Đọc Truyện theo thể loại
Hối hận hay không tạm thời không ai biết. Điều Văn Minh quan tâm lúc này chỉ là làm sao về đến nhà trước bữa trưa, cùng vợ yêu ăn một bữa cơm ấm áp sau đó ôm lấy cô, ngủ một giấc êm ái.
Quả nhiên đúng với dự tính của cậu, vừa về đến nhà đã thấy Hạ Lam đứng chờ ngoài cửa chính. Mặc dù cô thoáng thấy bóng xe của cậu đã giả bộ nạnh nùng chạy biến vào trong nhưng với thị lực super của Văn Minh thì nhìn thấy cô là điều quá đơn giản. Lúc nào cũng thế, chờ chồng thì chờ đi có ai thèm cười nhạo đâu chứ, thấy cậu về liền vờ như không quan tâm là sao?
Tâm trạng khó chịu vì bị tiếp cận khi nãy bay sạch, Văn Minh mỉm cười, nhanh chân bước thẳng vào bên trong. Bàn ăn nghi ngút khói, thơm nồng, với đầy đủ các món phong phú vô cùng đang chờ đợi cậu. Song song với nó chính là người vợ xinh đẹp dịu dàng, lại không kém phần thông minh và tinh quái..
Hạnh phúc trọn vẹn thế này cậu còn đòi hỏi gì hơn nữa?
Một vòng tay ấm như tay mẹ? Trịnh Văn Minh, tình yêu của Hạ Lam đối với cậu cũng ấm áp chẳng kém gì đâu!
"Em đợi lâu không?" Văn Minh đi đến bồn rửa tay, sau khi rửa sạch tay chân mặt mũi mới xoay người ôm lấy Hạ Lam, thơm nhẹ "Anh có chút việc nên về hơi muộn!"
"Cũng không lâu lắm!" Hạ Lam hưởng thụ vòng tay lớn của ai đó, cảm giác ngọt ngào và bình thản vô cùng.
Tình yêu có đôi khi không phải là sóng to gió lớn, thắm thiết nồng nhiệt. Cứ lặng lẽ ngấm sâu, ngấm sâu, êm ả tựa như bầu trời đêm đầy sao thế này lại hay.
Ít nhất nó sẽ không khiến cô hoặc Văn Minh phải đau đầu suy nghĩ, và nó sẽ là bến đỗ nhẹ nhàng của cả hai người sau một ngày làm việc dài dằng dặc đầy mỏi mệt và lừa lọc.
Chỉ một thời gian nữa thôi.. Hạ Lam nhắm mắt, xiết nhẹ bàn tay đang ôm lấy mình từ phía sau. Cô đã có suy tính cả rồi, chỉ cần thêm một chút phấn đấu Hạ Lam sẽ tạm dừng lại. Cô muốn "đầu tư" một thứ lâu dài hơn, "đầu tư" vào gia đình sẽ đem tới hạnh phúc cho cô cả đời này. Chắc hẳn Văn Minh không ngại chuyện nuôi giúp cô mấy đứa nhóc đâu nhỉ..
Ừm, không những không ngại, khéo khi cậu ấy còn thích nữa chứ! Chưa gì cô đã tưởng tượng xong khuôn mặt đầy hạnh phúc của Văn Minh khi nghe cô thông báo mình chuẩn bị được làm bố rồi.
Ai da~ lại tính xa! Hiện tại hai người còn chưa đi đến bước "này nọ", nếu thật sự có em bé được mới là tài đấy!
Cô có nên..
"Hôm nay anh kí hợp đồng thế nào? Ok hết không?"
"Ổn cả!" Văn Minh lưu luyến buông tay, kéo ghế để vợ ngồi xuống trước "Hợp đồng này SM đã chuẩn bị từ lâu rồi nên đối phương không có chút thắc mắc nào hết!"
"Có vẻ anh lại chuẩn bị bắc thang lên cao rồi.." Hạ Lam bĩu môi, bắt đầu so đũa chuẩn bị ăn uống "..Kiểu này em làm sao theo kịp đây?"
"Hình như em quá coi thường khả năng của mình rồi!" Văn Minh không cho là đúng, phản bác "HL của em chẳng phải mới kí mấy cái hợp đồng, cũng mở rộng xuống phía Nam rồi à?"
"Quy mô vẫn còn quá nhỏ!" Hạ Lam ậm ừ, vấn đề công việc nhắc đến lúc này có vẻ không quá thích hợp thì phải "Em đang muốn hướng đến thị trường châu Âu, bên đó rất khó tính nhưng một khi được công nhận sẽ không lo không nổi danh!"
"Có muốn mượn ở chỗ anh vài ngôi sao không?" Theo như cậu nhớ thì hợp đồng hôm nay chuyển nhượng không ít hàng khủng "Mấy ảnh hậu ảnh đế gì đó mà PR thì độ hót chỉ có lên cao!"
"Vậy khi nào rảnh chúng ta bàn thảo hợp đồng đi!" Hạ Lam nháy mắt, vô thức nhấn mạnh từ rảnh khiến người ngồi đối diện không nhịn được suýt phì cơm ra ngoài "À, cái cô nhân viên anh nói giống mẹ vẫn còn làm trợ lý của trợ lý sao?"
"Đúng vây!" Văn Minh thấy vợ nhắc đến cô nàng Mai Anh này mày liền nhăn lại. Khi nãy không phải tự dưng cậu mở miệng nói chuyện với cô ta. Văn Minh không phải dạng đàn ông dễ dãi, thấy ai vừa mắt liền cùng nhau đá đưa qua lại. Chẳng qua cậu muốn xác thực lại một số vấn đề, và vấn đề này nếu như không dùng lời nói và hành động để kiểm tra thì không thể ra kết quả.
Ai bảo cô ta giấu kĩ và kín kẽ như vậy để làm gì, một chút dấu vết khả nghi cũng không tìm thấy.. Càng như thế, mức độ đáng nghi ngờ càng tăng cao, càng khiến Văn Minh nảy sinh tâm thế đề phòng.
"Cô ta đúng là rất kì lạ.."
"Hồ sơ điều tra mọi thứ đều khớp cơ mà, sao anh lại nói cô ta kì lạ?" Hạ Lam hơi ngừng đũa, chớp mắt suy tư "Chẳng lẽ lại sạch sẽ quá mức?"
"Sạch sẽ quá mức.." Văn Minh gật đầu, sạch đến độ khiến người ta không thể không nảy sinh những thắc mắc. Một cô nhi vất vả bươn chải vì sao lại có bàn tay mịn màng đến thế. Đừng so với ai, ngay như Hạ Lam của cậu đây thời gian này bảo dưỡng vô cùng tốt mà tay còn chưa phục hồi như cũ.
Nói là vấn đề cơ địa? Nhưng quả thật, cuộc sống vất vả có thể phá tan mọi vẻ đẹp lúc ban đầu. Đã thế, trên cổ tay Mai Anh đó còn có.. "Hôm nay anh còn nhìn thấy.."
*REEEENNGGGG~~
"Ấy, đợi em một chút!" Đang dở dang câu chuyện, điện thoại đặt phía xa của Hạ Lam đột ngột vang lên. Bình thường khi ở nhà cô đều tắt âm, không tiếp điện thoại, không xem tin nhắn. Hôm nay lại mở máy, còn có vẻ gấp gáp như vậy hẳn là chuyện quan trọng lắm đây "Em nghe điện thoại 2 phút thôi, anh cứ ăn cơm đi!"
"Được.."
"Alo? Tôi là giám đốc HL đây!" Hạ Lam chạy nhanh đến nơi để điện thoại, vui vẻ nhấc máy. Gương mặt nhỏ xinh hơi hồng lên, tựa như đang mong chờ điều gì đó chuẩn bị xảy ra "Vâng, vâng.. Đúng! Thật sao? Cảm ơn! Chúng tôi nhất định sẽ tham gia!"
"..." Văn Minh thấy vợ càng lúc càng có chiều hướng phấn khích liền không nhịn được mà quay sang nhìn chăm chú. Hạ Lam bị ánh mắt đen sẫm của cậu chiếu đến, ngại ngùng cúi đầu nhưng nụ cười vẫn dai dẳng không tắt. Cô cất điện thoại lên bàn, hớn hở nhảy đến bàn ăn "Em từ từ thôi, vừa ăn cơm xong đừng nhảy!"
"Trịnh Văn Minh!" Hạ Lam ôm lấy Văn Minh từ phía sau, ha ha bá đạo "Nói cho anh biết, mẫu của HL đã được chọn tham dự tuần lễ thời trang Pa**s rồi! Em đã tiến gần anh thêm một bước rồi!"
"Vợ anh giỏi như vậy là quá bình thường!" Văn Minh thấy cô vui thế cũng không tiếc lời khen ngợi, còn sung sướng đưa tay kéo Hạ Lam lại, để cô ngồi lên đùi mình.
Giây phút hai gương mặt kề nhau, nhìn đến đôi mắt đối phương lấp lánh đầy ánh sáng hạnh phúc Hạ Lam đột nhiên muốn hôn cậu vô cùng. Đáng tiếc vì còn vướng vừa ăn uống xong, miệng hơi có vấn đề nên..
"Hạ Lam.."
"Này.. Ưm.."
"..."
Đáng tiếc, bạn thấy có vấn đề không có nghĩa là người khác cũng giống như vậy!
Nam chính trong giây phút bất chợt đã nhanh chóng lấy lại sự câu ngầu bá đạo ban đầu của mình. Cậu vươn tay ép tới, níu lấy cằm Hạ Lam, hướng đến bờ môi ngọt ngào của cô mà hôn tới. Hương vị thức ăn vẫn còn đọng lại bên miệng, sau đó theo sự say mê mà trôi sạch sẽ. Thứ còn lại cuối cùng chỉ còn là vấn vương và dây dưa không dứt..
Cảm giác đắm say chầm chậm tan đi, không còn ai nhớ đến cô nàng tên Mai Anh kia nữa. Bọn họ còn đang bận rộn, bận rộn trong cuộc yêu của chính mình..
*
Ngô Ngọc Thái vẫn thường xuyên nhận được tin nhắn và những cuộc gọi thông báo tình hình của Mai Anh bên kia. Mặc dù cô nàng luôn bảo mọi chuyện đều tốt cả, công việc tiến triển tốt, cô ta được làm trợ lý

«  Chương 170

Chương 172 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm