Đọc Truyện theo thể loại
Chớp mắt một cái, thời gian đã trôi được mấy tháng trời.
Sau vụ việc hôm đó, cuộc sống của Hạ Lam và Văn Minh dường như bước sang trang mới. Dù không muốn khẳng định nhưng thật sự vụ bắt cóc bất thành của Dung Dung ngày ấy cũng là một nhân tố tốt, giúp cả hai người giải quyết toàn bộ khúc mắc với nhau. Cô và cậu không còn giấu giếm nhau bất kì chuyện gì, còn thường xuyên trao đổi về những chuyện trong quá khứ, những thái độ và biểu hiện mình thể hiện ra trong cuộc sống hằng ngày.. Tất cả đều nhằm một mục đích duy nhất, đó là khiến cả hai trở nên hiểu nhau hơn.
Dưỡng thương thôi cũng mất đến hơn hai tháng, dĩ nhiên trong khoảng hơn hai tháng đó Hạ Lam không chịu nằm yên ở nhà. Cô tất bật hết chuyện mở công ti, lại "dựa hơi quan lớn" nhà mình mở rộng các mối quan hệ, ra sức tìm những nguồn cung ứng, thị trường song hành với quá trình thu nạp nhân tài.
Danh tiếng trong thời đại này rất quan trọng, thế nên nếu dùng tiếng tăm của Hót sai trái ngày trước, chắc chắn cô không thể tiến quá xa. Cũng may qua thời gian, sự việc đã lắng xuống không ít. Thêm chuyện trước đây Trịnh gia vì sợ mất mặt nên đã thu hồi toàn bộ link video và ảnh của cô. Không bằng chứng đối chất, chuyện dĩ vãng sớm muộn cũng bị quên lãng. Hoặc giả nếu người ta không quên, Hạ Lam sẽ tìm cách tự tẩy trắng bằng những danh tiếng tốt. Ví như làm từ thiện, ví như đấu giá vì bệnh nhân ung thư, ví như quyên góp cho thành phố làm vài công trình công cộng.. Mục đích chính của người kinh doanh như cô rất thực dụng, mua danh mua tiếng. Nhưng song song với việc đó, giúp đỡ người khác cũng khiến cả hai thoải mái hơn rất nhiều. Chính vì thoải mái nên bây giờ, có những lúc chẳng vì cái gì cả hai cũng tính chuyện đến cô nhi viện hoặc viện dưỡng lão, làm ra vài hoạt động khiến tất cả đều vui vẻ.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, công ti nho nhỏ không danh không tiếng của Hạ Lam thăng tiến nhanh chóng. Sự chống lưng vững chãi của chồng, lại thêm kinh nghiệm dày dạn từ kiếp trước được cô vận dụng nhuần nhuyễn. Không muốn làm ăn tốt thì mới là việc khó khăn.
Giới thượng lưu ban đầu cảm thấy chuyện này rất nực cười. Nhà họ Trịnh tiếng tăm đã nát bét từ lâu, tự dưng lúc này cậu cháu trai ngốc nghếch nhảy lên nắm quyền, cháu dâu bẩn thỉu tìm cách khuếch trương quan hệ, tự mở công ti.. Muốn phượng hoàng hồi sinh từ đống tro tàn à? Dù có thể thế thật đi chăng nữa thì tiếng tăm của nhà các người cũng chẳng thể sạch sẽ trở lại được đâu!
Sau đó, chuyện ML nằm trong tay Văn Minh từ rất lâu, kết hợp với tập đoàn Trịnh gia ngày càng lớn mạnh, công ti nho nhỏ của Hạ Lam cũng mỗi lúc một đi lên khiến người ta không còn bình thản đứng sau lưng cười nhạo được nữa. Người kinh doanh luôn đặt lợi ích lên đầu, nếu trước đây họ có khinh thường cặp vợ chồng trẻ này thì bây giờ cũng tuyệt đối không dám nữa. Bọn họ dễ dàng thao túng cả giới kinh doanh, dễ đến mức nào ấy à? Xem thử truyền kì từ mấy triệu vốn đầu tư xây dựng được cả một tập đoàn lớn thứ ba đất nước đi thì biết!
Người mười mấy tuổi có thể tạo dựng ML dưới cái tiếng một thằng ngốc không người yêu thương? Các vị đủ bản lĩnh làm nổi sao?
Dĩ nhiên là không rồi!
Vậy là trong khi đám người đó dùng mặt nạ đối phó với hai vợ chồng cô, Hạ Lam và Văn Minh chẳng buồn để tâm, vẫn chú trọng công việc của mình, vui vẻ hưởng thụ từng ngày bên nhau đầy hạnh phúc.
"Sếp!" Trợ lý cao cấp kéo kéo tay Văn Minh, cười bẽn lẽn khác hẳn thường ngày "Cho cậu cái này!"
"Cho tôi?" Văn Minh đang pha trà đợi Hạ Lam làm bánh ngọt đột ngột bị anh ta nhào đến trước mặt đưa một tấm thiệp hồng rực rỡ "Anh chuẩn bị kết hôn?"
"Cậu cũng kết hôn sắp một năm còn gì.." Trợ lý cười hì hì, gượng gạo gãi đầu "Tôi đây lớn hơn cậu mấy tuổi còn không cưới người ta sẽ chê già mất!"
"Kết hôn?" Đúng lúc Hạ Lam bê khay bánh ngọt ra ngoài, qua thời gian, tay nghề của cô đã trở nên vô cùng khá, có thể làm ra đồ ăn ngon không kém gì Văn Minh. Liếc mắt nhìn qua tấm thiệp xinh đẹp đặt trên bàn, hai dãy tên dài khiến cô tò mò "Anh làm cách nào vậy? Bắt cóc được cả quản lý super của HL shop?"
"Tốc chiến tốc thắng!" Trợ lý đắc ý cười, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc "Cô ấy cứng rắn lắm, tôi phải dùng máy khoan cỡ lớn mới đào ra được con đường đi vào tim cô ấy đấy!"
"Quản lý nghe thấy mấy lời này chắc không vui lắm đâu nhỉ?"
"Thôi! Thôi! Tôi xin!" Trợ lý không vặn vẹo như mọi lần mà cười xòa, rút lui "Hai người hưởng thụ không gian lãng mạn đi, tôi còn đi đưa thiệp nhiều nơi lắm!"
"Ở lại ăn bánh đã!" Hạ Lam đặt khay bánh lên bàn, nhiệt tình mời. Dù sao người này cũng rất tận tâm với Văn Minh, hơn nữa còn là ân nhân cứu cô nửa cái mạng, không coi trọng anh ta cũng không được! "Đám cưới của hai người chúng tôi nhất định sẽ cắm cọc ở đó mấy ngày!"
"Không được!" Anh ta xua tay, nhanh chóng rút lui "Âu phục cắt may xong rồi, nếu tăng cân nữa mặc sẽ không đẹp! Tạm biệt hai người!"
"Vậy anh về nhé.." Hạ Lam mủm mỉm cười, không ngờ đàn ông cũng coi trọng vẻ bề ngoài đến vậy đấy, còn lo không mặc vừa đồ cưới nữa cơ.
Cô không tiếp tục chủ đề đó nữa, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Văn Minh. Lúc này mới thấy Minh sama nhà ta lặng thinh, vẻ mặt suy tư cực kì "Ủa, làm sao vậy? Anh ốm à?"
"Hạ Lam!" Văn Minh như bừng tỉnh, nghiêm túc nói với cô "Chúng ta kết hôn sắp tròn 1 năm rồi đấy!"
"Nhanh thế cơ à?" Hạ Lam ừ hữ, nghĩ lại mới thấy thời gian trôi qua đúng là nhanh thật, mới đó mà cô đã ở đây gần một năm rồi! "Nhưng thế thì sao?"
"Không! Đó không phải đám cưới đúng nghĩa của chúng ta!" Văn Minh nắm lấy vai cô, lắc đầu không chấp nhận "Anh muốn nhân cơ hội này làm lại một lần, một đám cưới đúng nghĩa của anh và em!"
"Hả?" Trái tim Hạ Lam thịch một cái nhảy lên. Cô chưa kết hôn lần nào nên dĩ nhiên khi nghe những câu từ này sẽ có cảm giác rất lạ lùng. Nhưng nói thật, lạ lùng là một chuyện, mong chờ nó hay không lại là chuyện khác. Dù sao cô cũng thấy như hiện tại rất tốt, cô và Văn Minh sống chung hòa hợp vô cùng, sự hòa hợp ấy chẳng cần đến bất kì lễ thành hôn nào để thúc đẩy nó tiến lên "Nói đùa gì vậy? Mau ăn bánh đi, nguội không ngon nữa đâu!"
"Ừ, anh biết rồi.."
*
Hồng Ngọc trải qua muôn đau ngàn khổ cuối cùng cũng có thể hưởng thụ chút hương vị ngọt ngào rồi.
Cô xoay một vòng, hài lòng nhìn vào gương lắp bên tường, sung sướng công nhận tay nghề của bác sĩ quá giỏi!
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi có vài tháng trời, ấy vậy mà họ có thể biến cô từ một mỹ nhân trở thành một thiên sứ có cánh thật sự. Đôi chân dài miên man, vòng eo thon thả khó ngờ, đôi gò bồng đào cao ngất ngưởng và một khuôn mặt hoàn toàn không còn là Hồng-Ngọc!
Đôi mắt sáng, cặp môi hồng nhuận cong cong, mũi nhỏ gọn thẳng tắp.. Dáng vẻ này quá mức thanh tú, quá mức diễm lệ, cũng quá mức.. giống với người đó!
Cô nở nụ cười nham hiểm, nếu như lúc này Ngọc Thái và Văn Minh nhìn thấy Hồng Ngọc, không hiểu có bị câu hồn ngay không nhỉ? Ngô Mai Lan, bà nên biết ơn tôi đi, nhờ có tôi mượn dáng vẻ của bà mà một lần nữa bà được "sống lại" trên cõi đời này đấy!
"Cô Ngọc! Kết thúc khóa trị liệu này là cô có thể trở về!" Bác sĩ

«  Chương 164

Chương 166 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm