Đọc Truyện theo thể loại
Si Tình theo dõi Ngô Ngọc Thái say mê đến mức nửa đêm gà gáy cũng không muốn về. Cô túc trực ở khu vực nhà ở dành riêng cho nhân viên, vừa xem camera qua điện thoại vừa ăn đêm vui vẻ.
Ngọc Thái không hổ danh là người thông minh, mới chỉ một thời gian ngắn vây mà anh ta đã phát hiện ra sau lưng có người quan sát mình. Si Tình tự tin bản thân rất kín đáo, không thể nào lộ sơ hở nhanh như vậy, thế nên nếu có trách, cũng chính là do anh ta quá nhạy bén với thời cuộc! Nhưng dù nghi ngờ thì hành động của Ngọc Thái cũng vẫn có vậy, nếu làm ra được cái gì khác thường cũng chỉ là anh ta thuê người đi theo mình tìm hiểu xem ai là kẻ đứng sau theo dõi. Hô hô, cô biết thừa chuyện này, thế nên Si Tình dự định thời gian tới sẽ ít lộ mặt, đợi đến khi xuôi xuôi, cô sẽ ra tay khiến anh ta bất ngờ, xoay người không kịp!
Ngọc Thái đang ngồi bên ghế dài, vừa tựa lưng vào thành êm ái vừa đưa tay nhấp một ngụm trà nhỏ. Thói quen đọc sách vào cuối ngày này của anh ta vẫn luôn như vậy chẳng hề thay đổi, trừ khi vô tình gặp phải ca cấp cứu nào đó khiến Ngọc Thái kiệt sức, nếu không anh ta nhất định phải đọc đủ số trang mới bắt đầu lên giường! Lật mở đến trang thứ hai hình như Ngọc Thái có điện thoại, anh ta nhíu mày, nghe ngóng gì đó sau khó chịu cúp máy đứng dậy. Si Tình có hơi bực bội, máy nghe lén lắp đặt ở phòng khách ở quá xa khu vực này, thế nên Ngọc Thái nhỏ giọng khiến cô hoàn toàn không thể nghe thấy bất cứ điều gì!
Bặm môi nhìn người trên màn hình chỉnh trang lại quần áo sau đó tiến ra cửa, Si Tình khó chịu suy đoán xem Ngọc Thái còn đi đâu vào giờ này? Chẳng lẽ là bên TL có ca mổ gấp triệu tập người đi, hay bố mẹ anh chị.. gì đó của anh ta muốn gặp người. Nhưng nếu vậy thì vì sao phải là giữa đêm thế này chứ? Ngọc Thái cũng là người, cũng cần nghỉ ngơi đó biết chưa?..
Ơ..
Si Tình!
Mày đúng là ngu ngốc!
Giờ này còn nghĩ cho tên khốn đó để làm gì?
Hắn lạnh tâm với mày như thế, mày phải nguyền rủa hắn làm nhiều đến mức lao lực mà chết mới phải!
Si Tình thần người tự mình kiểm điểm lại mình, sau đó, sự kiểm điểm nhanh chóng biến thành kiên định khi cô nhìn thấy Ngọc Thái trở lại nhà của mình.
Phía sau anh ta còn có thêm một người, mặc dù người đó ăn mặc kinh tởm xấu xí, tóc mái che sạch mặt mũi nhưng cô vẫn nhận ra rõ ràng: Hồng Ngọc! Chính là nó!
*
Hồng Ngọc tìm đến chung cư cao cấp bảo mật siêu tốt của Ngô Ngọc Thái. Dù sao lúc này cô cũng chỉ có mỗi anh ta làm bùa hộ mạng. Lốp dự phòng lớn nhất - Trịnh Văn Hóa - đã vỡ nát, Thanh Tùng, Trần Duy hoặc vài ba thế gia công tử khác đều không quá đáng tin tưởng, hơn nữa thế lực của bọn họ còn non yếu, đảm bảo không thể nào đối chọi được với Văn Minh dù chỉ nửa chiêu.
Ngọc Thái thì khác, anh ta đủ thông minh, thừa dũng khí và tiền bạc. Và quan trọng nhất.. Hồng Ngọc tự tin nắm trong tay thông tin đủ biến thành "giao dịch" khi cùng anh ta nói chuyện. Có nghĩa là trong mối quan hệ cô sắp sửa hình thành với Ngọc Thái, anh ta không phải kẻ có thể nắm thế chủ động, nắm quyền sinh sát trong tay mà chính là cô. Phải, là cô!
Hồng Ngọc luôn ghét bỏ những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, thế nên cô dĩ nhiên chọn tìm gặp Ngô Ngọc Thái!
Nhờ bảo vệ kết nối điện thoại với Ngọc Thái, ban đầu người này còn tỏ vẻ ái ngại vì đã quá khuya còn làm phiền chủ hộ. Nhưng ngay khi Hồng Ngọc bày ra đôi mắt long lanh kiên định kia, anh ta đã bị lung lạc. Điều này an ủi cô rất nhiều, ít ra cô vẫn còn sức hấp dẫn, vẫn chưa đến mức không đủ khả năng quyến rũ một tên đàn ông tầm thường!
Điện thoại kết nối không lâu liền có người nghe máy, Hồng Ngọc mỉm cười ưu nhã, khẽ nói đến cái tên "Ngô Mai Lan" sau đó ung dung chờ đợi Ngọc Thái luống cuống chạy đến mở cửa cho mình vào nhà. Cả quãng đường đi anh ta không nói không rằng, nhưng sự căng thẳng trên khuôn mặt đã bán đứng Ngọc Thái. Quả nhiên Văn Hóa nói đúng, Mai Lan - mẹ của Văn Minh - chính là người trong lòng của anh ta! Người trong lòng quan trọng, quan trọng đến mức anh ta bất chấp mọi thứ muốn thu thập thông tin về bà ta. Đúng là ngu ngốc, Ngọc Thái, cái này là tình yêu mù quáng của anh đấy sao?
"Nói đi! Cô muốn gì?" Ngọc Thái đóng cửa, anh xoay người ngồi đến bên ghế, nheo mắt suy nghĩ. Vì sao cô ta biết đến Mai Lan? Còn có thông tin liên quan đến chị ấy nữa chứ? Rốt cuộc là ai nói cho cô ta hay? Hoặc giả.. đầu mối nào khiến cô ta nghi hoặc và đi điều tra? "Tôi không có nhiều thời gian với cô đâu!"
"Tôi cần đi tắm trước!" Hồng Ngọc lột cái mũ bẩn thỉu xuống khỏi đầu, mệt mỏi "Chuyện rất dài, nếu anh muốn nghe hoàn chỉnh thì nên đợi tôi chuẩn bị sắp xếp cho ổn thỏa đã!"
"Đừng coi nơi này thành nhà cô!" Ngọc Thái nhìn thái độ trơ trẽn của người này liền cười lạnh. Hừ, cô ta còn tưởng mình là nữ vương hay sao? "Hồng Ngọc, nói cho cô hay, hôm nay Văn Minh đã ra tay truy lùng cô khắp nơi rồi, nếu cô không nhanh miệng, có tin tôi gọi cậu ta đến đây lôi cổ cô về không?"
"Ngô Ngọc Thái, người thông minh như anh phải biết thế nào là thêm bạn bớt thù chứ?" Hồng Ngọc tiến sát đến nơi Ngọc Thái đang ngồi, cô cười khẩy, cúi mặt lợi dụng gương mặt có mấy phần giống Mai Lan của mình làm anh ta lung lạc "Tôi biết chuyện Ngô Mai Lan, anh nói xem tôi có biết chuyện anh căm hận nhà họ Trịnh hay không?"
"Đừng cố tỏ ra thông minh trước mặt tôi!" Ngọc Thái hơi run mí mắt, cuối cùng vẫn miễn cưỡng nhắm đôi đồng tử đen thẫm lại, bỏ qua mọi sự quyến rũ đến từ bên ngoài "Cô biết? Những thứ cô biết có thể chẳng giúp ích được gì cho tôi, nhưng nếu tôi ném cô ra ngoài, đảm bảo Văn Minh kia sẽ không tha cho cô!"
"Sao lại không?" Hồng Ngọc tự tin đứng dậy, thần thái khiến người khác muốn không tin tưởng cũng khó "Ngọc Thái, nếu vứt tôi ra để cậu ta bắt được anh sẽ chẳng được gì. Nhưng nếu anh hợp tác cùng tôi, đảm bảo mục đích trả thù nhà họ Trịnh sẽ thành công rực rỡ!"
"Ồ?"
"Tôi có cách khiến Văn Hóa kia mất sạch tài sản trong tay.." Hồng Ngọc nghiến răng, mập mờ khẳng định "..Còn bên phía Văn Minh và Hạ Lam, anh tính chia tách họ thế nào? Nếu bây giờ tìm một người phụ nữ xen giữa đôi gian phu dâm phụ đó chẳng phải mất thời gian lắm sao? Chi bằng để tôi, tôi đã quen thuộc tính cách của họ như lòng bàn tay, muốn khiến Hạ Lam kia điên lên không khó, và khiến Văn Minh quay đầu quỳ gối vì mình cũng chẳng phải điều gì không thể!"
"Cô tự tin quá rồi!" Ngọc Thái phá ra cười, nụ cười sắc lạnh như muốn đâm vào tim người khác "Đừng quên lúc này cậu ta truy cô thế nào!"
"Tất cả mọi chuyện giữa chúng tôi đều là hiểu nhầm! Và sự hiểu nhầm đó là do con khốn Hạ Lam gây ra!" Cô xiết nắm tay, cố công thuyết phục Ngọc Thái "Chỉ cần một thời gian nữa, khi có cơ hội nhất định tôi sẽ khiến Văn Minh nhận ra. Anh không thấy sao? Trước đây chính tôi đã được tin cậy giao trọng trách chăm sóc đặc biệt cho cậu ấy, thời gian đó chúng tôi đã xác lập quan hệ rồi!"
"Quan hệ kiểu gì mà cô lại vượt tường với Văn Hóa kia thế?" Ngọc Thái chỉ chỉ màn hình tivi tối đen, ám chỉ cười "Còn chơi high quá mức như vậy.. Lẽ nào năng lực đàn ông của Văn Minh kia kém?"
"Anh..." Hồng Ngọc thấy mọi sự thuyết phục của mình đều không đủ để khiến kẻ

«  Chương 150

Chương 152 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm