Đọc Truyện theo thể loại
Hạ Lam mơ một giấc mơ thật dài, trong mơ, cô đã đi qua rất nhiều nơi, cũng trải qua rất nhiều chuyện.
Đầu tiên là việc khi cô còn ở trong thế giới cũ, cô vẫn là cô, là Hạ Lam - tam tiểu thư của Hạ gia. Tại nơi đó, Hạ Lam được coi là cục cưng của trời, của số phận, của tất cả mọi người.. Vừa sinh ra cô và anh trai sinh đôi Hạ Vũ đã được săn đón, hai người cùng nhau "hợp tác" kiếm về một khoản tiền lớn từ việc đóng quảng cáo. Thời thơ ấu vui vẻ qua đi nhanh như một cái chớp mắt. Cô sống không áp lực, không đau khổ, càng không có chút ít dằn vặt đau đớn nào. Mười năm, mười hai năm, mười lăm năm.. tất cả đều tựa như giấc mộng đẹp hoàn mỹ nhất.
Mọi sự chỉ thay đổi khi cô lên trung học phổ thông, lúc vô tình gặp được người mà chính trái tim cố chấp của cô nhận định là mối tình đầu - Trần Đăng Khoa. Sự cố chấp hình thành do cuộc sống quá mức thuận lợi, thêm nữa gia đình Hạ Lam vốn là một gia đình tự do, luôn theo tư tưởng: thích liền làm, làm cho tới. Thừa hưởng trọn vẹn cách sống này, Hạ Lam nhận định xong liền hừng hực quyết tâm giành giật người về tay mình. Tranh đoạt đàn ông đúng là chuyện nực cười, nhưng trong thời gian thanh xuân chỉ mười lăm mười sáu tuổi ấy, đó lại là minh chứng rõ nhất cho một trái tim hết lòng vì tình yêu và tuổi trẻ. Hạ Lam IQ cao nhưng EQ thấp đến đáng thương, tìm đủ mọi cách - không kể trong tối hay ngoài sáng - đánh bật toàn bộ tình địch le ve bên cạnh Đăng Khoa của mình. Cô còn chẳng để tâm gian khó hiểm nguy vượt qua ngàn trùng sánh vai cùng anh vượt gian khổ.
Nhưng rồi thế nào?..
Đánh người ngoài, Hạ Lam chẳng thể ra tay được với người trong. Nhất là khi "người trong" ấy chẳng có chút tình cảm nào với Đăng Khoa kia cả. Đăng Khoa có cảm động vì sự nồng nhiệt của cô, nhưng cảm động là một chuyện, yêu thương lại là chuyện khác. Năm năm.. Nói dài không dài, nhưng nói ngắn cũng chẳng ngắn. Những năm tháng ngây ngô qua đi, Hạ Lam dần sáng tỏ tình cảm của cô với người này nếu cứ cố chấp cũng chẳng có kết quả. Anh ra mặt cự tuyệt, anh không thèm đếm xỉa đến cô, anh xa lánh chán ghét cô, anh qua lại với đủ loại người để khiến cô kinh tởm.. Cuối cùng cố gắng của Đăng Khoa cũng thành công, Hạ Lam không dám đến gần anh nữa, tránh cho anh tự hành xác mình đến tàn tạ.
Cô là người bắt đầu, tự cô sẽ kết thúc tất cả.
Tình cảm vô vọng, tốt nhất nên cho vào dĩ vãng!
Tưởng chừng như khi bản thân nhận ra mọi sự, cuộc đời cô sẽ bước sang trang mới tươi đẹp hơn. Ai ngờ không phải, Hạ Lam đen đủi gặp phải một vụ cướp, thân xác cũng theo đó mà tiêu tán..
"Hạ Lam! Hạ Lam!" Tiếng gào khóc xen lẫn những âm thanh  nức nở hoảng loạn khiến cô giật mình dừng lại. Hạ Lam nhìn đến bản thân, cô chợt nhận ra mình lúc này đang ở trạng thái linh hồn, cứ lơ lửng bay dập dờn trên không trung. Còn cả nơi cô đang đứng nữa.. Đây là chỗ nào mà nhiều sương trắng như vậy? Giọng nói kia là của ai? Sao thê lương đến thế? "Cậu đừng bỏ mình! Hạ Lam, mình sai rồi! Mình không nên rủ cậu đến đây!.."
"Tịnh Nhi, em bình tĩnh lại đi!" Giọng nam trầm khàn đặc dỗ dành, trong sự dỗ dành có mấy phần đau đớn không rõ "Cô ấy, cô ấy đã.."
"Câm miệng Vi Tịnh Nhi! Tất cả là tại cô!" Tiếp tục là một giọng nói vừa quen vừa lạ, đánh thẳng vào tâm trí khiến Hạ Lam nhức nhối "Em gái tôi đang sống tốt, vì cớ gì cô lại hãm hại nó ra nông nỗi này?"
"Hạ Vũ bình tĩnh đi.." Lớp mây mù dần dần tán đi, khung cảnh trước mặt Hạ Lam mỗi lúc một rõ. Cô tò mò tiến thêm mấy bước, cẩn trọng và buồn bã "..Đó đâu phải lỗi của Tịnh Nhi, là do bọn chúng.."
"Chị còn bênh cô ta?" Một gương mặt quen thuộc tức giận quay ra, Hạ Lam giật nảy mình dừng lại.
Hạ Vũ, Hạ Vân, Tịnh Nhi, Trung Kiên, bố mẹ cô, những người thân thích.. Bọn họ đang quây quanh một cỗ quan tài hoa lệ, vừa khóc nức nở vừa tranh cãi những vấn đề xoay quanh cái chết của cô.
Quả nhiên mình đoán trúng! Tịnh Nhi, cho đáng đời cậu, xem sau này còn dám bỏ tôi mà chạy vào ôm đống sách đó nữa không nào!
Haha.. chắc chắn cậu không dám, bởi vì chúng ta đã chẳng còn sau này nữa rồi.
"Chính cô ta kéo Hạ Lam đến đó, gián tiếp khiến Hạ Lam nhà chúng ta chết thảm! Cô đền mạng đi! Đền mạng em tôi đi!"
"Vấn đề này chúng ta đã nói rõ ràng rồi mà Hạ Vũ!" Trung Kiên rốt cuộc không nhịn được nữa, hung lên nhào đến bảo vệ vợ con của mình "Nếu cậu không thể giữ bình tĩnh thì đừng đến trước mặt Tịnh Nhi nhà tôi!"
"Sao anh không nói cô ta cút?" Hạ Vũ chưa thôi, gân cổ lên gây gổ "Lần nào đến đây cũng khóc lóc không thôi, khóc, khóc cái gì? Người chết cũng chẳng phải em gái cô!.."
"Hạ Vũ!"
"Đừng nói nữa!"
"Tôi.." Tịnh Nhi khóc mệt, nức nở dựa vào chồng mình quay người "Tôi đi.."
"Không cần!" Hạ Vũ thấy cô chuẩn bị rời khỏi linh đường liền quát lớn, khuôn mặt có mấy nét tương tự Hạ Lam cúi sâu, nếu không để ý kĩ sẽ không nhìn thấy được trên đó đầy nước mắt "Tôi đi là được! Cho các người vui!"
"Hạ Vũ!.."
"Hạ Vũ.."
"Cái thằng này.." Mẹ cô lắc lắc đầu, nhẹ giọng "Thôi kệ nó, để nó từ từ bình tĩnh lại.."
"Cậu ta vẫn quỳ ở phía ngoài.." Tuấn Anh ôm lấy Hạ Vân, hướng ra ngoài cửa ra hiệu "Đã như vậy mấy ngày rồi.. Mẹ, mẹ tính sao?"
"Loại người như cậu ta xứng bước vào nhà này à?" Mẹ cô đột nhiên hung dữ, tức giận xù lông "Quỳ đi! Quỳ thêm ba ngày cũng đừng mơ vào được đến đây!"
"Lúc Hạ Lam còn sống không trân trọng nó.." Hạ Vân thở dài "..Khi nó chết đi rồi mới đau khổ tiếc nuối.. Trần Đăng Khoa, đáng đời!"
"..."
Linh dường yên ắng, đột nhiên không còn ai nói gì, cũng không còn ai làm ra hành động gì nữa. Hạ Lam ngạc nhiên nhìn về phía họ, và bất ngờ chưa.. họ cũng vậy, cũng đều đồng loạt nhìn về phía linh hồn của cô!
Thế.. Thế này là thế nào?
Vốn dĩ Hạ Lam đã chết, thứ không thực thể này mọi người cũng có thể thấy được sao?
Nếu như cô không nhầm, thì theo ngôn ngữ hiện hành bây giờ cô đang ở trong trạng thái "ma quỷ". Và ma quỷ xuất hiện giữa ban ngày vì sao cả nhà cô không ai tỏ thái độ gì vậy?
"Mọi người.." Hạ Lam xua xua tay trước mặt họ, cố gắng xác định xem gia đình mình đang nhìn về phía cô hay giấc mơ dài này đột ngột bị cắt ngang giống như những ngày trước "Có ai thấy con không?"
"Hạ.. Hạ Lam.." Mẹ cô lẩm bẩm, sau đó bật nức nở "Là con! Hạ Lam!"
"Hạ Lam!" Hạ Vân cũng lao đến, bất chấp bàn tay của Tuấn Anh mà nhào về phía linh hồn của cô "Em về rồi! Em về rồi!"
"Hạ Lam!" Tịnh Nhi phản ứng chậm chạp nhất, đầu tiên là ù lì, sau đó dường như không thể tin nổi mà dụi mắt rồi nhỏ giọng lầm bầm "Là cậu đúng không Hạ Lam? Là cậu? Cậu trùng sinh rồi? Cậu sống lại rồi?.."
Con mọt truyện này!
Đến giờ còn nghĩ được mấy chuyện vớ vẩn đó à?
"Không.." Hạ Lam từ từ đón nhận bọn họ, cô vươn tay muốn chạm đến tay mẹ mình. Đúng lúc này, phía tấm gương bên kia lại rực sáng, phản chiếu hình ảnh một người con trai với gương mặt tiều tụy đang ủ rũ ngồi cạnh một thân xác yếu đuối.
Trịnh Văn Minh.
Văn Minh đang đợi cô ở nơi đó.
Cô có thể hay không, vươn tay chạm đến những người thân này một lần cuối cùng?
"Bố, mẹ.. Mọi người.."
"Hạ Lam.."
"Con.." Cô bối rối muốn tiến thêm một bước, nào ngờ ánh sáng từ tấm gương kia lại

«  Chương 145

Chương 147 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm