Đọc Truyện theo thể loại
Luật sư đến tìm gặp Dung Dung ngay sau khi cô nàng bị tống vào trại tạm giam. Lúc này thần trí Dung Dung đã thanh tỉnh không ít, nhưng sự hoảng loạn và nhục nhã vẫn quanh đi quẩn lại khiến cô trở nên thu mình, sợ hãi co vào một góc.
Anh Quốc cô vẫn tin và vẫn yêu lại là kẻ chủ mưu lừa bẫy cô, biến cô từ một tiểu thư danh giá, vạn người mơ ước trở thành một con đ* không hơn không kém.
Khốn nạn!
Ngày đó Dung Dung còn coi thằng khốn này như anh hùng của đời mình, hắn ta cứu cô, kéo cô chạy trốn, không thèm đền đáp, lạnh lùng với cô.. Tất cả những biểu hiện ấy thì ra không phải do Quốc kia là chính nhân quân tử gì đó, hoàn toàn là hắn ta diễn trò để lừa gạt cô mà thôi! Không chỉ cướp trái tim cô, đến cả thân thể này cũng bị hắn chà đạp dơ bẩn đến mức không ai chịu đựng nổi. Thùng chứa ma túy các loại, cả ngày chỉ nghĩ đến chổng mông kiếm tiền về cho hắn tiêu xài, làm thế nào để hắn vui vẻ..
Rẻ tiền thật!
Thứ gì đã khiến cho cô trở nên rẻ tiền đến mức đó? Để rồi giờ đây trước mặt cả giới thượng lưu bị mang tiếng là kẻ ăn chơi đồi trụy, thác loạn tập thể.. Khiến cho cả gia đình vì cô mà nhục nhã, vì cô mà vĩnh viễn không thể ngẩng đầu.
A, không!
Không phải chỉ có cô!
Hình như ngay sau khi Dung Dung bị giải đi mẹ cô cũng bị người ta áp tải lên xe. Dung Dung nhớ lại đôi mắt vụn vỡ của mẹ khi đó, đột nhiên cảm thấy trái tim đau như bị ai đó xé rách. Thời gian gần đây cô đối xử với bà thế nào chứ? Bà bận đến bù đầu vì muốn lo kiếm tiền cho anh em cô sung sướng, ấy vậy mà cô còn không biết thân phận, sa đà ăn chơi, ngày ngày tính kế lừa tiền bà ấy, bỏ học không cho bà ấy biết, còn xem đó như một cách trả thù Đào Nương..
"Suy nghĩ gì mà ác thế cô em?" Trong khu tạm giam vẫn còn vài người nữa, mấy người này đều là nữ, tuổi cũng chỉ tầm tầm cô hoặc hơn một đến hai mà thôi. Thế nhưng mặt ai nấy đều bày ra thái độ trơ với đời, hoàn toàn không xem việc vào tù này có gì to tát cả "Vào đây lần đầu à? Sẽ quen ngay thôi!"
"Con này nhìn tiểu thư gớm nhỉ?" Một người khác đang ngồi xổm trong góc nhìn qua, khinh thường nhổ một bãi nước bọt "Chắc là loại gái đứng đường mới vào nghề chứ gì? Làm sao bị bắt, đi khách à?"
"Liên.. Liên quan gì đến mấy người?" Dung Dung bị chọc vào tim đen có ý muốn nhảy xổ lên nhưng chợt nhận ra đây không phải ngoài kia, sau lưng cô cũng chẳng có gì hậu thuẫn nên không dám nữa. Giọng nói của Dung Dung có mấy phần mệt mỏi và miễn cưỡng khiến cho đám đàn chị tưởng cô khó chịu vì sự quan tâm của họ, ai nấy đều nhíu mày lườm qua "Tôi.. Tôi.."
"Câm mồm!" Người vừa nói nhanh chân nhào đến vả thẳng vào miệng Dung Dung, tiếng vang thật lớn và lực đạo siêu mạnh khiến mặt cô lệch hẳn về một phía, khóe miệng tanh ngòm.
Đây.. Đây là làm gì?
Cô còn chưa dám thể hiện thái độ đám người này đã ma cũ bắt nạt ma mới?
Khốn nạn!
Định dằn mặt? Thấy cô hiền liền lấn tới đấy à?
Dung Dung đưa mắt cầu cứu mấy vị cảnh quan phía ngoài song sắt, bọn họ dĩ nhiên thấy hết một màn này nhưng chẳng ai thèm động tay can ngăn. Dường như đây là việc vô cùng bình thường ở nơi này rồi ấy, ai vào cũng phải trải qua mà thôi..
"Bà hỏi tử tế còn không trả lời hẳn hoi, chỗ này là chỗ mày được vặn lại à con nhãi?"
"Dạ.. Dạ.." Dung Dung ôm bên má bị tát sưng đỏ, khóe mắt vô thức chảy ra nước mắt sinh lý "Em biết sai rồi ạ.."
"Tao bảo mày câm ngay cái mồm vào cơ mà!" Cô ta vẫn chưa dừng lại, thấy Dung Dung mở miệng lập tức nhào đến đánh tiếp. Tay đấm chân đá cú nào cú nấy có lực vô cùng, dường như không phải đánh vì Dung Dung hỗn hoặc vì muốn dằn mặt cô mà là đang trút giận vậy đó.
Dung Dung đón nhận từng trận đòn đau, thân thể nhức nhối nhưng tâm trí lại thanh tỉnh vô cùng. Cô biết, khi nãy dù cô có mở miệng xin lỗi hay không cũng sẽ bị đám người này tẩn. Và còn nữa.. ngày hôm nay, cả sau này, nếu như cô thật sự phải vào trại sống chung với đám người đó thì kiểu gì cũng bị đánh cho tuốt xác. Không phải vì khi nãy thái độ của cô không ra gì mà vì bọn chúng muốn có bao cát để xả stress!
"Nãy chảnh chó lắm cơ mà?"
"NÀY! MẤY CÔ KIA CÓ THÔI ĐI KHÔNG?" Tiếng quát từ phía ngoài đột ngột vang vọng thành công ngăn chặn cơn mưa đấm đá từ phía trên dội xuống. Dung Dung ôm đầu, nằm co ở một góc, mắt cũng không dám hé lên. Cô nghe thấy tiếng cửa sắt mở, sau đó là âm thanh gót giày gõ lên sàn "Cô này, đứng dậy, ra ngoài có người gặp!"
"Con kia dậy đi!" Mấy giọng nói đồng loạt hướng về phía Dung Dung châm chọc "Bị đánh đến điếc rồi à? Hay đau quá không đứng dậy nổi? Đúng là tiểu thư có khác.. Ha ha ha.."
"Câm miệng!" Cảnh quan quát một tiếng, lập tức cả phòng giam im bặt. Người đó đá đá chân vào mạng sườn Dung Dung, lay cô dậy "Nhanh lên, nếu không luật sư về mất thì cơ hội được bảo lãnh cũng không có đâu!"
"Luật.. Luật sư?"
"Đúng vậy!"
Trong lòng ngổn ngang thắc mắc nhưng cuối cùng Dung Dung cũng không nói ra. Cô cố gắng chịu đựng đau đớn, đứng dậy cùng cảnh quan đi tới một căn phòng nhỏ. Nơi này đã có một người đợi sẵn, người đó có khuôn mặt đáng tin và nụ cười rạng rỡ vô cùng. Vừa thấy cô đi tới đã vội vã kéo ghế, đưa dấu mời: "Cô Dung Dung, cô ngồi đi!"
"Anh là ai?" Luật sư do Văn Hóa gửi đến chỗ cô sao? Chắc cũng chỉ có anh trai cô mới lo cho cô đến thế mà thôi, chứ giờ này đám người Quốc với Tình Trường ốc không mang nổi mình ốc, làm sao vươn tay đến đây cứu giúp cô được?
Hoặc giả như có, chúng nó sẽ cứu cô sao?
Ngây thơ phải có mức độ Dung Dung ạ!
"Do anh trai tôi cử đến?"
"Tôi là luật sư đến từ tập đoàn Trịnh gia.." Người này không nhanh không chậm giải thích, nụ cười trên môi vô cùng chuyên nghiệp "..Ngày hôm trước, di chúc của ông Trịnh đã được công bố rồi, có điều cô vắng mặt nên chắc là không biết.."
"Lão già ấy công bố di chúc rồi.." Dung Dung buột miệng, lúc này mới nhớ ra hôm cô bị bắt cũng là ngày ông Trịnh chết. Chính vì lão ta chết không đúng ngày khiến cho vụ việc cô cùng đám người Quốc sử dụng thuốc trái phép trên tầng hai bị phanh phui..
Hừ, đúng là sao chổi, chết rồi còn không để cho người khác yên thân.
"Như thế nào?"
"Cô Dung Dung, đáng nhẽ với những lỗi lầm cô mắc phải sẽ khiến cô bị tước quyền thừa kế.." Luật sư khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi cũng cứng lại không ít "..Nhưng vì có một vị đưa ra phương án cứu trợ nên chúng tôi quyết định đưa đến cho cô cơ hội."
"Cơ hội gì?" Khốn nạn! Đã khiến cô trở nên thế này còn dám đưa ra điều kiện để tước đoạt quyền thừa kế của cô? Chắc chắn Văn Hóa đã phải vất vả lắm mới lung lay được đám người chết đâm chết chém này đưa lại trả cô số tài sản vốn dĩ thuộc về cô "Mau nói đi!"
Luật sư không ra thêm lời, anh ta mở vali vẫn đóng chặt từ nãy đến giờ, sau đó từ bên trong lôi ra không ít giấy tờ. Bày những tờ giấy này đến trước mặt Dung Dung, còn chu đáo dúi cho cô một cây bút, luật sư chuyên nghiệp giải thích: "Cô chỉ cần kí lại vào những giấy tờ này, yêu cầu không chấp nhận quyền thừa kế nữa là xong!"
"Không chấp nhận?" Dung Dung cười khẩy, ném toẹt cái bút đi "Anh bị điên à? Cơ hội? Cái này là cơ hội khỉ gì? Đồ ngu ngốc mới kí cái đó!"
"Tôi vẫn chưa giải thích xong!" Luật sư tiếp tục đưa đến một quyển sổ

«  Chương 133

Chương 135 »

Loading...
#dothi #fun #hacdao #namchinhnuphu #nguoc #sm098 #tiểu-thuyết-thiếu-niên

Mục lục

Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Thông Báo

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113

Chương 114

Chương 115

Chương 116

Chương 117

Chương 118

Chương 119

Chương 120

Chương 121

Chương 122

Chương 123

Chương 124

Chương 125

Chương 126

Chương 127

Chương 128

Chương 129

Chương 130

Chương 131

Chương 132

Chương 133

Chương 134

Chương 135

Chương 136

Chương 137

Chương 138

Chương 139

Chương 140

Chương 141

Chương 142

Chương 143

Chương 144

Chương 145

Chương 146

Chương 147

Chương 148

Chương 149

Chương 150

Chương 151

Chương 152

Chương 153

Chương 154

Chương 155

Chương 156

Chương 157

Chương 158

Chương 159

Chương 160

Chương 161

Chương 162

Chương 163

Chương 164

Chương 165

Chương 166

Chương 167

Chương 168

Chương 169

Chương 170

Chương 171

Chương 172

Chương 173

Chương 174

Chương 175

Chương 176

Chương 177

Chương 178

Chương 179

Chương 180

Từ khóa tìm kiếm