Đọc Truyện theo thể loại
Hạ Lam ngồi yên trên xe lăn, thật ra cô không được phép ra ngoài nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, khi Văn Minh rời phòng cô lại quyết tâm đi theo cho bằng được.
Cũng tại lúc đó X kia xông vào quá đột ngột, lại bí mật kéo Văn Minh đi khiến cô tò mò. Trong câu chuyện vụn vặt của hai người đó, Hạ Lam nhặt nhạnh được vài tin tức của Trịnh gia, của Văn Hóa. Lẽ nào trong thời gian cô hôn mê đã xảy ra chuyện gì thú vị mà cô lỡ bỏ qua?
Híp mắt nhìn bóng lưng của hai người kia đi khuất, Hạ Lam dứt khoát kéo tay trợ lí cao cấp của Văn Minh, ép cung bằng được. Trợ lí này là người thông minh, thấy phu nhân ra sức hỏi liền lập tức ôm thông tin mang đến không sót thứ gì. Từ chuyện điều tra Hồng Ngọc cho đến mối thù của X và Văn Hóa, chuyện video của Văn Hóa bị phát tán trên mạng, Dung Dung bị nhét vào trại cai nghiện.. đều được trình bày lưu loát, ngắn gọn vô cùng!
Vậy là X này trả thù Văn Hóa, vô ý lại đụng chạm tới danh dự Trịnh gia nên mới bị Văn Minh chán ghét dằn mặt? Ai da, việc hót hòn họt thế này lại muốn giấu cô? Không được, có biết Hạ Lam nằm lâu trên giường này đã sắp mọc nấm mốc rồi hay không? Bình thường cô ít khi hóng hớt, cơ mà giờ thì khác, cô sắp chán đến cực điểm rồi!
Điều động một chiếc xe lăn điện, Hạ Lam ung dung suy nghĩ sẽ chỉ đứng phía xa mà thôi. Đợi khi X và Văn Minh nói chuyện xong xuôi sẽ rủ cậu đi dạo, sau đó cô có thể thoải mái hỏi cậu ta từ A đến Z mà chẳng cần lo lắng Văn Minh sẽ giấu giếm cái gì.
Chẳng biết từ bao giờ và như thế nào.. nhưng sự tin tưởng ấy dường như đã được khắc thật sâu vào tâm khảm của Hạ Lam. Giống như một mối liên hệ, một sợi dây gắn kết vô cùng chắc chắn..
Có điều, sự chắc chắn ấy cũng chỉ tồn tại trong tưởng tượng của Hạ Lam mà thôi. Bởi ngay sau đó, nó đã đứt phựt, khiến quan hệ vừa mới tốt lên của hai người trở nên cực kì căng thẳng. Tự dưng gặp phải Văn Hóa khiến không khí giữa Hạ Lam và Văn Minh chùng xuống không ít. Mặc dù hai người có rào cản, nhưng sau vụ ngã cầu thang hung hiểm Hạ Lam vừa trải qua, cả hai ngầm đồng ý với nhau sẽ dìm sâu chuyện mệt mỏi ấy xuống. Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ qua thời gian sẽ dần dần chìm vào quên lãng..
Thế nhưng chỉ vì vài câu nói của hắn mà mọi mặt nạ giả dối, mọi sự che lấp mà hai người cố gắng tạo dựng đều bị đổ bể. Muốn cũng không thể phủ nhận được thân thể của Hạ Lam đã từng là người của Văn Hóa, đã từng vì hắn ta mà hoài thai, mà kết tinh một sinh linh bé nhỏ. Lại càng không thể phủ nhận trước đây Văn Minh vô tâm với "vợ hờ" này thế nào. Mặc kệ chuyện bản thân chẳng hề yêu thương cô, bất chấp lựa chọn của cô là sai hay đúng vẫn cứ im lặng đám cưới cùng nguyên chủ, chấp nhận làm vợ chồng hợp pháp với nguyên chủ chỉ vì chức danh tổng giám đốc Trịnh gia.
Có thể Văn Minh chấp nhận cưới Nguyễn Hạ Lam lúc đó không phải vì tài sản, bởi với khả năng của cậu thì chuyện chèn ép hoặc chọc ngoáy khiến Trịnh gia về tay mình dễ như trở bàn tay. Nhưng thật sự kết hôn với một người con gái không hề yêu mình chỉ để bảo toàn vai diễn một kẻ ngốc cũng tàn nhẫn vô cùng. Dù rằng chuyện kết hôn đó có một phần lỗi của cô gái kia, nhưng..
Kế hoạch đi dạo vẫn diễn ra theo đúng yêu cầu của Hạ Lam, có điều giữa hai người không còn sự ăn ý và hòa hợp bình thường nữa. Mỗi người một phách suy tư về những chuyện khác biệt hoàn toàn.
Hạ Lam thể trạng yếu đuối tự dưng tinh thần cũng bị kéo xuống theo. Cô xiết tay ôm lấy thân thể bị sỉ vả là "bẩn thỉu" của mình, lòng đủ thứ ngổn ngang không dứt.
Đó là lỗi của cô ư?
Dĩ nhiên không phải!
Vậy đó là lỗi của Nguyễn Hạ Lam sao?
Lại càng không!
Cô ấy vĩnh viễn chỉ có thiệt thòi khổ sở, bị cô cướp đoạt thân xác còn bị người ta chửi rủa mãi không thôi. Hạ Lam cảm ơn nguyên chủ còn không hết, cô lấy tư cách gì trách cô ấy chứ?
Văn Minh nhìn khuôn mặt đầy sự day dứt của cô, mở miệng muốn nói chuyện gì đó song lại không thể lên tiếng nổi. Hạ Lam thu mình lại, đôi mắt sâu thẳm buồn bã nhưng trên môi vẫn cố nặn ra một nụ cười kiêu hãnh cực kì. Cô ấy mạnh mẽ đến thế, cậu nỡ lột bỏ lớp gai trên người Hạ Lam ra, sau đó ôm lấy cô vào lòng mình ư?
Có thể sẽ có, nhưng ít ra không phải bây giờ. Ai bảo.. Trịnh Văn Minh cậu chỉ là một kẻ ngốc không có khả năng an ủi người khác làm gì chứ!
*
Hồng Ngọc chụp vội bức tranh treo trên tường nhà Ngọc Thái, sau khi chỉnh sửa lại các nét thật chuẩn, cô mỉm cười hài lòng sau đó cất điện thoại đã-thuộc-quyền-sở-hữu của mình vào túi áo.
Ngoài kia người của Văn Minh vẫn đang ráo riết truy lùng cô bằng mọi cách, đã vậy trên mạng còn đầy rẫy video nóng bỏng của cô, đảm bảo lúc này ra ngoài hoặc đến trường Hồng Ngọc đều sẽ phải chịu nhục nhã!
Cô phải sống nhục nhã như vậy?
Không!
Không bao giờ!
Chính vì vậy mà cô đã bàn luận với Ngọc Thái, một hợp đồng hợp tác có lợi cho cả hai người. Anh ta sẽ lén lút giúp cô ra nước ngoài, móc nối với một số bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình. Và trong quá trình đợi cô đại công cáo thành quay trở lại thành phố, Ngọc Thái sẽ giúp cô có luôn một danh phận đầy đủ, số mệnh khác, cuộc sống khác hẳn so với trước kia. Còn cô, cô cũng không phải ngồi yên mà hưởng lợi như vậy, Ngọc Thái nắm trong tay toàn bộ bí mật của Hồng Ngọc, thế nên chuyện cô trở thành con cờ của anh ta là không thể tránh khỏi.
Vì anh ta làm một số chuyện, phục vụ vài mục đích xấu xa..
Hừ, xấu xa?
Nếu như quả thật khiến cho Hạ Lam đó biến mất, phải chịu đựng cực khổ là xấu xa thì cô nguyện làm chuyện xấu đó cả đời! Không có lý gì cô tốt đẹp thế này lại phải chịu đựng đủ thứ khổ sở, còn con khốn đó bẩn thỉu như vậy lại được ngàn vạn người tung hô!
"Nhanh lên đi!" Ngọc Thái nhìn Hồng Ngọc đã ngồi lại ngay ngắn trên ghế dài, anh không nhịn được bực bội nhắc nhở. Nếu không phải cô ta còn úp mở về thông tin bên phía Mai Lan, và anh còn xác thực được thông tin cô ta đưa ra có mấy phần đúng thì lúc này còn lâu Ngọc Thái mới kiên nhẫn như thế!
Con hồ ly này cũng thông minh quá chứ nhỉ, dám dùng thứ thông tin anh muốn biết nhất làm đồ trao đổi, còn xả láng nói chỉ cần đưa cô ta ra khỏi vùng xoáy nguy hiểm, chuyện tiền bạc cô ta sẽ tự mình lo hết. Hừ, cũng coi như cô thông minh, nhưng để xem sự thông minh này có đi kèm với may mắn hay không!
"Tôi không có nhiều thời gian để chờ!"
"Thật sự phải chui vào vali này sao hả?" Hồng Ngọc không vui bĩu môi. Ngọc Thái lần này lấy lí do đi công tác đột xuất mà mang cô ra ngoài. Anh ta không đi theo đường hàng không như bình thường mà quyết định đi tàu biển để giấu người cho dễ. Nhưng mà này.. Thật sự phải làm quá đến thế sao? Văn Minh săn lùng cô, cũng dùng tiền để cả cộng đồng săn lùng cô.. Nhưng hiện giờ đã là thế kỉ bao nhiêu rồi chứ? Hồng Ngọc tự tin nếu cô cải trang cũng không mấy người nhận ra đâu! Xem đi, ngày hôm đó..
"Bí bách muốn chết! 12h đồng hồ nằm gò trong đó chắc tôi chết mất!"
"Có nước uống có đồ ăn lại có điện thoại.." Ngọc Thái không vừa, đốp lại rất nhanh. À thì đúng là anh còn đầy cách giúp Hồng Ngọc này an toàn vui vẻ ra khỏi nơi này, nhưng anh cứ thích hành hạ cô ta thế đấy, có

«  Chương 154

Chương 156 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm