Đọc Truyện theo thể loại
Hai người cùng nhau tiến vào nhà, mâm cơm nóng hổi vẫn đang đợi được người ta ân sủng nằm yên lặng trên bàn, ngan ngát tỏa hương.
Hạ Lam không có quá nhiều hứng thú với bữa trưa, không phải vì tay nghề của chồng cô đi xuống, cũng không phải do cô không hề đói, mà chính là vì thông tin Văn Minh vừa đưa tới khiến cô quá phân tâm!
Người có thể giống người đến mức này cơ à?
Giống đến độ khiến cho người ta phải run rẩy vì xúc động.
Trong lòng Hạ Lam nổi lên một nỗi nghi hoặc không tên, dạo này các loại con gái muốn tiếp cận chồng cô nhiều vô số kể, thủ đoạn cao thâm không sao tả xiết. Có khi nào đây cũng là một trong số những chiêu trò của họ hòng mục đích gây sự chú ý hay không?
Nhưng chẳng phải với bên ngoài Trịnh gia luôn lấy cho Văn Minh vỏ bọc là anh em sinh đôi với Văn Hóa, con trai đầu của Đào Nương sao? Nếu muốn lấy lòng, mua chuộc cảm tình của cậu hẳn nên làm cho mình giống Đào Nương chứ không phải Mai Lan!
Chẳng lẽ cô gái này chỉ là vô tình giống với mẹ chồng cô? Nhưng nét mặt giả giả kiểu này rõ ràng là có phẫu thuật thẩm mỹ. Thật sự có kiểu trùng hợp thế này? Còn nếu không phải trùng hợp.. thì cô gái này thật sự quá đáng nghi. Cô ta đã biết những gì về quá khứ của Văn Minh? Hay cô ta cũng giống như cô và cậu, đều là những nhân tố bất thường của thế giới này?
"Ăn xong rồi xem!" Văn Minh đoạt lấy điện thoại từ trên tay Hạ Lam, ném ra ghế sô pha "Cũng không quan trọng đến mức đấy đâu vợ à!"
"Em chỉ cảm thấy tò mò!" Hạ Lam không giành lấy điện thoại, đi tới bên bồn rửa tay vệ sinh một lượt sau đó ngồi lại bàn, sắp xếp bát đũa cho hai người. Vừa lúc Văn Minh cũng làm vệ sinh xong, cậu bê nốt món ăn đang được hâm nóng trong lò vi sóng ra, đặt trước mặt cô "Vì sao lại có người giống người đến thế được chứ?"
"Ăn xong chúng ta sẽ xem được không?" Văn Minh gắp đồ ăn cho cô, nhẹ giọng "Hẳn là không có quá nhiều điều bí ẩn, vì anh mới chỉ nhờ trợ lý tìm thông tin có mấy tiếng mà đã xong rồi!"
"Sao anh không nghĩ hiệu suất làm việc của anh ta cao?" Bên cạnh cậu toàn người tài giỏi, mấy chuyện tìm thông tin gì gì đó là quá đơn giản! "À này, một vài ngày nữa là đám cưới của trợ lý và quản lý, hôm nào anh rảnh đi cùng em mua quà tặng cho họ nhé!"
"Được chứ!" Cậu cười híp mắt, dường như nghĩ ra chuyện gì thú vị "Tặng cái gì đó đặc sắc một chút, trợ lý của anh không ưa mấy thứ bình thường!"
"Hiểu nhau quá nhỉ?"
"Chuyện, ở cạnh nhau bao năm.."
"Hai người..."
Ăn uống xong xuôi hai người nghỉ ngơi vài phút sau đó cùng nhau dọn dẹp. Trở về phòng thờ của ông Trịnh, Văn Minh theo thói quen thắp lên đó mấy nén nhang sau đó mở máy tính, kết nối mạng. Cậu để Hạ Lam trải giường xong xuôi mới ôm hàng lên, cùng nhau ngồi xuống xem xét thông tin của cô gái kia.
Ngô Mai Anh, 25 tuổi, là trẻ mồ côi có 12 năm sống trong viện phúc lợi phía đông thành phố.
Cô nàng bị bỏ rơi ngay từ khi mới sinh ra vì mắc bệnh tim bẩm sinh. Có thể gia đình không đủ khả năng chữa trị, cũng có thể vì thể trạng quá yếu đuối nên bị ghét bỏ, ném ở cạnh bãi rác tự sinh tự diệt. Sau khi trải qua thời gian ngoài gió rét được y tá bệnh viện phát hiện, giống như một kì tích mà hồi phục. Tiếp đó Mai Anh được bệnh viện nuôi nấng trong một khoảng thời gian khá dài, nhưng bởi đặc thù nơi này không phải nơi thích hợp cho trẻ em sinh sống nên ngay khi cô bé được bốn tuổi đã được bệnh viện chuyển giao cho cô nhi viện trung tâm.
Nơi này gọi là cô nhi viện nhưng lại chẳng hề vì trẻ em chút nào. Viện trưởng hợp lực cùng nhân viên ép buộc những đứa trẻ đáng thương này ra ngoài kết hợp xin ăn và bán đồ. Hơn nữa còn thường xuyên đánh đập, không cho chúng ăn no. Mai Anh tuy còn nhỏ nhưng tiếp xúc với không ít người nên rất khôn lanh. Cơ thể cô vốn đã gầy yếu còn có bệnh không thể chịu nổi cảnh này. Một ngày đẹp trời, nhân cơ hội cô đã cùng với vài người trốn khỏi nơi đó. Nhưng thành phố nhỏ như vậy có thể trốn được tới đâu? Anh chị em bên cạnh Mai Anh đồng loạt bị bắt về, chỉ có cô may mắn được một người phụ nữ cứu giúp nên thoát thân. Về sau cô nhi viện trung tâm bị người phụ nữ tốt bụng kia kéo sập, toàn bộ nhân viên cùng viện trưởng đều bị bắt. Những đứa trẻ được gom lại, cùng đưa vào viện phúc lợi phía đông. Ở đây chúng mới thật sự được sống như một con người.
Trong vòng mười mấy năm ở đó, Mai Anh không ít lần phát bệnh nhưng đều chỉ có thể dùng thuốc duy trì. Cô vượt qua mọi khó khăn gian khổ, thách thức số phận trở thành người con gái hoàn hảo với một trí tuệ không ai sánh kịp. Vừa lúc kiếm được tiền muốn giúp đỡ nơi đã cho mình dung thân thì viện phúc lợi lại cháy, người chết nhiều vô số kể, người sống phiêu dạt khắp nơi.. Thời gian gần đây cô luôn ra sức tìm kiếm bọn họ nhưng tiền của đổ vào đều là công cốc.
Không lâu sau đó Mai Anh được liên hệ phẫu thuật, cô được thay tim theo chương trình của viện nghiên cứu quốc tế nào đó. Điều này khiến chi phí chữa bệnh giảm đi rất nhiều. Vừa thay tim xong, Mai Anh quyết định làm phẫu thuật thẩm mỹ, muốn tự biến mình thành người phụ nữ khi xưa đã cứu cô - hình tượng cao đẹp nhất trong lòng cô..
"Nói vậy.." Hạ Lam nghiền ngẫm, câu chuyện xưa này không hiếm gặp, mặc dù nó rất trơn tru, rất khớp nhưng không hiểu sao cô vẫn cứ thấy có vấn đề gì đó tiềm ẩn "..Người đã giúp cô nàng chính là mẹ anh?"
"Cô ta bảo là một người phụ nữ họ Ngô.." Văn Minh không gật đầu xác nhận, cậu chưa hoàn toàn tin tưởng điều này "..Chính cái tên của cô ta cũng là đổi theo tên của người phụ nữ đó!"
"Nhớ cũng kỹ quá nhỉ, từng chi tiết của mẹ anh cũng khắc sâu được tới vậy.." Hạ Lam không ngần ngại nói ra suy nghĩ của mình "Phẫu thuật không sai một chi tiết, như thể có ảnh chụp lại vậy.."
"Tìm nơi cô nàng từng làm phẫu thuật sau đó mua hồ sơ bệnh án là xong!" Văn Minh xiết nắm tay "Chuyện mờ ám nào cũng không làm sạch sẽ được đâu!"
*
Sạch hay không còn phải đợi xem tài năng che giấu vết tích của tác giả đại ca thế nào. Và hiển nhiên, chuyện chưa tới hồi kết nam chính sẽ không thể biết sự thật nhanh đến thế. Ngọc Thái sau khi giao việc cho Hồng Ngọc xong xuôi liền trở về guồng quay công việc của mình.
Dĩ nhiên anh không quên liên hệ với bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ kia một lần, sử dụng các mối quan hệ mà yêu cầu được mượn bệnh án của Hồng Ngọc. Sau khi đổi toàn bộ hình ảnh cũ của Hồng Ngọc thành khuôn mặt trước đây của Mai Anh thật sự, Ngọc Thái ung dung trả nó về chỗ cũ mà chẳng hề bị ai nghi ngờ. Anh cũng tiện thể thuê luôn người hack vào hệ thống, sửa chữa toàn bộ hồ sơ vốn có. Lúc này, nếu như không phải y bác sĩ từng trực tiếp chữa trị cho Hồng Ngọc sẽ chẳng có ai biết được cô ta từng đến đây làm phẫu thuật, cũng không bao giờ hay khuôn mặt trước đây của cô ta như thế nào.
Quét sạch dấu vết, kế hoạch của Ngọc Thái lần này có thể kéo dài nhưng chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại!
Anh thở hắt ra một hơi, nhanh chóng xoay người rửa tay khử trùng. Đôi mắt của kẻ nào đó vẫn cứ dõi theo anh phía sau không buông. Sự đeo bám này kéo dài thật lâu, tra tấn cả tinh thần và thể xác của Ngọc Thái khiến anh có

«  Chương 168

Chương 170 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm