Đọc Truyện theo thể loại
Chết?
Anh trai cô đã chết rồi?
Trong lồng ngực Dung Dung như có thứ gì nghẹn ứ lại, đồ ăn ngon lành vừa chui vào dạ dày cũng muốn ào ra. Cô nén lại cơn buồn nôn và sự sợ hãi lạnh lẽo, run rẩy bấm đọc kĩ tít báo kia. Trên màn hình hiển thị giao diện quen thuộc, chứng tỏ tờ báo này rất đáng tin cậy và thường xuyên được cô vào xem, cập nhật tin tức. Sau mấy dòng tóm tắt lại sự việc diễn ra, phóng viên viết bài còn "tốt bụng" đăng lên mấy tấm hình chụp lại tại hiện trường.
Chiếc xe quen thuộc, hình dáng quen thuộc, chiếc điện thoại quen thuộc..
Văn Hóa!
Trịnh Văn Hóa!
Vì sao anh lại bỏ em đi thế này?
Dung Dung muốn bùng nổ, muốn khóc lớn, muốn gào to nỗi đau đang chất đầy trong lòng. Thế nhưng mặc cho cô có cố gắng ra sao cũng không tài nào phun ra được một chút âm thanh. Những tiếng a nhỏ nhặt vụn vỡ trong cổ họng, cô lập cập xua tay, lập tức những bát chén bằng sắt trên bàn ăn tung tóe xuống đất, loảng xoảng khóc than.
Anh ấy chết? Người thân thiết nhất của cô chết? Chỗ dựa lưng tốt nhất của cô chết?..
Không!
Anh ấy không thể chết được!
Tuyệt đối không thể!
Dung Dung cắn móng tay, tự dưng cảm thấy hoảng loạn cực kì. Sự căng thẳng kéo đến ùn ùn thúc đầy hàng trăm ngàn tế bào trong thân thể cô gào thét đòi dùng thuốc. Nén xuống cảm giác khó chịu này, mồ hôi lạnh túa ra toàn thân khiến tâm trí Dung Dung đột ngột thanh tỉnh.
Khi nãy Văn Hóa vẫn còn bình thường, anh cô nói sẽ ra ngoài mua chút đồ gì đó cho cô. Nếu chỉ đi mua đồ bình thường thì cần ra khỏi bệnh viện ư? Cần uống rượu đến mức say bí tỉ rồi lái xe ư?.. Dĩ nhiên là không! Thế nên chắc chắn sau chuyện này còn gì đó khuất tất!
Rốt cuộc là sau khi anh ấy ra khỏi phòng đã gặp những ai, làm những gì? Chắc chắn chỉ cần điều tra ra chuyện này cô sẽ hiểu được tường tận nguyên nhân cái chết của Văn Hóa. Nhưng.. làm sao để nắm được thông tin đây? Hình như ngày trước cô có nghe mấy người trong giới thượng lưu nhắc đến cái tên MR.H. Người bí ẩn này cực kì giỏi trong việc đào bới thông tin, chỉ cần là chuyện đã từng xảy ra, nhất định anh ta sẽ nắm được một cách rõ ràng.
Phải rồi!
Cô cần đến tìm MR.H!
Cô nhất định phải tường tận cái chết của Văn Hóa, cô sẽ khiến cho kẻ đầu sỏ gây tội phải chịu trách nhiệm về chuyện này!
*
Không khí trong bệnh viện dĩ nhiên chẳng dễ chịu. Mặc dù từ lúc cô tỉnh lại đến giờ chưa phải đụng mặt Ngô Ngọc Thái lần nào, nhưng điều đó cũng chẳng khiến cô thoải mái hơn. Văn Minh dường như cũng hiểu chuyện này, thế nên sau khi cùng cô lay lắt mấy ngày ở TL, cậu đã quyết định cùng Hạ Lam trở về biệt thự Trịnh gia.
Vốn dĩ Văn Minh thích không gian ấm cúng ở căn nhà hai tầng hơn là nơi nguy hiểm trùng trùng, còn là hiện trường án mạng như bên kia. Nhưng ai bảo chỗ đó còn đặt linh cữu của ông nội Trịnh làm gì chứ? Để ông ấy lạnh lẽo suốt từ ngày Hạ Lam nhập viện đến giờ, nói cậu không áy náy chính là nói dối!
Ừm, cuối cùng cũng chỉ có một chút áy náy, về đến nhà, thắp một nén nhang, cúi đầu hơn một phút liền có thể giảm bớt không ít. Vậy mới nói, tình cảm giữa người với người rẻ rúng vô cùng. Người sống đã rẻ, người chết rồi lại càng rẻ mạt hơn.
Văn Minh buông một tiếng thở dài, căn phòng vẫn y nguyên như lúc cậu và Hạ Lam rời đi. Sạch sẽ, gọn gàng, thơm mùi nhang khói và gỗ quý. Có điều, nó rất lạnh. Sự lạnh lẽo này dù có cố gắng thế nào cũng không thể xua tan được ngay.
Toàn thể ngôi nhà nói chung và khu vực cầu thang nói riêng đã được nhân viên phục vụ thường niên dọn dẹp hết. Mùi tanh của máu không còn lởn vởn trong không khí, thảm bẩn không thể giặt sạch cũng đã thay mới hoàn toàn. Mọi sự u uất dường như đều được giũ bay giũ biến, không còn chút dấu tích nào hết.
"Em đừng đi lại nhiều!" Văn Minh nhìn Hạ Lam vươn người thắp hương lên ban thờ, nhỏ giọng khuyên "Dù sao sau này chúng ta cũng ở đây, thời gian em tận hiếu với ông ấy còn dài!"
"Nói kiểu trái lương tâm này không sợ bị trời phạt à?" Hạ Lam lườm qua, cậu ta luôn luôn tỏ vẻ lạnh lùng, không quan tâm bất kì điều gì như vậy. Nếu ai không biết nhất định sẽ nói Văn Minh là kẻ tàn độc, đến cả gia đình thân thiết nhất cũng không màng. Nhưng nào ai hay, trong đôi mắt đen sẫm của cậu ta tràn đầy hài lòng và vui vẻ khi có người quan tâm đến linh hồn đã tan biến của ông nội? "Cậu thật thà một chút sẽ chết sao?"
"Mở miệng đã rủa chồng ngay được?" Văn Minh không vui, nắm tay đỡ cô xuống trách cứ "Em vẫn luôn không ngoan như vậy!"
"Biết làm sao được?" Tính cách của cô vốn dĩ đã thế rồi, Hạ Lam không thể sửa, và cũng không nghĩ rằng mình có thể sửa lại nó đâu.
Nhưng mà.. Chẳng phải từ lúc qua đây đến giờ, cô đã thay đổi rất nhiều đó ư?
"Bọn họ cũng ở lại đây?"
"Ngay tầng hai!" Văn Minh gật đầu nhìn vài vị y sĩ cùng nhau kéo lên phía trên. Sau vụ việc kia cậu không còn nghĩ đến việc để cô lên cao nữa. Mặc dù chuyện này có vẻ hơi thiếu khả thi, nhưng ít nhất bây giờ, khi cô còn ở trong vòng tay của cậu, cậu sẽ cố gắng bảo hộ cô tốt nhất.
Hai người sẽ cùng nhau ở dưới lầu, ngay trong phòng của ông nội Trịnh. Vừa an toàn, lại gần gũi với ông ấy, có thể bầu bạn với ông ấy bất kì lúc nào!
"Tình hình của em chưa ổn định, không có bảo hiểm y tế trong nhà anh không yên tâm!"
"Mấy ngày nay cậu sống cũng đâu dễ dàng?" Hạ Lam ừ hữ, đi đến phòng bên xem xét vài món đồ "Ăn ngủ thất thường, làm việc liên miên.. Muốn bán mạng cũng không cần quá mức như thế!"
"Em định nấu gì đó tẩm bổ cho anh à?" Văn Minh mỉm cười, ngọt ngào đến bên cạnh, ôm lấy eo cô từ phía sau "Không sợ nửa đêm anh khỏe quá hóa thú sao?"
"Trước linh cữu của ông nội mà cậu dám làm ra hành động gì bất kính thì giỏi quá mức rồi!" Hạ Lam không đẩy ma trảo đang trêu đùa eo nhỏ của mình, nhàn nhạt trả lời "Làm như tôi không biết cậu là người thế nào!"
"Hạ Lam thật hiểu anh.." Không biết có phải ảo giác của cô hay không, tự dưng Hạ Lam thấy giọng nói của Văn Minh trùng xuống, bàn tay ôm eo cô đột ngột buông lỏng, sau đó xiết lại thật nhanh "Hạ Lam, anh cũng.."
"Đau.. Đau.." Hạ Lam bị chạm đến vết thương bên ngực, tái mặt hô lên "Làm sao? Làm sao? Mau buông tay rồi nói tiếp!"
"Ối! Bác sĩ!" Văn Minh nhìn vẻ mặt tái nhợt của cô, hốt hoảng kêu lớn "Cứu người! Nguy cấp!"
"..."
Tình hình của Hạ Lam không có gì nguy cấp hết! Chẳng qua gia đình ông trẻ này ăn no rửng mỡ, thuê về nhiều bác sĩ quá nên phải kiếm chuyện cho họ xem, kiếm việc cho họ làm. Sau khi khám xét tổng quát một lượt xong xuôi, mấy người rất biết điều lui lên phía trên, mặc kệ ông trẻ bồi dưỡng tình cảm trên bàn ăn. À, tất nhiên bàn ăn này không phải do người bệnh nặng Hạ Lam làm ra, toàn bộ đều là tác phẩm của bàn tay tài hoa nam chính - Trịnh Văn Minh!
Hạ Lam nhìn mỹ vị trước mặt, cảm giác thèm ăn bất ngờ nổi lên ào ào như thác lũ. Bao ngày ở bệnh viện, mặc dù được đối đãi như nữ vương, như bà hoàng.. nhưng chung quy lại đồ ăn bên ngoài làm sao bằng được đồ ăn do chồng cô đích thân vào bếp nấu?
Cầm đũa trên tay, Hạ Lam nhanh chóng

«  Chương 156

Chương 158 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm