Đọc Truyện theo thể loại
Có điên mới đi một mình!
Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi hết mọi thứ, Văn Minh yên tâm lái xe tiến đến khu vực nguy hiểm. Theo thống kê của trợ lý, số lượng người trong khu vực đó có khi lên đến gần bốn mươi người, phân bố rải rác nhưng rất có quy luật. Chỉ cần có chút ít manh động lập tức sẽ bị bọn họ bắn cho trở thành cái rổ ngay!
Gần bốn mươi người có trang bị vũ khí đầy đủ.. Nếu ở ngoài có ba mươi người thì xung quanh và ở trong ngôi nhà giam giữ Hạ Lam cũng gần mười mạng. Một người mang tiền sử bệnh tim như cậu có thể địch được mấy người? Mặc cho Văn Minh có sức khỏe hơn người khác, cậu cũng không dám chắc cậu đủ khả năng đánh bại hoặc bắn chết gần mười người là dân chuyên nghiệp.
Nên làm sao mới tốt?
Làm sao để kéo dài thời gian cho đến khi người của cậu ngụy trang đến gần được ngôi nhà đó?
"Trịnh Văn Minh!" Tiếng loa vang lên khi Văn Minh còn cách ngôi nhà bỏ hoang mười mét. Cậu lập tức cho dừng xe lại, yên tĩnh chờ đợi bên trong ra thông báo "Nếu muốn Hạ Lam này sống sót an toàn trở ra thì một mình tiến vào, toàn bộ thủ hạ của mày để xe lại rồi đi lui lại 5km về phía Đông!"
"Được thôi!" Văn Minh bước ra khỏi xe, sảng khoái đồng ý. Cậu gật đầu với mấy người của mình ngồi phía trong xe, tiêu sái đi thẳng về phía căn nhà nhỏ tồi tàn cách đó không xa "Các người muốn như thế nào? Nếu đàm phán chúng ta hoàn toàn có thể tìm được nơi có điều kiện tốt hơn cho cả hai bên!"
'"Mày nghĩ bọn ông IQ thấp lắm hả?" Bên loa vọng ra tiếng cười nhạo trào phúng, sau đó là âm thanh gào lên hung tợn "Đừng tỏ vẻ nữa, nếu không cô ta ở đây cũng chẳng yên ổn đâu!"
"Cô ta?" Đôi môi đẹp hé mở bật ra một câu hỏi nho nhỏ. Người phía bên trong không nghe thấy nên không cảm thấy ngạc nhiên, nhưng mấy vị trong xe lại không ngừng trợn mắt cảnh cáo "Làm sao tôi dám chắc chắn người của tôi ở căn nhà đó? Nhỡ các người tìm cách lừa gạt tôi thì sao?"
"Lừa gạt?" Người cầm loa cười khẩy, muốn xem "hàng" trước khi bước chân vào hang cọp à? Không thành vấn đề! Kiểu gì chú em chả chôn thây chốn này!
Hạ Lam đang day dứt bên trong lập tức cảm nhận được luồng lực lớn kéo mình đi. Đáng tiếc tay cô còn buộc vào cửa sổ kìa, có đi cũng đi không được, đã thế bị lôi thế này còn khiến hai cánh tay cô như muốn đứt lìa khỏi thân thể.
"Cởi trói cho nó, để thằng khốn kia nhìn cho rõ ràng!"
"Ồ! Đúng người rồi!" Cậu hơi cúi mặt mỉm cười bình tĩnh đi vào phía trong. Bên kia, người trong xe của Văn Minh đã bắt đầu bước xuống, đồng loạt quay đầu lui về phía Đông. Chẳng đợi họ đi hết 5km ước định, thủ hạ của Dung Dung đã lao tới, dùng súng cưỡng ép trói gô họ lại.
Văn Minh không để tâm quá đến chuyện này, vì cậu đã biết trước bên cạnh Dung Dung có nhiều người thế nào. Ung dung, đôi chân dài của Văn Minh từng bước, từng bước tiến nhanh..
Bầu trời mùa thu hôm nay tự dưng có chút âm u, kết hợp với gió lạnh mù mịt thổi tung lớp cát thật dày bên bãi lau sậy. Đám người của Dung Dung nhìn cậu một thân một mình tiến tới khu vực này, trên người ngoài một bộ âu phục cũng không còn gì khác nữa thì tạm yên tâm. Nhưng yên tâm là một chuyện, rời mắt đi nơi khác lại là chuyện khác. Phía sau cậu trai trẻ đẹp mắt này chính là ánh tà dương dần tàn, còn bonus thêm hiệu ứng cát bay mờ ảo và lau sậy dày đặc.. nhất thời khiến người ta không thể rời ánh nhìn đi được.
Một bức tranh hoàn mỹ.
Động lòng người tới mức những kẻ chuyên nghiệp nhất cũng phải giật mình.
Vì sao lại tự tin đến vậy?
Cậu ta rõ ràng là bên yếu thế, đáng lẽ khi tiến vào phải ngập tràn lo lắng chứ sao lại là vẻ mặt kia? Chẳng lẽ không để bọn họ vào mắt? Coi thường năng lực của họ, nghĩ họ chỉ là đám lưu manh đầu đường xó chợ Dung Dung kia ném chút tiền thuê về?
Hừ.. Nhìn mặt có vẻ cũng là người thức thời, ấy vậy mà lại tồn tại thứ suy nghĩ thiển cận như thế! Nếu vậy.. Họ nhất định sẽ khiến cậu ta phải hối hận vì dám có thái độ không ra gì như thế!
"Hắn đang chuẩn bị tiến vào!" Người cầm loa vô cớ tức giận, xiết chặt bàn tay lớn đầy gân xanh của mình, gằn giọng "Kiêu hãnh gớm!"
"Đập nát sự kiêu hãnh đó không phải sở thích của anh sao?" Một người khác ở bên cạnh phụ họa, hắn đá Hạ Lam đang đau tới tái mặt vào góc tường, khinh thường tiến ra cửa xem người "Đúng là đáng ghét, tưởng có tiền ngon lắm à? Để coi tí nữa có khóc cầu xin chúng ta không?"
"Đội vòng ngoài kiểm tra thế nào?" Người đàn ông cầm loa đi tới bên cạnh máy tính, màn hình sắc nét hiển thị hình ảnh giống như radar dò tìm. Trên đó là những khoảnh xanh sắc nét, nếu như xuất hiện sinh vật có nhiệt độ sẽ chuyển sang màu vàng hoặc đỏ.
Ngoại trừ khu vực có người của mình ra, hoàn toàn không thấy điểm đỏ nào khác cả. Quái lạ..
"Ổn định cả chứ? Gọi điện báo cáo đi!"
"Mọi thứ vẫn bình thường!"
"Các người lo lắng quá thế làm gì chứ?" Dung Dung ngước mắt lên nhìn ra ngoài. Bóng tối chập choạng đã bắt đầu buông xuống thật sâu, theo từng bước chân của người bên kia mà lan tới tận bên này "Trước đây IQ của hắn rất thấp, chắc hắn nghĩ mình là siêu nhân, đủ sức một đòn chết bảy đấy!"
"IQ thấp?" Nhìn kiểu gì cũng thấy bà mới là người IQ thấp! Người cầm loa không thèm bắt lời với Dung Dung nữa, xoay sang ra lệnh "Bên kia thắp đèn tích điện lên, sáng sủa một chút hành người mới vui!"
"Anh, có cần bịt mắt con nhãi này lại không?" Bọn họ chụm đầu bàn tán chuyện gì đó, hoàn toàn bỏ sự tồn tại của Dung Dung sang một bên "Chúng ta chơi trò đó cho vui!"
"Cũng được!" Sau đó quay sang vứt trả Dung Dung khẩu súng ngắn đã được lau chùi, lên đạn sẵn sàng "Cầm lấy phòng thân, đừng nổ lung tung, chết người được đấy!"
"Làm như tôi gà mờ!" Dung Dung cảm nhận được sự lạnh lẽo từ báng súng truyền đến. Trái tim nhỏ trong ngực cũng nảy lên bình bịch. Chưa lúc nào giống như lúc này, cô lại có cảm giác mãnh liệt muốn bắn một phát chết cả đôi cẩu nam nữ này đi đến thế.
Nhưng không được!
Phải kiềm chế!
Bọn chúng nên ăn đủ hành rồi hãy chết, chứ chết thế này.. quá dễ dàng cho chúng rồi!
"Tôi phải đi vệ sinh, một chút nữa hắn tới nơi nhớ trói hắn lại để tôi hỏi tội cho rõ ràng!"
"Đàn bà lắm chuyện!"
Hạ Lam bị tóm lại chốn cũ, đã thế còn được bonus thêm khăn bịt mắt đen sì khiến cô chẳng nhìn thấy bất kì thứ gì nữa. Bàn tay có chút đau, hai bên má vẫn còn cảm giác bỏng rát khó chịu. Nhưng sự khó chịu đó cũng chẳng bằng một phần chuyện cô phải chịu đựng bóng tối gần như vô hạn này. Mọi thứ đều biến mất, chỉ còn âm thanh hành hạ tâm trí cô một cách vô hạn.
Tiếng bước chân đó là của ai?
Văn Minh đã tiến vào đến đây rồi sao?
Đừng! Tuyệt đối đừng vào! Bọn chúng vũ trang đầy đủ như vậy, vì lẽ gì cậu lại chấp nhận một thân một mình tiến vào nơi nguy hiểm cùng cực thế này chứ?
Thiếu gì cách giải cứu con tin đâu, đứt khoát phải đối đầu thế này làm gì? Sợ cô gặp nguy hiểm hay lo lắng cô bị bọn chúng hành hạ? Không cần! Chút xíu đau đớn trên thân thể này vặt vãnh lắm, Hạ Lam thừa sức chịu được..
Cô muốn nói, muốn gào thét tên cậu, nhưng miệng bị dán kín khiến một hơi tiếng nói cũng không thể thoát ra được nữa.
Trịnh Dung Dung!
Nhất định phải vào tuyệt lộ cô mới yên tâm đúng không?
"Các

«  Chương 161

Chương 163 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm