Đọc Truyện theo thể loại
Hồng Ngọc tắm rửa sạch sẽ sau đó leo lên giường ngủ một mạch. Nói thật, xử nữ nào phá thân lần đầu sau đó còn lạm dụng làm đến N phát cũng sẽ cảm thấy mất sức và mệt mỏi thôi. Đấy là còn chưa kể đến chuyện Văn Hóa là "hàng chất lượng cao", vừa chuyên nghiệp lại có sức bền, khiến cô một lần lên đến "đỉnh" vài ba chục phát.. Đó, như thế mà không đau không mỏi không mất sức mới là lạ đó!
Ăn uống no say, tắm táp thoải mái, căn phòng tiêu chuẩn quen thuộc.. Bọc mình trong chiếc chăn êm ái, Hồng Ngọc chẳng lo lắng bên ngoài sấm động mưa rền thế nào, cứ như vậy ngủ yên đến mấy tiếng đồng hồ.
Lúc cô tỉnh giấc vàng cũng đã khá muộn. Lôi điện thoại bị đặt chế độ im lặng trên đầu giường ra xem, Hồng Ngọc phát hiện trên màn hình là mấy cuộc gọi nhỡ, tin nhắn đến và một loạt những tin messages từ mạng xã hội. Ai da, cô mới đi vắng có hơn một ngày mà lắm người hỏi thăm ghê nhỉ. Điều này chứng tỏ sức ảnh hưởng của Hồng Ngọc vẫn còn lớn lắm đây này!
Mặc dù sau ngày hôm trước cô bị Văn Hóa phá mất đời con gái, phá đi thứ thiêng liêng và đáng giá nhất nhưng.. cũng chẳng sao! Chơi thế này cũng rất thích, sau khi chơi chán hoặc khi cô không ưa Văn Hóa kia nữa Hồng Ngọc sẽ tìm một bác sĩ tư. Giờ là thời đại nào rồi chứ, chuyện cái kia chỉ là chuyện nhỏ. Một chút tiền, một chút kĩ thuật diễn xuất.. đảm bảo chồng tương lai của Hồng Ngọc sẽ chẳng chút nghi ngờ gì với chuyện cô còn nguyên vẹn.
Sau khi đáp lại hàng loạt những câu hỏi đến từ nhiều phía, Hồng Ngọc định nhấc máy gọi thử cho Văn Hóa xem xem vì sao giờ này cậu ta còn chưa về thì chợt thấy phía ngoài hành lang có ánh sáng vọt vào phòng cô. Lúc tối khi cô và Văn Hóa dùng bữa xong xuôi, Hồng Ngọc trở về phòng cũng rất có ý thức tiết kiệm, cô tắt toàn bộ hệ thống điện trong nhà, đến cả phòng của mình cũng không mở đèn sáng mà chỉ thắp bóng ngủ mờ mờ. Tắm rửa xong xuôi lập tức trở lại giường kéo gỗ nên dĩ nhiên Hồng Ngọc cũng chẳng cần đèn đóm để làm gì.. Thế nên thứ ánh sáng này chỉ có thể là do trong nhà đã có người trở lại!
Nếu Văn Hóa về nhất định sẽ chạy đến đây tìm cô ngay, nhưng lúc này mặt mũi cậu ta còn chưa thấy đâu thế nên dĩ nhiên chỉ có thể là Văn Minh và Hạ Lam kia mà thôi.
Hừm, cô có nên ra ngoài bây giờ không nhỉ?
Nhưng ra ngoài làm gì? Văn Minh vẫn còn hiểu lầm cô, hơn nữa cậu ấy còn đang buồn khổ vì ông mất nên chẳng có tâm trí đâu quan tâm đến người khác đâu. Thế nên nếu như nhỡ cô có bị Hạ Lam kia đè ép, nói xấu hoặc lăng mạ.. cậu ấy cũng sẽ không giúp đỡ!
Nghĩ đến chuyện này tự dưng lòng Hồng Ngọc nổi lên một nỗi đau khó tả. Văn Minh cô yêu thích nhất lại không thèm bảo vệ cô, không thèm đỡ lời cho cô lấy một chút. Nay Trần Duy ngu ngốc kia vào tù rồi, cô lấy đâu ra cơ hội cùng cậu ấy gặp mặt nói chuyện riêng giải thích chứ? Nhất là khi Hạ Lam khốn kiếp kia còn kè kè cạnh cậu ấy 24/7, luôn ở bên gối làm lung lạc Văn Minh..
Cô nhíu mày khó chịu, hình ảnh đôi nam thanh nữ cẩu đó hiển hiện trước mắt làm Hồng Ngọc tức giận muốn trào máu họng. Thân mật như vậy có nghĩa là họ cũng đã làm đến bước kia rồi đúng không? Chắc chắn là làm rồi! Có làm thì Văn Minh mới mê muội nghe lời Hạ Lam chứ!
Hừ, công nhận là chuyện đó sung sướng thật, nhưng Văn Minh, cậu dùng lại đồ của Văn Hóa làm gì? Cô ta đã nát đến mức không thể nát hơn.. thà tìm tôi có phải hơn không?
Nếu như cậu ấy chịu tìm cô thì tốt rồi..
Tất cả đều do Hạ Lam kia cản đường!
Biết vậy ngày xưa cô không thèm cùng cô ta giả bạn giả bè, vờ thân thiết bao năm! Chăm sóc cô ta như thế vậy mà cuối cùng cô ta còn dám trước mặt cô cướp đàn ông của cô!
Càng nghĩ nhiều Hồng Ngọc càng cảm thấy bực bội, cuối cùng cô vẫn quyết định ra cửa, lén lún đứng bên ngoài để nghe xem động tĩnh bên trong căn phòng sát vách là gì. Đáng lẽ chuyện này nên làm ngay trong phòng của cô, nhưng ai bảo nhà họ Trịnh giàu quá làm gì chứ, đến tường cũng phải cố vỗ cho dày, làm cách âm cho xịn!
Vậy nên nếu như muốn có cơ hội nghe ngóng cái gì, chỉ còn cách là đến bên cửa gỗ phía ngoài, dỏng tai lên xem xét..
Khom người đứng bên cạnh cửa, Hồng Ngọc thầm cảm thấy may mắn vì cửa phòng Hạ Lam này và cửa phòng cô cực kì gần nhau. Nếu như bên trong có động cô lập tức có thể chạy về phòng của mình đóng cửa. Còn giả như không kịp.. thì lại đành phải diễn là mình vừa từ bên ngoài trở vào chứ sao.
Bên trong vọng ra tiếng rì rầm rất nhỏ, nhỏ đến mức người có thính lực cao như Hồng Ngọc cũng không nghe thấy gì. Cô bập bõm câu được câu mất, ghép nối lại cũng chỉ nhận ra bọn họ đang bàn về chuyện tình cảm gì đó, còn nhắc đến Thanh Tùng.. Thân thiết thật sự? Còn cùng nhau nói cả những chuyện thầm kín như thế? Hạ Lam này đúng là lắm chiêu trò!
"Cậu nghe thấy tiếng không?" Giọng của Hạ Lam đột nhiên giảm thấp nhưng lại rõ mồn một bên tai cô. Hồng Ngọc giật thót mình, không cần biết đến điều gì nữa, nhón chân trở lại phòng mình ngay lập tức!
Cô chỉ dám đi chậm, mỗi bước chân đều im hơi như mèo, vào đến phòng cũng không dám tách một tiếng khóa chốt mà chỉ để hờ hững.
Ngay sau đó là âm thanh mở cửa dứt khoát ở phòng bên cạnh, Văn Minh và Hạ Lam đã ra đến nơi, đứng ngay sát chỗ cô vừa đứng.
May quá!
Ông trời thương cô!
Nếu chậm mất nửa giây thôi thể nào cũng bị phát hiện đang nghe lén!
Hồng Ngọc dựa lưng vào cửa, vì chưa khép hẳn, cũng có thể vì bên kia đứng ngay bên ngoài nói chuyện nên mỗi câu của bọn họ cô đều nghe rất rõ ràng. Giọng nói của Văn Minh ngọt dịu, nhẹ tựa lồng hồng, dường như sợ lọt vào làm đau tai Hạ Lam kia vậy. Còn cô ta thì ngược lại, giống như không muốn tiếp tục cuộc nói chuyện này, mỗi một câu đều rất ngắn, như xa như gần..
Phì! Gớm chết! Chơi trò lạt mềm buộc chặt chứ gì? Để xem cô chơi được tới lúc nào!
"Làm ơn hãy cho anh biết.." Văn Minh trầm xuống, nỉ non dỗ dành "Chính em cũng bảo còn gì, nếu như thật sự yêu thương nhau thì không được phép giấu giếm nhau bất điều !"
Bên kia không vang ra tiếng trả lời, sự im lặng vô tận giống như móng vuốt sắc nhọn của con mèo, cào vào lòng Hồng Ngọc. Bực thật đấy, còn dám tiêm nhiễm vào đầu Văn Minh mấy suy nghĩ sến súa tởm lợm như vậy! Cậu ấy ý à.. Chỉ nên  nghiêm cẩn và lạnh lùng, luôn hướng đến tương lai mà nghĩ về những điều to lớn thôi. Tình cảm ngọt ngào gì đó.. thất sự không hợp hình tượng một chút nào!
"Hạ Lam.."
Tiếp tục là tiếng thở dài thật sâu, sau đó Hạ Lam kia miễn cưỡng tăng dần âm lượng. Giọng điệu của cô ta nửa cao ngạo nửa khó chịu tựa như bản thân là người đi ban ơn cho người khác vậy "Cậu thật sự muốn biết?

«  Chương 135

Chương 137 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm