Đọc Truyện theo thể loại
Hồng Ngọc không cần ngồi chờ quá lâu, cánh cửa bên kia nhanh chóng bật mở, trả lời mọi thắc mắc của cô về "nhân vật lớn" trong lời nói của Văn Hóa.
Người vừa đến quả nhiên phù hợp với hai chữ anh ta, bởi vì người này còn rất trẻ. Khuôn mặt đẹp, vóc dáng tiêu chuẩn, phong thái chín chắn và đầy vẻ quý tộc.. Hàng hót! Đúng tiêu chuẩn và vô cùng vừa ý cô! Người này nếu như thật sự thu được vào hậu cung của mình thì còn gì bằng. Khéo khi anh ta phải có vị trí gần ngang bằng với Văn Minh ấy chứ!
Văn Minh!
Lại nhắc Văn Minh!
Hồng Ngọc nheo mày liễu, vô thức tự sỉ vả bản thân một lượt. Bên kia cậu ấy còn chưa rõ thế nào điều tra và săn bắt cô kia kìa. Vì lí gì bên này cô còn chưa dứt tình, vẫn cứ coi cậu ấy giống như vì sao sáng nhất trong lòng mình vậy chứ?
Chẳng hiểu vì lẽ gì, Hồng Ngọc chỉ hay rằng, ngay khi nhìn thấy Văn Minh ở lễ cưới của Hạ Lam và cậu, cô đã trúng tiếng sét tình ái, đã hưởng thụ cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên, đã cảm nhận được thế nào là chỉ thể người ấy.. Vĩnh viễn bên cạnh xuất hiện bao nhiêu người, những kẻ ấy tốt với cô như thế nào thì vị trí của Văn Minh cũng sẽ không thay đổi.
Người ngoài không hiểu suy nghĩ của cô, thế nên cái nhăn mày này lọt vào mắt X tự dưng biến thành sự không vừa ý. Gã nhướn mày, sự áy náy duy nhất với cô gái này tự dưng tiêu tán. X biết, bản thân làm như vậy là rất vô liêm sỉ. Nhưng ai bảo cô ta cũng chẳng vô tội làm gì chứ? Là ngòi nổ khiến gã từ một thương gia trở nên khốn đốn, tay trắng gây dựng lại cơ đồ. Đã vậy còn lăng loàn ở cạnh thằng nhãi con Văn Hóa kia, ăn của nó, uống của nó, là người của nó.. Ngay việc tồn tại bên cạnh Văn Hóa đã là sai lầm. Và một khi làm sai, bắt buộc phải sửa lỗi!
"Chào quý cô!" X cười lạnh, bước nhanh hơn. Phía sau gã còn mấy người vệ sĩ đi kèm, ai nấy đều dàn hàng, nghiêm túc đứng phía sau cảnh vệ "Hân hạnh được gặp!"
"Chào anh!" Hồng Ngọc nở nụ cười xã giao, tự dưng cảm thấy sống lưng lạnh toát "Vinh dự cho tôi quá!"
"Tôi là X.." Gã tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện chỗ Hồng Ngọc, không gọi người đem nước uống tới mà cứ như vậy tiếp tục đàm thoại. Dù sao chuyện sau đó cũng chẳng lịch sự đến mức phải nước nôi gì, bày vẽ cho mất thời gian! "..Cô Ngọc đã nghe tên bao giờ chưa?"
"Tôi.." Hồng Ngọc gượng cười, càng lúc càng cảm thấy người trước mặt đáng sợ. Nếu như Văn Minh là rồng, oai nghiêm khiến ai nấy nể phục, thì X trước mặt cô lúc này nhất định là rắn, thâm độc khiến người ta muốn tránh xa.
Người như vậy Hồng Ngọc đủ sức quyến rũ sao?
Nếu là trước đây, khi chưa vướng vào hai cú sốc do Ngọc Thái và Văn Hóa đem đến nhất định cô sẽ vỗ ngực tự tin, nhưng bây giờ thì không.. An toàn, cái cô cần lúc này chính là sự an toàn!
"Không sao, nhờ Văn Hóa nên tôi mới đi theo con đường này, mới nổi nên cô không biết cũng đúng thôi!" X gác chân lên bàn, cao ngạo nói "Cô Ngọc, tôi tò mò một chút, quan hệ của cô và Văn Hóa là gì thế? Người yêu? Có hôn ước?.."
"Không.." Hồng Ngọc máy móc trả lời "..Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.."
"Bạn bè bình thường? Nếu như vậy chuyện tôi sắp làm với cô tiếp theo sẽ chẳng khiến Văn Hóa đau lòng mấy đâu nhỉ?" X trầm ngâm nói nhỏ, dường như đang tự nói với bản thân. Sau đó anh ta đột ngột nhếch môi, lao vút đến sát mặt cô, dùng bàn tay lớn mạnh mẽ kìm kẹp cằm Hồng Ngọc, ép cô ngẩng lên "Mẹ kiếp! Còn dám lừa gạt ông? Bạn bình thường mà sát cạnh nhau như vậy? Còn ở bệnh viện công khai x, ở khách sạn thuê phòng mây mưa? Có loại bạn như vậy? Còn có loại bạn như vậy cơ à?"
"Ư.." Hồng Ngọc đau đến trợn mắt, nghe đến thông tin uy hiếp đến từ phía X càng khiến cô sốc hơn. Vì sao anh ta biết? Vì sao anh ta lại biết chuyện này? "Anh.. Anh muốn làm gì? Không phải nhờ Văn Hóa anh mới đi theo con đường này sao? Lí gì lại đối xử với tôi - người ở cạnh Văn Hóa - như vậy?"
"Đúng là nhờ cậu ta ông đây mới đi theo con đường này.." X lạnh giọng, bàn tay còn lại đưa lên búng một cái, lập tức bên cửa có vài người đàn ông băm trợn, xấu xí lỗ mãng xông vào. Kẻ nào kẻ nấy hạ lưu cười, nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát kì lạ "..Nhưng trí óc thấp kém như cô không hiểu đâu, cái nhờ ấy có rất nhiều nghĩa.."
"Anh định làm gì tôi?" Hồng Ngọc vốn là người thông minh, thế nên nhìn thấy cảnh tượng này lập tức hiểu ra X định làm gì với mình. Đừng đùa, mặc dù đúng là hôm trước cô có muốn thử qua tập thể một lần, nhưng còn không phải lúc này đâu! Cô chưa chuẩn bị tinh thần đủ, hơn nữa đám người kia đáng sợ như vậy, một người đã đủ khiến cô hốt hồn rồi, nói gì đến cả đám? "Anh X, xin anh xét cho, oan có đầu nợ có chủ, tôi và Văn Hóa quan hệ không sâu, vì sao lại muốn đổ lên đầu tôi chứ?"
"Oan có đầu nợ có chủ! Hay cho một câu này!" X cười ha hả, vỗ tay lui người lại. Gã đứng dậy, chắp tay sau lưng muốn rời đi "Nếu thế thật thì cô bị như vậy cũng không có gì là sai cả, nhưng Văn Hóa kia thì hình như hơi nhẹ nhàng.. Hắn cũng phải chịu đựng sự nhục nhã cô phải chịu!"
"Tôi bị vậy là đáng?" Hồng Ngọc dùng skill nước mắt nàng tiên cá, nhanh chóng ủy khuất khóc lên "X, tôi đã làm gì anh chứ? Tôi và anh thậm chí còn chưa hề gặp nhau! Xin anh hãy cho tôi một con đường sống!"
"Sống! Còn sung sướng nữa là khác!" Gã nhẹ giọng cười, chỉ tay vào màn hình lớn. Màn hình vốn dĩ tối đen lập tức hiện lên khung cảnh một căn phòng khác, nơi đó có Văn Hóa đang bị người ta cưỡng ép ngồi lên ghế dài "Đám đàn ông này đều đã dùng thuốc tăng cường, đảm bảo cô sẽ lên đến đỉnh!"
"Tôi không muốn.." Hồng Ngọc lắc đầu loạn, cố gắng làm thay đổi suy nghĩ của X "Tôi và anh có thể làm trao đổi được không? Nếu như anh muốn trả thù Văn Hóa, tôi có thể giúp anh làm nhiều hơn thế!"
"Tôi không cần loại chó chỉ biết quay đầu cắn chủ!" X lạnh lùng phủ quyết toàn bộ mọi đường lui của cô "Hơn nữa lúc này cô nằm im hưởng thụ đã đủ trả thù Văn Hóa giúp tôi rồi!"
"..."
"À, cô Ngọc.. Phiền cô chia bớt cho Văn Hóa kia vài người đàn ông nhé!" Gã tinh quái đề nghị, giọng nói có mấy phần hào hứng lạ thường "Tội ai nấy chịu, nếu chỉ để mình cô hưởng thụ thì thật không công bằng với cậu em Hóa bên kia!"
*
Si Tình xin nghỉ phép một vài ngày. Với tố chất thân thể của cô thì chuyện phục hồi không phải quá khó khăn, thế nhưng cô thật sự không chịu nổi cảnh nhỡ như đến TL phải đối mặt với Ngọc Thái. Cô hiểu rõ bản thân không còn yêu anh ta nữa, hiện tại giữa hai người chỉ tồn tại một mối thù hằn vô hình, không tên tuổi. Nếu như cô vô tình đối diện hoặc phải cùng anh ta hợp tác làm việc, chỉ sợ rằng cô sẽ không kiềm chế được mà lao đến xiên cho anh ta vài xiên.
Tận cùng của yêu chính là hận, yêu càng sâu, khi phát hiện bản thân bị lừa gạt hận càng lớn.
Ngọc Thái biết rõ như vậy nhưng vẫn hành động tổn thương cô không chút do dự. Nên anh ta phải hứng chịu mối thù này, phải nghe cô nguyền rủa là điều đương nhiên!
Si Tình sẽ không ngồi yên chờ đợi quả báo đến với đám người độc ác đó. Nếu ông trời chưa vội ra tay hành động, cô sẽ thay trời hành đạo, tự mình diệt trừ bọn

«  Chương 147

Chương 149 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm