Đọc Truyện theo thể loại
Sự tự tin của Mai Anh nhanh chóng bị sát khí nồng đậm này đè nát. Đứng trước Văn Minh cô lúc nào cũng chỉ giống như con thỏ nhỏ, tùy thời đều bị cậu nhìn thấu, bị cậu bắt gọn.
Kể cũng phải thôi..
Kẻ ngu ngốc như Hạ Lam kia còn nghi ngờ được cô chính là Hồng Ngọc, nói gì đến người thông minh tuyêt đỉnh như Văn Minh. Nhưng hẳn rằng cô che giấu không tệ, cậu ấy mặc dù nghi nhưng chưa nắm được đuôi của cô nên không dám hành động quá tay. Thêm chuyện tối qua cô mới lập công lớn nên càng không thể ra tay trực tiếp. Ít nhất trong thời gian này nếu như Mai Anh im hơi lặng tiếng vẫn có thể có được một cuộc sống bình yên.
Nhưng cái cô hướng đến đâu phải sự bình yên ngu ngốc này chứ? Còn chưa kể đến Ngọc Thái bên kia nữa, anh ta tối nào chả đòi báo cáo công việc. Mãi dậm chân tại chỗ khiến anh ta mất vui, tài liệu của cô vẫn còn trong tay anh ta sẽ nguy mất!
Mai Anh không nhăn mày, vẻ mặt thản nhiên nhưng trong lòng đã hạ xong quyết tâm. Cô phải "xử lý" Ngọc Thái này trước sau đó muốn tiến tới với ai thì tiến. Có một kẻ phía sau giật dây, nắm điểm yếu của mình thật sự chẳng hay chút nào. Cơ mà bây giờ nên làm thế nào mới có thể khiến Ngọc Thái kia bốc hơi hoàn toàn nhỉ?
"Cậu yên tâm đi!" Mai Anh cao ngạo ngẩng đầu, giọng nói đanh thép "Tôi đã nói nhất định sẽ làm!"
"Tốt!" Văn Minh gật đầu, xua tay "Cô ra ngoài đi, soạn thảo trước một bản hợp đồng với tổng công ti X cho tôi, cuối buổi đem lại cho tôi duyệt!"
"Rõ! Tổng giám đốc!"
Mai Anh bước nhanh ra khỏi phòng nhỏ, ngay khi quay mặt cô đã điều chỉnh thái độ trở nên vui tươi hoạt bát. Nhìn biểu hiện này làm gì có ai không lầm tưởng đây là cô gái mộng mơ mới đi hò hẹn lần đầu chứ?
Trở về phòng của trợ lý cấp dưới, mấy cô gái đang làm việc ở đó đều quây lại, túm tụm tung hô "chiến công" hôm qua cô và Văn Minh giành được. Vừa lúc này đám trợ lý và vệ sĩ của Văn Minh cũng được giải thoát khỏi phòng khách sạn, từ nơi đó đến thẳng trụ sở SM. Bọn họ nghe được tin SM đã giành được bản hợp đồng trị giá N tiền kia đều giật mình sung sướng, vây lại hỏi han người duy nhất có diễm phúc đi chung với Văn Minh - Ngô Mai Anh!
"Giỏi quá!" Ai nấy đều cảm thán "Hai người đã làm thế nào vậy?"
"Tổng giám đốc công ti X nổi danh quái gở.." Một người khác tỏ ra hiểu biết, trầm giọng kể ra "..Cô và cậu Minh bị ông ta bẫy chơi trò gì thế?"
"Cũng không có gì.." Mai Anh giả lả cười, bàn tay thon nhỏ đưa lên che ngang miệng vô cùng duyên dáng "..Là tổng giám đốc giỏi thôi, tôi chỉ phụ họa, không có chút công lao nào!"
"Không có công lao cũng có khổ lao!" Họ thấy cô khiêm tốn cũng lao đến vỗ mông ngựa "Mai Anh quá kiệm lời rồi! Còn trẻ mà được như cô là hiếm lắm đấy!"
"Tôi đâu có.."
"Ủa, mà nãy tổng giám đốc gọi cô vào phòng trao đổi riêng chuyện gì đó?" Không biết là ai lên tiếng, cắt ngang toàn bộ những sự xu nịnh vừa rồi. Có vẻ đây mới là chủ đề chính họ quan tâm, thế nên ngay khi câu này bật thốt ra, ai nấy đều im lặng như tờ "Còn đóng cửa nữa, chẳng lẽ là bàn luận tăng lương thế nào?"
"Này, tò mò quá đáng rồi đấy!"
"Mai Anh đừng quan tâm nhé.."
"Làm việc! Làm việc đi!.."
"..."
Mấy người đang xúm xít lập tức di tản, có điều ánh mắt họ vẫn còn như có như không đọng lại trên khuôn mặt Mai Anh, dường như muốn thông qua đó nhìn thấu cô vậy. Mai Anh không thèm quan tâm, tạo tin đồn thất thiệt chính là điều cô muốn còn gì. Thắc mắc đi, đồn thổi đi, ngưỡng vọng và ghen tị đi.. Nói cho mà biết, các người còn lâu mới được như tôi!
"Chị Mai Anh.." Người ngồi bên cạnh cô là một cô gái nhỏ xinh đẹp. Mặc dù đã làm việc ở nơi này bốn năm nhưng vẫn chỉ là trợ lý cấp dưới, số lần gặp mặt tổng giám đốc ít đến đáng thương "..Em nói nhỏ chuyện này!"
"Gì thế?" Loại người tiểu bạch, không có chí tiến thủ này chính là kiểu Mai Anh thích nhất. Ngây thơ hay ngu ngốc đây? Tùy ý cô điều khiển trong tay, muốn cô xoay kiểu gì sẽ ra kiểu đó! "Em cũng thắc mắc giống họ? Nghĩ chị và tổng giám đốc có vấn đề?"
"Không.. Không đâu chị!" Cô gái nhỏ giật mình lắc đầu, nhìn thấy Mai Anh này buồn rầu thì càng cuống quýt hơn nữa "Em chỉ muốn nói cho chị biết một chuyện.."
"Là chuyện gì?"
"Chị mới đến công ti nên chắc không biết.." Cô hơi lưỡng lự, sau đó vẫn tốt bụng nhắc nhở "..Tổng giám đốc Văn Minh đã có vợ rồi, chị ấy rất xinh đẹp, còn tài giỏi nữa! Bọn họ dự tính một thời gian nữa sẽ cùng nhau làm kỉ niệm 1 năm ngày cưới đấy!"
"Vậy à?" Mai Anh gật đầu, tỏ vẻ không quan tâm. Đùa gì chứ? Những tin tức này chị mày biết lâu rồi có được không cưng? Nếu cưng muốn thể hiện mình có giá trị làm ơn cung cấp thông tin mới mẻ hơn đi! "Nhưng thế thì liên quan gì đến chị?"
"Em biết tổng giám đốc rất hấp dẫn.." Cô gái nhỏ bối rối dường như không biết nên dùng từ sao cho chính xác "..Nhưng chị tuyệt đối đừng nên có vọng tưởng gì với anh ấy, nếu không nhất định sẽ đau đớn!"
"..."
"Quan hệ của hai vợ chồng họ rất tốt!" Cô cúi mặt, tiếc nuối nói ra "Chị xem, trưa nay chị Hạ Lam mới đến, vậy mà tổng giám đốc đã quyết định hủy tất cả các buổi gặp mặt để chờ chị ấy rồi!"
"Chị biết, em yên tâm đi!" Mai Anh gật đầu, ừ hữ quay đi làm việc của mình. Cô gái nhỏ bên cạnh thấy thái độ lãnh đạm này của cô cũng tạm yên tâm mà rời mắt.
Có trách cũng chỉ trách cô rời mắt quá nhanh. Nếu như chậm một chút, hẳn nhiên có thể nhìn ra ngay Mai Anh kia đang có gian kế trong đầu!
Trưa nay..
Là trưa nay cô ta sẽ đến?
Hẳn rằng Hạ Lam ngu ngốc đó đã nhìn thấy vết son trên cổ áo của Văn Minh rồi. Chính vì thấy nên mới muốn đến đây xem cô một chút, dằn mặt cô một chút.. Ha ha, Văn Minh ghét nhất phụ nữ kiểm soát cậu ấy, không hiểu đêm qua cô ta có nổi điên lên mà quát mắng tra khảo Văn Minh không nhỉ?
Nếu như có thì vui đây, tình cảm của bọn họ sẽ chẳng giữ gìn được lâu nữa đâu!
Ừm.. Mai Anh có nên lại tiếp tục gây dựng một màn kịch nho nhỏ khiến sự hiểu lầm của họ thăng cấp không nhỉ? Chia tách phải chia từ từ mới thấm, nhưng cơ hội tốt trời cho thế này, cô không lợi dụng mà dùng thì thật có lỗi với số phận!
*
Hạ Lam đến công ti khá muộn, lúc này mọi người ở phòng thiết kế đã xử lý xong hết tài liệu còn dư lại đêm qua, đang bắt tay vào kẻ vẽ, may vá. Xong hết việc trên giấy dĩ nhiên một con gà mờ như Hạ Lam không còn khả năng phụ giúp gì ở nơi này nữa. Cô có hơi tiếc nuối nhưng vẫn phải rời đi, trở về phòng giám đốc xử lý công việc. Dù sao cũng đã ở lì dưới đó mấy ngày, việc ở phía trên chất đống lên cả rồi.
Tự pha cho mình một tách cafe, Hạ Lam bỏ áo khoác ngoài lên giá treo sau đó mở tài liệu bắt đầu xem xét. Con người cô chính là như vậy, một khi không làm việc đầu óc sẽ thả trôi hoàn toàn, nhưng đã ngồi vào bàn, cầm bút và tài liệu lên thì trong mắt sẽ chỉ còn những con số, những phương án giải quyết, những tình huống giả định.. liên quan đến công việc mà thôi. Bị hàng loạt những hợp đồng, những bản báo cáo thống kê cuốn đi cả buổi sáng, lúc ngẩng đầu lên đã thấy đồng hồ báo sắp đến giờ nghỉ trưa mất rồi.
Cô vươn vai một cái, nhìn tập hồ sơ vơi đi quá nửa trên bàn, cảm giác thành tựu không nhỏ. Vui vẻ cầm thêm một bản tài liệu nữa lên, Hạ Lam mở ra đọc qua một lượt:

«  Chương 175

Chương 177 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm