Đọc Truyện theo thể loại
Đúng vậy!
Giọng nói mặc dù có chút thay đổi nhưng vẫn rất giống cô ta! Cả cái kiểu châm biếm và cách ngắt nghỉ giữa chừng kiểu kia thì chỉ có thể là Hồng Ngọc!
Mặc dù Văn Minh tìm không ra cô ta nhưng nói thật cả hai người đều không tin Hồng Ngọc đó đã chết. Biết đâu cô ta thật sự làm như vậy, phẫu thuật thẩm mỹ, tìm một thân phận khác để quay về nhiễu loạn hai người?
Nhưng việc này quá khó, hơn nữa làm người cần gì cố chấp đến mức đó chứ? Hồng Ngọc kia thông minh như vậy, chắc sẽ không dại dột quay trở lại nơi gây cho cô ta bao tổn thương, tìm những người không yêu thích cô ta một chút nào như hai người đâu. Còn trả thù gì đó.. tính cách Hồng Ngọc này cực kì chắc chắn, nếu không đảm bảo có khả năng thành công, cô ta sẽ chưa ra tay hành động.
Hạ Lam nhìn cửa xe đóng lại không chút do dự, quả nhiên không phải Hồng Ngọc đó rồi. Bình thường nếu đúng cái tên đã gắn bó với mình hai mấy năm, nếu bỗng dưng bị người ta xướng lên không giật mình ngoảnh lại mới lạ. Đằng này cô ta vẫn ung dung ngồi xuống ghế phụ, mặc kệ lời cô kiểu kia.. ai da~ Hạ Lam, mày lại đa nghi quá mức rồi!
Hạ Lam âm thầm tự trách mình, cô xoay người tiếp tục công cuộc đưa chồng về dinh mà chẳng hề hay biết cô gái đang ngồi trên xe lúc này đang chết lặng. Mặt Mai Anh tái xanh tái xám, phía sau lưng cũng rớt đầy những mồ hôi lạnh. Tâm trí ngổn ngang những suy tư và tình huống giả định. Cô thật sự không dám tin, Nguyễn Hạ Lam đó có thể vì một vài phút tiếp xúc mà đã chớm nhận ra mình.
Bạn thân bao năm có khác..
Mai Anh đột ngột cười khẩy. Bạn thân? Hay cho hai chữ bạn thân! Nguyễn Hạ Lam, những thứ mày cướp của tao, nhất định tao sẽ đòi lại bằng hết!
*
Hạ Lam dự tính tự mình đưa người vào trong nhà, nhưng quý vị biết đấy, lúc tác giả tả biệt thự Trịnh gia đã "tiện tay" tô vẽ hơi quá đà. Thế nên lúc này mà để bạn Lam đủ khả năng ôm người say khướt vượt qua cả mấy km đường từ cổng vào đến nhà chính thì có hơi hư cấu.. Vậy là dưới sự giúp đỡ của không nhỏ của vài vệ sĩ, Văn Minh cuối cùng cũng an toàn nằm trên giường lớn, chờ người tới chà đạp.
Hạ Lam cảm ơn họ sau đó đưa tay đóng cửa, đi thẳng tới bên giường. Cả người Văn Minh lan tỏa thứ hương thơm nồng của rượu ngoại, đan xen trong đó là mùi nước hoa nhè nhẹ. Cô hơi nhíu mày, là nước hoa của cô gái khi nãy hay của ai đây?
Văn Minh không thích người khác động chạm vào mình một cách tùy tiện nên hẳn chỉ có thể là cô gái đó mà thôi. Chắc trong quá trình dìu đỡ đã vô tình khiến mùi hương này quẩn lại quanh người cậu ấy..
Mặc dù hiểu rõ nội tình như vậy nhưng không hiểu sao Hạ Lam vẫn có cảm giác khó chịu một cách ích kỉ. Ai bảo ánh mắt cô gái đó nhìn Văn Minh nồng nhiệt như vậy làm gì chứ? Kệ cho cô có tự tin bao nhiêu đi chăng nữa, nhưng đây là chồng cô - con người ưu tú nhất nhì thế giới này - cô không lo sợ được mất mới là lạ!
Hạ Lam không bật đèn sáng, cô chỉ để bóng ngủ lờ mờ đủ thấy đường mà thôi. Để yên cho Văn Minh nằm trên chiếc giường quen thuộc, cô nhón chân bước ra ngoài. Khi trở lại phòng, trên tay Hạ Lam đã có thêm một khay trà nóng và một thau nước ấm áp.
Lật người Văn Minh cho ngay ngắn, cô vô thức ngắm kĩ người đang say ngủ kia. Từ trước đến giờ Văn Minh vẫn luôn rất cẩn trọng, nói thật, từ lúc cô gặp câu tới giờ chưa khi nào thấy cậu mất kiểm soát tới mức này. Say khướt, còn nhờ người khác đưa về chứ không phải vệ sĩ đáng tin cậy của chính mình. Là do khuôn mặt của người kia hay sao? Và.. người của cậu lúc này đang ở đâu rồi? Rốt cuộc trong buổi tối hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Vì sao? Vì sao?..
Hàng ngàn câu hỏi muốn bùng nổ, nhưng ngay khi người đó nhíu mày Hạ Lam lại buông xuống toàn bộ phòng thủ. Cô đưa tay lên trán Văn Minh, khe khẽ xoa đi nét chữ "xuyên" ở giữa hai chân mày của cậu. Mơ thấy cái gì mà khó chịu vậy? Hay rượu khiến cậu ấy đau đầu?
Thôi được rồi!
Có chuyện gì đợi mai Văn Minh tỉnh táo lại cô sẽ hỏi sau. Lúc này nên lau qua người, thay quần áo rồi để cậu ấy uống chút trà giải rượu đã. Nghỉ ngơi cho tốt nếu không ngày mai nhất định sẽ bị mệt mỏi!
Vuốt nhẹ khuôn mặt của người nọ, Hạ Lam dùng động tác dịu dàng nhất tháo từng chiếc cúc áo của Văn Minh. Nói thật, đây không phải lần đầu tiên Hạ Lam tiếp xúc gần gũi với Văn Minh, nhưng mà gần đến mức này quả thật có hơi..
Bặm môi tự niệm sắc tức không.. Hạ Lam cố gắng xua đi toàn bộ tà niệm mới nảy sinh trong đầu, tập trung chú tâm vào công việc của mình.
Cô xoay người cậu, vừa nhấc cởi tay áo sơmi vừa lồng tay áo ngủ vào cho cậu. Cô dấp khăn ấm, từ từ lau. Làn da của Văn Minh vốn rất tốt, màu trắng bệnh tật vẫn chưa tán hết nhưng đã có đan xen chút ít hồng hào. Dưới ánh sáng vàng vọt này tự dưng biến hóa trở thành thứ màu cổ đồng vô cùng hấp dẫn. Bên ngực trái vẫn còn dấu tích của một cuộc phẫu thuật liên quan trực tiếp đến tính mạng của cậu ấy - ca phẫu thuật thay tim tiến hành cách đây chưa đến một năm. Con rết lớn đó ngoằn ngoèo bò trên đó, giống như một tấm huy chương dành cho cuộc đời đầy biến động của cậu.
Lau hết bên ngực này, Hạ Lam dần chuyển sang bên kia, cô nhấc cậu nằm nghiêng hẳn lên, trực tiếp lột sạch lớp áo sơmi và vest bên ngoài, cũng thành công bước đầu mặc xong áo ngủ cho Văn Minh. Đưa tay muốn cài lại cúc áo cho cậu, bàn tay nhỏ của cô đột ngột bị người ta nắm lấy, xiết thật chặt. Hạ Lam còn đang mải niệm kinh tự trấn định, tự dưng bị cái nắm tay này phá tan mọi phòng tuyến. Mặt cô đỏ bừng, hơi giật mình nhìn đến khuôn mặt người đối diện.
Văn Minh không còn nhắm nghiền mắt nữa, đôi kim cương đen nhánh của cậu hé mở, lấp lánh đầy những ánh sao. Một bên tay cậu đang nắm lấy tay cô, còn bên kia đang chống đỡ cả thân thể, chậm rãi nửa ngồi dậy. Áo ngủ còn chưa cài cúc khiến cơ ngực và hai bên tí ti thấp thoáng ửng hồng cực kì mê người. Hạ Lam nhìn khuôn mặt đó, lại xem đến cơ thể hấp dẫn kia, hơi thở không nhịn được trở nên gấp gáp.
Trấn tĩnh!
Cô phải trấn tĩnh!
Nếu không nhất định sẽ bị Văn Minh quyến rũ đến mức cháy máy làm bừa!
"Hạ Lam.." Văn Minh nhìn thấy vẻ mặt này của cô liền vui vẻ nhếch môi cười.  Cậu dùng tốc độ nhanh nhất xoay chuyển càn khôn, đè ép Hạ Lam xuống dưới giường. Tay cô vẫn còn đang cầm khăn ướt, lúc này tự dưng biến thành biên giới ngăn giữa hai người. Văn Minh không thích cảm giác ẩm thấp này, cậu đoạt lấy khăn từ tay Hạ Lam, chuẩn xác ném lên bàn.
Không còn gì cản trở, khoảng cách giữa hai người lập tức được thu hẹp lại. Cậu cúi mặt, một tay giữ Hạ Lam, một tay đưa lên mơn man gò má ửng hồng của cô, cũng giúp cô gạt đi không ít sợi tóc hư đốn tán loạn bên trán "..Anh nhớ em!"
"Nói.. Nói cái gì đó?" Hạ Lam ha ha cười, cảm giác cả người đều mềm nhũn.
Cô không phải trẻ con nên dĩ nhiên hiểu chuyện gì có thể sẽ xảy ra. Mặc dù không bài xích nhưng nói thật giữa cả hai người vẫn còn khá nhiều rào cản tâm lý.
Văn Minh sợ cô mặc cảm vì thân thể của nguyên chủ không sạch, còn chính cô lại có cảm giác lo lắng cho lần đầu tiên

«  Chương 173

Chương 175 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm