặt Hạ Lam. Cô đưa mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, cuộc phẫu thuật đã tiến hành được hơn ba mươi phút.. "Tưởng cô cứng miệng lắm cơ mà?"
"Tôi dám thừa nhận chứ sao?" Cô nghĩ ra chuyện gì, liền ngồi nghiêm túc lại, vừa cười vừa nói. Thầy Duy, đừng trách tôi hỗn, có trách cũng nên tự trách thầy xui xẻo. Cứ lúc người ta tức liền đi ra làm bia đỡ đạn! "Tôi đã đen sẵn rồi, sợ gì bẩn thêm tí nữa. Chỉ thương cho một số người danh tiếng sạch trơn, nên lỡ yêu học trò của mình cũng không dám nói!"
"Cô.."
"Tôi nè!" Hi, lại gương mặt tức không có chỗ phát, nhìn thích thiệt nha!
Bảo sao Minh M cứ thích trêu cho cô tức đến á khẩu, thì ra nhìn vẻ mặt này thú vị và có cảm giác thành tựu cao như vậy "Anh dám thừa nhận anh có tình cảm với Hồng Ngọc sao? Dĩ nhiên là không! Thầy giáo, nói cho anh biết, hàng không cua nhanh sẽ có người hốt mất, đến lúc đó anh hối cũng chả kịp!"
"Chuyện này liên quan gì đến cô?" Trần Duy nghiền ngẫm gì đó, sau cùng vẫn dứt khoát gạt đi ý kiến của Hạ Lam. Đúng lúc này điện thoại trên tay anh ta phát sáng, Trần Duy miễn cưỡng quay người, nghiêm túc nghe điện thoại.
Không hiểu đối phương là ai, mỗi một câu nói đều có sức sát thương lớn, khiến vị trợ lý vốn bình ổn này dần dần nhăn mày, sự lo lắng in hằn khuôn mặt đẹp. Anh ta nghe điện thoại xong, cúp máy dặn dò "Ngồi yên tại chỗ, đừng đi lung tung!"
"Sao chứ?" Hạ Lam chưa kịp hỏi hết câu anh ta đã dứt khoát  đi khỏi hành lang. Bóng dáng thanh mảnh thư sinh khuất dần sau khúc quanh sạch sẽ của bệnh viện. Gấp như vậy?
Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi?
Ôm thắc mắc trong lòng, Hạ Lam không nhịn được bước ra gần cửa thông gió, nhìn xuống dưới sân trước bệnh viện một chút. Đám phóng viên vẫn ôm đồm máy ảnh máy quay chuẩn bị tác nghiệp, bọn họ đứng lô nhô dưới đó, chẳng theo bất kì quy tắc nào hết. Có lẽ là rắc rối với đám người này đi, Hạ Lam từng thấy qua rồi, nhiều người làm báo rất đứng đắn, nhưng cũng có nhiều người bất chấp vô cùng! Để giành được tin tức, họ chẳng màng nguy hiểm, cứ xông lên hệt như cảm tử quân!
Cô trở về chỗ ngồi đối diện phòng cấp cứu, cánh cửa lớn đóng chặt khóa thân thể và linh hồn nam chính trong đó. Sau cuộc phẫu thuật này, cậu ta sẽ lột xác thành một kẻ hoàn toàn khác. Khi ấy liệu có đáng mong chờ hay không, cô thật sự không dám đoán trước!
Thở dài một hơi, cuối cùng Hạ Lam vẫn quyết định lôi điện thoại ra nghịch một lúc. Wifi ở đây phờ ri 100% nên dĩ nhiên cô muốn lên mạng lúc nào thì cứ việc. Vào faceb**c một chút, Hạ Lam lướt qua mấy nhãn hiệu thời trang cao cấp đã kí hợp đồng cung cấp quần áo cho cửa hàng của cô, bắt đầu lấy ảnh mẫu. Up lên tường nhà mình, bất chấp bị một đống người nhảy vào chửi rủa, Hạ Lam kiên nhẫn mời chào khách hàng.
Lướt thật lâu, thật lâu, mãi đến khi bắt gặp một nhãn hiệu cao cấp, bàn tay linh hoạt của cô mới dừng hẳn lại. Bức ảnh treo trên khung quảng cáo của page vô cùng quen thuộc, vừa đẹp đẽ lại cực kì có cảm giác thời trang. Nội dung bức ảnh rất đơn giản, trọng tâm chụp một nam một nữ mặc đồ của page, bọn họ đứng kề sát vào nhau, chụp một bức seo phi với góc từ trên xuống!
Đúng vậy!
Chính là bức hình Hạ Lam và Văn Minh chụp cùng nhau hôm đó!
Page này không sợ danh tiếng bẩn thỉu của cô làm ảnh hưởng hay sao, vẫn quyết tâm để ảnh này là thế nào?
Hạ Lam có chút tò mò, cô lướt vào phần bình luận trong ảnh, ngạc nhiên khi thấy nơi này có rất nhiều người khen ngợi ảnh đẹp người đẹp, thậm chí vài vị còn bất chấp: mặt cô ấy thế này chắc chắc không thể giống như clip trên mạng! Có kẻ gài bẫy cô ấy! Thật đáng thương!..
Được bênh vực dĩ nhiên Hạ Lam vui vẻ, nhưng cô cũng có chút cảm giác mẫu thuẫn không rõ. Vì nguyên chủ thật sự có làm ra những chuyện này, thế nên..
Lại một lần nữa ngẩng đầu nhìn đồng hồ, trong lúc cô lên mạng thời gian đã chạy nhanh như gió, vài tiếng đã qua. Trần Duy làm gì còn chưa trở lại? Chả lẽ bị Hạ Lam dọa dẫm nên sợ hãi quá, vội vàng chạy đi tìm nữ chính xoát cảm giác tồn tại? Hô, thế mà khi nãy còn cao giọng liên quan gì đến tôi? Gớm chết, toàn khẩu xà tâm phật!
Hạ Lam bĩu môi nhét điện thoại vừa báo hết pin vào túi quần. Cô đứng dậy, vặn mình vươn vai cho đỡ mỏi sau đó nhất quyết bước về phía phòng bệnh vip Văn Minh vẫn nằm từ sáng.
Dù sao ở nơi này chờ cũng chẳng được lợi gì, thà rằng cô trở về đó, vừa sạc pin vừa tiện thể lấy tài liệu hôm qua MR.H gửi tới xem nốt!
Đống tài liệu mật Hạ Lam tốn một đống tiền để thu về dĩ nhiên không thể để người khác đọc được. Thế nên ngày hôm qua sau khi xem xong phần liên quan đến Ngọc Thái, cô đã gói nó lại đem gửi xuống tủ lưu trữ hồ sơ bệnh viện, nếu không có thẻ sẽ không thể lấy ra được. Ầy, ai bảo Văn Minh đa nghi sợ cô chạy mất làm chi, phòng bệnh của cậu ta cũng phải kê hai giường, Hạ Lam một bên, cậu ta một bên!
"Tiểu thư, cô không thể rời khỏi chỗ này!" Không chờ Hạ Lam bước quá xa, lập tức có vài nhân vật quen mặt xuất hiện chặn ngang "Bên ngoài rất nguy hiểm!"
"Nguy hiểm?" Hạ Lam nhăn trán, ngoài đám phóng viên lô nhô kia thì còn điều gì đáng lưu tâm sao? Hơn nữa cô cũng chỉ đi tới nơi lưu trữ hồ sơ mà thôi, đâu có ra đến sảnh chính mà sợ "Tôi muốn xuống tầng dưới,

«  Chương 47

Chương 49 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Chương 181

Chương 182

Chương 183

Chương 184

Chương 185

Chương 186

Chương 187

Từ khóa tìm kiếm